Tôi gác máy. Tôi không hiểu sao tự nhiên tôi lại trở nên cáu kỉnh với bạn thân. Sáng trời mưa rất vội, tôi ra ngoài mà không có đến một cái ô, khi vừa đến chỗ làm thì tôi gần như ướt hết. Lúc tôi bước ra khỏi cửa, có gặp anh ta, anh ta có lẽ đã dừng trước cửa nhà tôi một lúc lâu trước đó.
- Em dậy muộn hơn anh nghĩ. Lên xe đi, anh đưa em tới cơ quan!
- Sao anh lại ở đây?
- Đưa bạn gái anh đi làm!
Anh ta nhún vai. Phải công nhận là anh ta nhập vai rất tốt. Đến nữ chính như tôi còn bị bất ngờ. Nhưng tôi không có thói quen ngồi trên xe người lạ.
- Cảm ơn anh. Nhưng em tự đi được.
- Vậy trưa nay ăn trưa gần công ty em nhé! Anh đi trước.
Anh ta vẫy tay qua cửa kính. Tôi hơi nhíu mày vì sự xuất hiện trên mức ngạc nhiên của con người này, rồi cũng cứ tự nhiên như thế mà biến mất. Anh ta không biết hỏi lại một lần nữa nghe cho có vẻ chân thành hơn sao? Tôi có thể sẽ gật đầu mà?
Mà thôi, tóm lại là anh ta làm cái quái gì vào buổi sáng, trước cổng nhà tôi cơ chứ?
Thật ra, nhìn dáng vẻ của anh ta cũng không mấy đáng ghét. Không hiểu sao tôi lại luôn có định kiến về anh chàng này. Chắc hẳn vì ấn tượng của buổi gặp mặt đầu tiên, khi nghe anh ấy nói về câu nói đó. Phải, về vụ “hợp tác” giữa chúng tôi. Rõ ràng anh ta không sai, giữa chúng tôi không hề có ý định tiến triển tình cảm bình thường như bao cặp đôi khác. Tôi cá là anh ta đã khốn khổ như thế nào với nhị vị phụ huynh nên mới tỏ ta khẩn thiết trong việc tìm bạn gái như thế. Cũng như tôi, phải trong tình huống dở khóc dở cười với cô bạn nên mới nhận lời. Rồi thì có thể chúng tôi cùng cô đơn, cùng là những người trung thành với độc thân hội, nhưng tuyệt nhiên không hề có ý định xa xôi hơn trong phi vụ đặc biệt này. Nhưng tôi hơi “nhạy cảm” với những chuyện liên quan tới tình cảm. Có thể vì anh ta là dân kinh doanh, nên cách nói năng thẳng thắn như vậy là chuẩn xác nhất trong trường hợp này, còn tôi thì lại thấy khó khăn để chấp nhận mặc dù đó là sự thật mười mươi. Ngoài chuyện đó ra, tôi chưa tìm ra điểm nào đáng ghét của anh ta cả. Cũng có lẽ vì thế mà tôi tỏ ra cáu kỉnh với cô bạn.
Ngày… tháng… năm…
Quả là không sai. Dấu ấn đầu tiên luôn chi phối cảm xúc của con người ta dù cho sau đó mọi dấu ấn khác có đẹp đẽ đến nhường nào.
Anh ta xuất hiện trước cổng nhà tôi vào buổi sáng, chờ đợi tôi ở nhà ăn vào buổi trưa, đề nghị đi xem phim vào buổi tối và đưa tôi về sau khi kết thúc một ngày. Có vẻ như anh ta là người hẹn hò hoàn hảo. Anh ta luôn biết cách chủ động và bị động khi cần thiết để cô gái đi bên cạnh mình thấy thoải mái. Tôi cá là kinh nghiệm hẹn hò của anh ta không phải ít, ít nhất cũng sẽ không thuộc hạng gà mờ như tôi. Nhưng dù có thể hiện thế nào đi chăng nữa, buổi gặp mặt hôm nay cũng vẫn chưa đủ ấn tượng để đẩy lùi đi định kiến đang chiếm hữu trong tôi về anh chàng này. Rất tiếc nhưng đó là sự thật.
