“Vậy ở nhà nhé, anh qua!”
Ngày… tháng… năm…
Khi tôi qua thì Du đang ngồi tỉa lại lọ hoa hồng đỏ, hôm nay em mặc một bộ váy đỏ, khá gợi cảm. Chính là bộ lần trước tôi ố á ngạc nhiên vì độ thiếu vải của nó. Tôi nuốt cái ực rồi đi vào nhà trong, để cặp trên sofa rồi vục mặt vào bồn rửa mặt.
Lúc đi ra ngoài phòng khách tôi mới để ý thấy, hóa ra hoa không phải là hoa mua mà hình như là được tặng, tôi còn để ý thấy cái thiệp vứt chỏng chơ ở sọt rác. Vòng tay ôm lấy Du từ đằng sau, tôi hỏi nhỏ:
- Hoa ai tặng em?
Du ngước lên nhìn tôi cười. Cái thứ ánh sáng của đèn neon dìu dịu làm em đằm thắm hơn thì phải, hay tại hôm nay em trang điểm đậm hơn mọi khi một chút, quyến rũ hơn mọi khi nên tôi cứ thấy say chếnh choáng.
- Không phải của anh đâu.
Tôi ngồi phịch xuống cạnh em, vuốt mấy sợi tóc xòa trên trán, tóc em vẫn mềm, mượt và thơm mùi oải hương quen thuộc, nhưng nay đã dài ra hơn một chút.
- Cứ để tóc dài em nhé!
Tôi luồn tay vào tóc phía sau gáy của Du rồi hôn nhẹ lên đó. Em im lặng. Sau chừng năm giây tự nhiên đứng dậy. Tôi hơi khó chịu.
- Em đi đâu đấy?
- Nấu cho anh cái gì đó, chứ anh để bụng kêu ùng ục thế mà chịu được à?
- Ngồi đây với anh đi!
Tôi cố nắm lấy tay em để níu lại, nhưng Du khẽ vùng ra, em đi thẳng vào trong bếp.
Có cái gì đó gượng gạo mà tôi không lý giải nổi. Hay là tự nhiên máu ghen của tôi nó nổi lên chỉ vì một bó hồng không biết ai là tác giả?
Tôi đi lại gần sọt rác, nhặt cái thiệp lên để đọc, chỉ mấy dòng như nặc danh. Sến rệt.
Chúc em luôn xinh đẹp và tươi tắn như đóa hoa này!
Ký tên: Người lạ từng quen
Tôi cứ có quan niệm hoa đẹp thì đẹp thật nhưng chóng tàn, tặng cho gái hoa rồi lại ví gái như hoa chẳng khác gì bảo Du của tôi đẹp nhưng nhanh già và xuống sắc. Mà chưa kể hoa hồng còn có gai, cứ đợi đấy mà ấp ủ yêu với thương. Kết quả chẳng phải bị phũ cho không thể phũ hơn còn gì, thiệp thì vứt sọt rác, hoa thì nâng niu nhưng cũng không cần biết của ai.
Lúc tôi đang tự cười khẩy cái con người si tình bạn gái mình thì Du ở nhà bếp vọng lên.
- Lát mình đi dạo ra công viên gần nhà em thôi nhé!
Tôi tiến về phía bếp, ôm vòng lấy eo em từ phía sau rồi tựa cằm lên vai em đề nghị một cách rành rọt.
- Hôm nay anh muốn ở nhà.
Du vẫn im lặng, vẫn ngoan ngoãn trong vòng tay tôi nhưng tôi thoáng thấy em thở dài. Ngạc nhiên vì điều đó, tôi quay sang nhìn trực diện với em để hỏi.
- Sao thế em?
Du khéo léo gỡ tay tôi ra khi tôi còn mê đắm với hương thơm trên người em, vẫn còn đứng tần ngần ở đó, em đặt mọi thứ chỉn chu lên bàn ăn rồi chạy lại đùn tôi ra chỗ ghế ngồi cho ngay ngắn.
- Ăn đi anh, ăn nhanh cho nóng nào!
Du ngồi đối diện với tôi, tay chống lên cằm và nhìn tôi như thôi miên. Nhưng mặt em có vẻ không được vui thì phải. Tôi tự hỏi có phải mình đã vô tâm quá không? Sao hôm nay tự nhiên có người tặng hoa cho em, sao hôm nay em diện bộ váy gợi cảm như thế, trang điểm đẹp như thế, lại chủ động rủ tôi đi ra ngoài chơi.
Nhưng sinh nhật em thì không phải. Chắc chắn không phải. Thành thật mà nói thì tôi cũng không nhớ rõ sinh nhật của em, nhưng tôi có lưu trong điện thoại...
Thế chắc là ngày đặc biệt gì đó. Mà con gái thì vô số ngày được liệt vào ngày đặc biệt, chỉ cần đàn ông con trai đểnh đoảng một tí thôi là dễ làm các cô phật lòng.
