Trái tim đàn ông mà. Biết ngắm nhìn và chiêm ngưỡng cái đẹp, không thể bắt nó không được rung động với cái đẹp ấy…
Cũng từ sau lần đó, cô ta cư xử với tôi khác hẳn, nhẹ nhàng hơn, “tình” hơn trông thấy. Chăm tôi như kiểu cô gái chăm người yêu. Mặc dù cô ta thừa biết rằng tôi đã có Du là người yêu bên cạnh. Nhiều khi toan tính cứng rắn, quyết liệt của đàn ông vẫn bị thua những toan tính mềm mỏng của phụ nữ một bậc. Chưa bao giờ điều đó là sai.
- Làm gì thế?
- Nhớ anh!
Ngay khi tôi vừa mở cửa, cô tay vòng tay ôm lấy tôi, ngả đầu dựa vào ngực tôi. Tôi nghe tiếng lồng ngực mình nhức nhối.
- Làm gì mà tim đập nhanh thế? Cũng nhớ em có đúng không?
Cô ta ngước đôi mắt mơ màng lên nhìn tôi. Vẫn là cái chất lỏng ươn ướt trong đôi mắt ấy, thêm một chút tinh ranh và ma mị. Lúc này thì tôi thắc mắc không biết đã có bao nhiêu gã đàn ông bị đắm chìm trong đôi mắt đó. Có thể họ sẽ làm tất cả để được là chủ nhân duy nhất của nó.
Tôi khẽ đẩy cô ta ra. Cái tư thế này thật khó chịu. Càng để lâu càng thấy khó chịu. Nhất là khi cả hai cùng im lặng. Tôi có hơi mất bình tĩnh, nhưng cuối cùng cũng đủ bình tĩnh để đẩy người con gái này ra. Cô ta không xấu, cô ta gợi tình, cô ta cũng đủ dịu dàng và tình cảm khi cần thiết ở bên tôi. Nhưng cô ta không phải là Du. Đó là sự thật.
- Em có gì không bằng Du của anh thế? Em không xinh bằng, không quyến rũ hay không đủ gợi cảm? Em không giỏi giang thông minh bằng? Cho em lý do để em từ bỏ đi!
Cô ta như mất bình tĩnh, đôi mắt ươn ướt chực rơi nước mắt. Tôi đâu có nói rằng cô ta không bằng Du của tôi. Nhưng tốt nhất đừng bao giờ đưa ra phép thử hay phép so sánh đối với hai người con gái. Vì chẳng bao giờ họ cho ta kết quả. Chỉ có ta tự cho mình kết quả mà thôi.
- Ngay trong câu hỏi đã có câu trả lời rồi. Vì Du là Du của tôi, còn cô thì không!
- Em sẽ là của anh. Ngay bây giờ hoặc bất cứ lúc nào anh muốn!
- Cô chỉ là đang nhìn thấy người yêu cũ trong sự hiện diện của tôi thôi. Đừng tự lừa dối mình như thế!
- Không. Em khẳng định là em yêu anh!
- …
Đôi khi nước mắt của cô gái ấy cũng có sức nặng. Cô ta quay lưng ra về, tôi lại không nỡ để cô ta đi về trong đêm như thế nên chạy theo để kéo tay lại.
Tối đó cô ta ngủ ở nhà tôi, còn tôi thức trắng đêm bên bàn làm việc. Cái lúc tôi cầm tay và bảo hãy ngủ lại nhà tôi, cô ta có thì thầm một cách yếu ớt, xen lẫn tiếng nức nở kìm trong cổ họng.
- Em chỉ ngủ nhờ một hôm thôi. Đừng lạnh lùng với em như thế!
Ngày… tháng… năm…
Mặc dù tôi không qua đêm với cô ấy, tôi cũng không làm gì đi quá giới hạn. Nhưng trong tôi đã có một chút dao động. Tôi vẫn hay viện cho mình cái cớ chỉ là sự rung động nhất thời, nhưng nghĩ mà xem, bao nhiêu lần cái sự rung động nhất thời ấy cộng lại sẽ viện thêm một cái cớ lớn hơn? Rồi tình một đêm, hay là sự cặp kè trong khoảng thời gian thiếu thốn tình cảm?
Quả là tồi nếu cứ để mình trượt dài như thế. Thế nên tôi tìm cách lánh mặt cô ta sau đêm hôm ấy. Cô ta càng gọi, càng đến công ty tìm thì tôi càng lấy cớ thoái thác. Xét cho cùng mối quan hệ giữa chúng tôi là đối tác, nếu xa xôi hơn một chút thì là bạn bè vì giữa cái chốn xa lạ này tôi không có một người bạn đúng nghĩa. Cô ta và tôi đến với nhau và trở nên gần gũi nhau hơn cũng chỉ vì tìm thấy một mảnh xa xôi nào đó trong chính con người nhau. Còn lại chẳng có gì đặc biệt, vốn dĩ mối quan hệ này chẳng có gì đặc biệt. Tôi sẽ cố gắng để không phải phiền lòng về nó nữa. Cũng sẽ cố gắng để không làm gì có lỗi với Du.