“Du, mày có vẻ lạnh lùng…”
Linh gọi cho tôi khi tôi đang ngồi tẩy trang bên bàn trang điểm. Giọng cô bạn oang oang bên ống nghe. Tôi dửng dưng nghe tiếp, vì chưa biết cô bạn định nói gì.
“Và nguy hiểm…”
“Mày đang nói linh tinh gì thế?”
“Ông Phong bảo với tao thế!”
“Thôi ngay cái điệu cười đểu giả của mày đi. Ông ấy nói gì? Phản ánh lại hết với mày à?”
“Ừ. Vừa gọi cho tao, bảo là đã đưa mày về nhà. Thật ra là ông ý không nói thẳng toẹt như thế, chỉ là tao đoán qua cái cách nói chuyện của ông ý thôi.”
Bạn thân cười khả ố, tôi cũng suýt nữa phải ôm bụng cười. Nhưng cứ nghĩ tới cái đoạn anh chàng kia bấm bụng lầm bầm chê tôi y hệt như những gì cô bạn nói thì tôi lại thấy tưng tức.
“Thôi, ngủ sớm đi nhé! Mai tao còn đi làm.”
“Ừ. Ngủ ngon mày. À, mà… cảm ơn mày nha Du!”
Dù sao thì tôi cũng thấy anh ta là người dễ chịu, không cành cao cành thấp, không tỏ ra thái độ gì “nguy hiểm” với tôi. Có lẽ, ngày mai cũng nên bớt tỏ ra lạnh lùng và nguy hiểm với anh ấy. Bản chất tôi vốn đâu phải là một cô nương đành hanh đanh đá cá cầy, thế nên cứ bình thường hóa sẽ ổn cả thôi.
Ngày... tháng… năm…
Lúc đêm qua đi ngủ, tự nhiên điện thoại rung. Tôi ngáp ngắn ngáp dài dự là tin nhắn hỏi thăm của tổng đài về mấy chương trình khuyến mại. Hóa ra nhầm. Là của anh ta.
“Mai anh giới thiệu em với bạn bè ở cơ quan nhé!”
Tôi tròn mắt, ngớ người. Lập tức reply lại vì sợ chậm một phút thôi thì con người ấy sẽ lăn ra ngủ mất.
“Sao lại thế? Chẳng phải anh mới gặp em có hai ngày sao?”
“Ừ, với anh em mình là hai ngày, nhưng với bạn bè anh thì là mối tình hai năm rồi em ạ. Hơn nữa, anh cũng chỉ còn 28 ngày bên cạnh em nữa thôi. Phải nhanh lên mới được.”
Tôi chết lặng. Hai năm. Hai ngày trời vừa qua của tôi được sánh ngang bằng với một mối tình hai năm? Và tôi, cái đứa lạ hoắc lạ huơ lại trở thành cô người yêu chính thống của anh ta trong suốt thời gian hai năm qua?
Tôi ngẩn người, ngồi phịch xuống giường. Đúng lúc đó lại có tin nhắn đến.
“Em yên tâm đi, anh có rất nhiều mối quan hệ. Thế nên việc anh dẫn em đi giới thiệu một lượt chắc cũng mất kha khá thời gian. Ngủ ngon nhé! See u <3”
Lại còn trái tim ở cuối tin nhắn nữa kìa? Anh ta tưởng là tôi đã yêu say đắm anh ta suốt hai năm trời chắc? Lại còn “có rất nhiều mối quan hệ”. Ý anh ta đang ám chỉ điều gì? Tôi bậm bịch, nhưng vì quá mệt và quá khuya để thực hiện cái trò gào thét trong đêm nên lăn ra giường ngủ.
Ngày… tháng… năm…
Sáng sớm ra, đã gặp gương mặt điển trai rất oách của anh ta ngoài cổng. Lần này tôi tức tốc chạy đến, dứ dứ cái điện thoại trong tay, hỏi dồn dập:
- Tối qua anh có nhầm lẫn gì không? Chắc không phải là anh mơ ngủ nên mới nhắn cho em những tin như thế này chứ? Đúng không?