Tôi cố lục trí nhớ nhưng không tài nào nhớ ra được cái ngày gì kỉ niệm. Biết là cuối cùng cũng chịu thua nên tôi ngồi ăn ngoan ngoãn. Du cũng im lặng như thế nhìn tôi ăn mì. Tôi thấy lạ lùng với không khí này, có mùi hình sự hơn mọi khi.
- Có chuyện gì vui ở cơ quan không? Kể anh nghe, nãy giờ ngắm anh mòn cả mặt rồi!
Du cười buồn, em để tay xuống bàn, nhịp mấy ngón tay nhỏ nhắn trên đó nghe côm cốp. Tôi lại nhíu mày.
- Sao thế Du?
- Anh ăn xong đi rồi em nói chuyện.
Du ngồi yên lặng ở đó còn tôi thì cố nuốt trôi. Thật ra có chuyện gì mà em có vẻ khá nghiêm trọng. Có trời mới đoán được ý của em.
Sau khi ăn mì, tôi ngoan ngoãn đặt bát đĩa vào bồn rửa bát, Du ngồi đó nhìn tôi ngẩn tò te, xong lại nhanh chóng lấy lại cái dáng vẻ nghiêm nghị ban đầu.
Du bắt đầu câu chuyện một cách khó nhọc. Rằng có ai đó đang cố tình theo dõi em. Người ấy xuất hiện vào đầu giờ sáng khi em chuẩn bị đi làm, lấp ló bên ngoài cửa nhà, phục kích đến tận khi em đi và theo đến công ty, khi em vào hẳn bên trong thì không còn thấy đâu nữa. Đến lúc tan tầm cũng lại bắt đầu xuất hiện, theo em tận khi về nhà, lấp ló thêm một khoảng thời gian nữa ở cửa cho đến khi Du đi ngủ. Tôi nghe em kể mà lạnh cả người.
- Là cái đuôi mới của em à?
Em co người lại, nép vào người tôi. Lúc này chúng tôi đang ngồi trên sofa nhà em, vừa ngồi vừa bật tivi để mặc nó hát gì thì hát, hai đứa vẫn nói chuyện.
- Chuyện này có lâu chưa?
- Khoảng một tuần trở lại đây anh ạ.
Mặt Du tiu nghỉu, buồn thiu. Tôi cũng thấy lạ. Trong chuyện này rõ ràng có gì đó không ổn nhưng hiện lại chưa biết là nó không ổn ở đâu, chỗ nào. Tuy vậy tôi vẫn tìm cách trấn an Du.
- Không có gì đâu, anh ở đây rồi, đừng sợ!
Lúc tôi nói với em câu đó tôi cũng nhìn thấy cái bóng lấp ló bên ngoài cửa nhà. Tôi biết là Du đã phải rất sợ hãi và chịu đựng cảnh này không mấy dễ dàng.
- Em gọi Linh sang ngủ, hoặc nếu nó không sang được thì em sang nhà Khanh ngủ. Bình thường thì không sao, hôm mà Khanh có bạn qua chơi em lại lẻn về…
- Khanh có bạn trai à?
- Vâng. Phi công anh ạ!
- Là cậu Nam kia à?
- Không. Nam thì cho tàu lượn rồi, vì cái tội dám bon chen cả em cả Khanh.
Du thở dài, giọng em buồn thườn thượt. Cứ nghĩ cái cảnh em bị dọa cho sợ hãi đến thế tôi cũng thấy xót. Trong khi mình thì cứ đinh ninh em ở nhà là nhất, có bạn bè, gia đình, công việc,… không giống tôi khi cảm giác xa nhà. Vậy mà…
- Anh xin lỗi…
Du không nói gì, gục mặt vào ngực tôi. Hình như được một lúc thì em thiếp đi, tôi đặt em nằm ra sofa, cố bắt theo cái bóng xem đang chuyển động về hướng nào. Vừa thoáng thấy tiếng chân đi trong nhà là hắn chạy biến. Bây giờ cũng không sớm sủa gì, đã mười một gần mười hai giờ đêm mà vẫn túc trực ở nhà bạn gái tôi.
Tôi gọi điện về cho mẹ thông báo hôm nay không về nhà. Nếu cứ tình hình thế này thì tôi cứ phải túc trực ở nhà Du vì lo cho em. Cái gã bệnh hoạn kia là ai còn chưa rõ, nguyên cớ làm sao lại hành động như thế… tôi cứ thấy chuyện này nửa hoang đường nửa đáng sợ.
“À lố!”
“Lố cái hố. Chưa ngủ hả cô?”
Vừa gọi điện hỏi thăm tình hình vừa trêu chọc cái Linh. Hóa ra là chuyện này có thật. Tôi còn tưởng Du định nhõng nhẽo tôi nên bịa ra cái chuyện phi lý này cơ. Nhưng nếu thế thì cũng không cần đến mức thuê diễn viên đóng thế cho cái vai lấp ló đầu nhà như vậy.
Ngày… tháng… năm…
Lúc mà tôi đặt em lên giường, vừa chạm môi lại gần thì có điện thoại. Càng cố tình lờ đi thì cái con người đó càng lì lợm. Cuối cùng thì phải chịu thua bằng cách chạy ra bắt máy, vì nếu cứ để con dế reo ầm ĩ chắc sẽ đánh thức Du dậy mất.