Nhưng mà một khi đàn ông nói sẽ cố gắng để làm nó, nghĩa là nó cũng sắp vượt quá giới hạn cho phép của họ rồi. Chỉ khi sắp vượt quá giới hạn họ mới nhủ mình phải cố gắng, còn nếu không, họ đã dư sức để khống chế nó trong tầm kiểm soát.
Ngày… tháng… năm…
Một tháng tròn tôi không gặp lại cô ta. Những ngày này tôi lao mình vào công việc, để lấp đầy một khoảng trống nào đó khó có thể diễn tả. Nhiều khi đi café một mình lại nhớ đến Du, gọi cho em, và em thì thầm những điều trong trẻo, nhỏ nhắn xinh xắn như cuộc sống những ngày cũ khi chúng tôi bên cạnh nhau.
Tôi mỉm cười, thấy tim mình yêu em an nhiên lạ. Những lúc quay cuồng với công việc chỉ còn biết tìm về bên Du, cái giọng nói nhỏ nhẹ ấy như tiếp thêm sức lực. Cũng đôi lần thấy em ấm ức kể về chuyện Nội nghiêm khắc với em. Nghe đâu bắt em dọn sang nhà tôi ở hẳn để Nội uốn nắn từ đầu. Tôi cười xòa, chấp nhận yêu tôi là em đã chấp nhận khổ rồi.
“Yêu anh khổ thế này có chịu được không?”
“Phải chịu chứ, phải chịu chờ đến khi anh về trả lại anh cho bằng hết!”
Du của tôi ngoan cố và bướng bỉnh, kể cả khi yêu cũng vậy. Thế nên tôi mới thấy hạnh phúc vì một người con gái đã quá bướng bỉnh để yêu tôi. Nếu chấp nhận buông xuôi dễ dàng thì chắc hẳn đó chẳng phải là Du mà tôi biết. Còn ở đây, cũng có một người bướng bỉnh ngoan cố vô cùng. Chỉ có điều người đó không dành cho tôi.
- Anh định trốn em mãi sao?
- Có nghe cô đi công tác, nhưng lần này đi có vẻ lâu nhỉ?
- Xong việc lâu rồi, nhưng ở đây với anh thôi.
- …
- Không hiểu sao nhưng cứ có ý nghĩ sẽ theo đuổi anh, rồi lại thôi, rồi lại tiếp tục.
- Đừng có lúc nào cũng nói linh tinh nữa.
Cô ta vội vàng nắm lấy tay tôi đang để trên bàn.
- Sao lại phải xa lánh em?
- Chẳng sao cả. Chỉ là tôi-không-thích!
- Du sẽ không biết đâu! Chỉ em với anh biết thôi.
Tôi mệt mỏi. Cứ nói mãi những điều này thì ích gì, vì cô ta vốn đã không chịu hiểu. Tôi đứng dậy toan ra về, cô ta vẫn ngồi đó và nắm chặt lấy tay tôi một cách lì lợm. Mấy tiếng cuối thốt ra nửa lạnh lùng nửa bị tổn thương.
- Anh đừng quá đáng như thế!
Ngày… tháng… năm…
Nghe Linh kể thì phòng Du có nhân viên mới, hình như là hậu bối của Du. Sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu như cậu nhóc này không thẳng thắn bày tỏ là thích Du và quyết theo đuổi em đến cùng. Du cũng nói luôn là đã có người yêu rồi mà cậu nhóc vẫn không buông tha. Thôi thì chuyện này cũng không khó khăn cho lắm, trước sau gì Du cũng sẽ giải quyết được thôi.
Nhưng chuyện cậu này đeo bám lại được Nội tôi tận tai nghe, mắt thấy. Nội gọi điện hỏi tôi cho ra nhẽ, nói cách khác là “mách ngầm” rằng nếu không về mau thì mất người yêu con nhé!
Cuối tháng tôi sẽ về công ty để họp. Lúc ấy sẽ được gặp lại tình yêu sau hai tháng trời. Muốn thế phải giải quyết mọi chuyện ở đây cho ổn thỏa. Cô gái kia, tốt nhất là không nên chạm mặt cô ấy thêm lần nào nữa. Nói thật nếu có một ngày xấu trời nào đó, sao quả tạ rơi xuống trúng người tôi thì tôi chắc chắn đó là ngày mà cô ta uống rượu say, gõ cửa nhà tôi lúc nửa đêm.
Kiểu vậy…
Ngày… tháng… năm…
Nhưng tuyệt nhiên không phải là cô ta say, mà tôi say. Hôm qua tôi có uống với đối tác, khi ra về tôi chỉ hơi đau đầu một chút chứ chưa say hẳn. Nhưng không hiểu nghĩ gì tôi lại không về thẳng nhà mình mà cứ đi lang thang ở dọc những con phố lên đèn. Lúc trước khi đi gặp đối tác, tôi có nghe một cú điện thoại của Linh. Con bé gọi cho tôi và khóc nức nở. Lúc tôi hỏi ai đã bắt nạt nó, sao nó lại khóc? Nhưng con bé không trả lời, nó úp mở.