- Ừ.
Anh ta mỉm cười, nắm lấy tay tôi đồng thời mở cửa xe và ẩn tôi vào ghế ngồi cho yên vị. Lần này tôi không thể từ chối.
- Còn sớm, mình đi ăn sáng ở gần công ty em rồi vào làm sau nhé!
Anh ta thậm chí còn chưa thèm trả lời câu hỏi của tôi. Khi vừa lái xe, vừa mở nhạc, anh ta chỉ chăm chú nhìn đường. Tôi cảm giác như đầu mình muốn bốc khói. Khói nghi ngút, xám ngoét cả xung quanh chỗ tôi ngồi.
- Hôm qua là thật đấy! Anh không có nhiều thời gian, thế nên những gì anh nói với em đều sẽ là thật. Em cố gắng chuẩn bị tốt nhé!
- …
Tôi lặng im, cố để tiêu hóa được những câu từ chỉn chu mà anh ta vừa nói.
- Sẽ không khó quá đâu. Bạn bè anh đều khá thoải mái. Họ chỉ muốn xem mặt em thôi. Còn về phía gia đình, chắc sẽ hơi khó một chút với bố anh. Nhưng sẽ ổn cả thôi mà.
Tôi bần thần. Chắc chắn không có nhầm lẫn gì ở đây đâu nhỉ? Hai ngày vừa qua không thể một khắc nào đó bỗng dưng bị biến thành hai năm. Và mối quan hệ giữa tôi với anh chàng này không thể bỗng dưng biến thành mối quan hệ của một đôi vợ chồng sắp cưới. Nhưng… cứ nhìn những cảnh tượng đang diễn ra, cả những việc sắp diễn ra nữa, tôi không chắc là mình đủ minh mẫn để ú ớ một câu từ nào.
- Em lo lắng à?
Anh ta quay sang tôi hỏi. Mặt tôi hơi đỏ lên thì phải, tôi còn cảm giác cả hai tai của mình cũng nóng bừng lên. Thực sự là tôi bị lúng túng. Bị anh ta làm cho lúng túng. Tôi mới có một mối tình khờ thời sinh viên mà thôi. Mối tình ấy thậm chí cho tới khi bị đá văng ra khỏi cuộc sống của anh chàng người yêu thì tôi còn chưa được gặp mặt gia đình anh ấy. Thế mà bây giờ…
- Nếu thấy khó khăn gì, hãy nói cho anh biết nhé!
- Tự nhiên thấy sợ.
Tôi đáp gọn lỏn, mặt cúi gằm xuống nhìn vào chân của chính mình. Anh ta mỉm cười, xe đột nhiên dừng lại. Hóa ra là tới nơi rồi, tôi còn không ý thức được rằng mình nên mở cửa xe ra và đi xuống, cứ ngồi như hóa đá ở đó cho đến khi anh ta vòng ra ngoài, chạy ra mở cửa xe cho tôi.
- Nghe nói em chưa có kinh nghiệm gì. Nếu cần anh sẽ giúp. Thật đấy!
- Tất nhiên là anh phải giúp em rồi, em có biết gì đâu!
Tôi bật nhanh như gió. Cảm giác như lời nói lúc ấy là một phản xạ tự nhiên, chỉ cần anh ta thốt ra lời nào đó là tôi sẵn sàng đáp lại. Nhưng may thay, anh chàng dễ chịu gật đầu. Chỉ khi cảm thấy yên tâm hơn phần nào tôi mới có thể ăn ngon miệng bữa sáng. Cho đến lúc vào công ty, anh ta còn vỗ nhẹ vào vai tôi.
- Đừng căng thẳng như thế! Em không tự tin là em sẽ làm tốt à?
- Được rồi, tất nhiên là em phải cố gắng để làm tốt hơn anh mong đợi rồi.