“Có phải khi đàn ông cứ gọi tên về một người con gái thì có nghĩa là anh ta còn yêu cô ấy rất nhiều không anh?”
Tôi đã đoán là có chuyện gì xảy ra với Linh và người yêu cũ của Du. À không, anh ta cũng có tên mà, tôi quên khuấy mất. Tôi ậm ừ, nói qua loa gì đó an ủi Linh vì tôi đang rất vội. Nhưng trong suốt khoảng thời gian ngồi với đối tác, tôi lại chỉ nghĩ về duy nhất điều đó. Có phải là anh ta còn yêu Du của tôi? Chẳng những còn yêu mà yêu rất nhiều?
Đang miên man nghĩ, khi nhìn quanh con đường tôi vô tình bắt gặp bóng cô ta trong một tiệm ăn đêm. Cô ta ngồi đó với hai người đàn ông, nói to nhỏ gì đó. Đáng ra tôi nên lờ đi, cứ thế lướt xe đi qua thì đã chẳng có chuyện gì to tát cả. Nhưng tôi lại dừng xe lại, đi vào chào hỏi cô ta một cách ngô nghê. Khi ấy tôi đã chột dạ.
Mới đầu tôi giả vờ như không biết sự có mặt của cô ta ở đây, nhưng sau đó cố tình va chân vào ghế gây ra tiếng động lớn, cô ta ngoái ra nhìn, khuôn mặt hơi tái. Lát sau bàn chỗ cô ta giải tán còn cô ta vẫn ngồi đó, vẫy tay ra hiệu gọi tôi lại. Tôi cũng chỉ chờ có thế, đi lại kéo ghế ngồi xuống đối diện cô ta, cất giọng hỏi ngọt đến lợm giọng.
- Em làm gì ở đây thế?
Có một thoáng ngạc nhiên trong đáy mắt cô ta, rồi đôi môi son đỏ lóng lánh cũng nhoẻn cười, cô ta rót rượu vào chén cho tôi rồi cho cả cô ta nữa.
- Gặp mấy người bạn thôi. Còn anh?
- Vừa đi công việc về.
- Hôm nay anh lạ quá!
Cô ta nói câu đó với vẻ mãn nguyện. Tôi theo rượu đưa đẩy dăm ba câu lấy lệ, rồi tự nhiên cảm giác được chân cô ta chạm vào chân tôi, những va chạm chạy dọc từ ngón chân lên cổ chân rồi lên cao hơn đó một chút. Tôi uống nhiều rượu hơn, tần suất nhanh hơn và phó mặc cho mình say trong tích tắc.
Sau đó cô ta lái xe đưa tôi về. Tôi ngồi bên cạnh, nhìn ra đường, thấy mắt mình lòe nhòe mấy ánh sáng xanh đỏ. Tôi chỉ còn nghe tiếng nhạc rất khẽ, và những va chạm đến từ đôi bàn tay. Một tay lái xe, một tay với sang siết lấy tay tôi. Cô ta làm điệu bộ giống hệt như Du của tôi. Không, vẫn khác một chút, nó như gấp gáp hơn, không nhẹ nhàng được như Du đã từng. Nhưng bất giác những cử chỉ đó khiến tôi nhớ đến Du điên đảo. Lúc tôi giật mình vung tay ra có quay sang bên cạnh nhìn. Người trước mặt tôi lúc là cô ta, lúc lại là Du. Cả hai gương mặt xinh đẹp đều đang mỉm cười nhìn tôi. Tôi lại nhớ đến nụ hôn dưới cột đèn giao thông, ngày mà tôi và Du chuẩn bị chia tay cho chuyến đi xa lần này. Tôi không nhớ rõ, không dám chắc chắn, nhưng hình như tôi có chồm người sang phía bên trái, cảm giác được đôi môi với màu son đỏ ban đầu bất ngờ và ngượng ngập, nhưng ngay sau đó càng lúc càng trở nên chủ động. Tôi dường như tê liệt hoàn toàn, chỉ còn nhận thức rõ được một điều rằng mùi hương trên cơ thể người ngồi cạnh không phải là mùi oải hương quen thuộc, đó là mùi nước hoa hơi nồng và cả những vuốt ve đi quá giới hạn.
Sáng nay tôi tỉnh dậy thấy người con gái bên cạnh tôi đang ngủ say và thở đều. Tôi nhắm mắt để thấy mọi thứ tệ hại nhất đang diễn ra trong đầu.
- Anh dậy rồi à?
Cô ta vừa mở mắt, vừa ngáp rồi vừa đưa tay ra véo nhẹ một cái vào má tôi. Tôi giật mình.
- Nếu có em bé thì sao hả anh?
Cô ta nói nhỏ, đưa bàn tay nắm lấy tay tôi rồi nghịch ngợm một cách say mê. Tôi chết lặng....