Tôi ngán ngẩm đáp trả. Quả thực tôi đã “xìu lòng” đi bao nhiêu từ sau lúc nhận được tin nhắn ra mắt quỷ quái kia rồi. Tôi chẳng thể tỏ ra là một quý cô ngang bướng được nữa rồi, tôi giống như một con mèo con bé nhỏ, nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay gã xa lạ kia. Tất cả cũng vì cái hợp đồng vớ vẩn, hết sức vớ vẩn. Và tôi, cái đứa gật đầu cái rụp trước cái hợp đồng ấy rõ ràng là một đứa ngớ ngẩn, hết sức ngớ ngẩn.
Ngày… tháng… năm…
Tôi tức tốc sắp xếp lại tất cả mớ giấy tờ công việc sang một bên, dự định sẽ làm một cái gì đó nho nhỏ để chuẩn bị cho buổi ra mắt. Vừa lúc tôi chạy ra khỏi công ty đã nhận ngay được một tin nhắn mới của anh ta.
“Em sẽ đến vào buổi cơm trưa của bọn anh chứ? Anh có thể hẹn mọi người tại quán gần công ty em. Dù sao chỗ làm của chúng ta cũng không xa xôi gì lắm!”
Tôi có một phút để nhăn nhó vì lúc nào anh ta cũng tỏ ra hiểu biết và quan tâm đến bạn gái (hờ) như tôi. Mà đúng là anh ta hiểu biết thật. Nhưng tôi nghĩ tôi nên đến công ty của anh ta, đã là bạn gái thì phải ra dáng một cô bạn gái thứ thiệt (mối tình hai năm) hẳn hoi. Chẳng lẽ một cô gái yêu say đắm một chàng trai lại không thể đến công ty của anh ta sao?
Tôi mà là cô gái ấy, tôi sẽ đến. Nếu có thể, thậm chí tôi còn muốn đến hằng ngày. Để làm gì ư? Để thông báo ngầm cho mấy cô nhân viên xung quanh chàng người yêu của tôi biết anh ấy đã có chủ rồi. Hơn nữa, tôi muốn tự tay chăm sóc cho người mình yêu thông qua bữa ăn của anh ấy. Chúng tôi sẽ cùng ăn trưa, sẽ cùng trò chuyện. Điều đó tuyệt vời biết bao!
Nghĩ là làm, tôi chuẩn bị bento – món cơm hộp rất thích hợp cho việc ăn trưa của dân văn phòng. Tất nhiên tôi sẽ trang trí nó theo cách đáng yêu nhất, ngộ nghĩnh nhất. Vì với tôi, khi thưởng thức những hộp bento nhất thiết phải ngon mắt trước khi nhận ra rằng chúng ngon miệng. Nghĩ đến đây, tôi nhắn cho anh ta một tin.
“Em sẽ đến công ty anh. Cho em địa chỉ đi. Và cả bạn bè anh nữa. Tất cả có mấy người? Em sẽ làm bữa trưa cho mọi người nên mọi người đừng gọi món nhé!”
“Chỉ ba người thôi. Anh và hai người bạn nữa. Cả em là bốn. Nếu em đến công ty anh thì để anh đón em. Bao giờ thì anh đến được?”
Tôi tức tốc đi siêu thị mua sắm những thứ cần thiết để làm bento cho bốn người. Sau một khoảng thời gian vật lộn với bốn xuất bento, tôi thở phào nhẹ nhõm ngắm nhìn thành quả của mình. Nó thực sự ngon mắt và ngon miệng, chắc họ sẽ thích. Còn nếu như họ không thích, tôi sẽ chẳng bao giờ dám làm nó lần thứ hai. Vậy nên cầu trời là họ sẽ hài lòng. Bằng không thì anh chàng người yêu tương lai sẽ không có cơ hội được thưởng thức giấc mơ bento lãng mạn bên khung cửa sổ cùng tôi đâu.
Ngày… tháng… năm…
Hai người bạn mà anh ta nhắc đến là một nam và một nữ. Họ có vẻ như một đôi tình nhân. Nghe đâu cả ba người là bạn thân của nhau từ thời đại học, sau đó anh chàng người yêu (hờ) của tôi đi du học, và hai người này trở thành một đôi. Suốt chiều dài lịch sử của mối tình đó, tôi chỉ nắm bắt được có ngần ấy chi tiết. Nhưng nó cũng đủ để tôi hiểu. ...