“Em chờ anh lâu rồi!”
“Thì đừng chờ nữa!”
“Không. Đã nói là chờ anh mà. Bỏ Du đến với em một hôm thôi có được không?”
“Chuyện anh làm với em là lỗi của anh, nhưng anh yêu Du không phải em không biết. Anh đã nói rồi, anh chỉ yêu Du thôi. Còn những người con gái khác anh không quan tâm.”
“Em không tin! Chắc chắn anh có yêu em, đúng không? Nếu không thì hôm đó…”
“Anh…”
“Được rồi, em chỉ gọi để thông báo với anh, hoặc là anh chủ động đến, hoặc là em chủ động đưa anh đến!”
Nói rồi Kim tắt máy. Tôi quay lại giường nhìn Du, em vẫn ngủ và thở đều như lúc trước khi tôi nghe điện thoại, chắc là em đã ngủ say hẳn rồi, chỉ là tôi lo xa mà thôi.
Còn chuyện của cô gái này, rõ ràng không tìm cách ràng buộc tôi bằng bất cứ cái cớ nào, nhưng lại là cố tình muốn kéo tôi đến bên cạnh. Tôi mới nghe khái niệm con gái “trót lỡ” chứ chưa nghe khái niệm đàn ông “trót lỡ” bao giờ cả. Và bây giờ thì tôi thấm thía, kể cả khi là con gái hay con trai, đã “trót lỡ” rồi thì cũng đều rắc rối như nhau vậy thôi. Nhất là khi “trót lỡ” với người mà mình không yêu.
Tôi định bụng sau khi đi một vòng đóng các cửa sổ và kiểm tra chốt cửa chính thì cũng lên giường đi ngủ luôn. Nghĩ thế nào lại đi lạc vào bếp, thèm tự tay pha cốc café nhâm nhi buổi đêm. Cuối cùng lại không biết Du để café ở đâu đành mở tủ lạnh xem có đồ uống gì không. Lúc lấy bia thì thấy có một cái bánh nhỏ, tò mò mang ra xem thấy trên đó có ghi: “Chúc Mừng Anh!”. Bên dưới là mấy chữ viết tắt nhỏ xíu bằng kem màu hồng: “EYANL”.
Mưa đêm xối xả, hối hả rơi vỡ lộp độp trên nền đất, cái mùi ngai ngái của mưa cứ khiến tâm trạng bồn chồn. Tôi nằm cạnh Du, kéo chăn đắp lên cho em và ôm em ngủ ngon lành. Lúc này không muốn nghĩ ngợi gì nữa cả, mọi chuyện đến đâu thì cứ để mai tính.
Ngày… tháng… năm…
Hôm nay sau khi đưa Du đi làm tôi có ghé qua bên chỗ Linh, mới nói với Linh về một số chuyện. Từ chuyện xem ý cô em về vụ đi du học thế nào, rồi đến vụ Du gần đây bị theo dõi, thêm cả vụ tôi và cô nàng kia nữa. Tất tần tật. Linh lắm lời lắm chuyện, lại đành hanh đanh đá nhưng từ khi nó biết yêu đến giờ thì có vẻ đỡ đi hẳn, nó trầm hơn và sâu sắc hơn, đó là lý do tôi có thể yên tâm đem chuyện này kể với nó.
- Em cũng chuẩn bị đi rồi, nếu anh có ý định thú thật với cái Du thì nói luôn đi, có gì em còn giúp được, chứ để em đi xong là không có ai hậu thuẫn đâu nhé!
Linh hơi nhíu mày khi nghe tôi nói, nhưng nó cũng không phản ứng quá lắm mà còn nghĩ cách giúp tôi. Mặc dù tôi trách thì trách anh chàng kia thật, thậm chí ghét cực kì vì dính dáng đến hai người con gái quan trọng trong cuộc sống của tôi, là Du và Linh. Nhưng cũng phải phần nào cảm ơn vì anh ta đã mang đến cho cô tiểu thư nhà tôi một cái nhìn khác, một cảm xúc khác sau khi đã thấm thía cái gọi là tình yêu thật sự. Chỉ buồn là trong mối tình này em tôi hoàn toàn vô vọng và yếu đuối.
- Mà anh cũng thật là, hôm qua ngày gì anh không nhớ hả?
- Ngày tròn nửa năm hai người đến với nhau chứ còn sao!
- …
- Du nó nhắn tin cho em, nó bảo chán ốm!
Chắc là lúc tôi thấy em nhắn tin cho ai đó. Tâm trạng con gái cũng thật là đỏng đảnh, chẳng phải đã trang điểm và diện váy rất đẹp rồi hay sao, lại còn không cố ý lôi người yêu ra ngoài nữa, thậm chí đến cái bánh ngon trong tủ lạnh cũng vì giận dỗi nên không mang ra khoe với tôi.
…
- Anh không để ý mấy vụ này lắm, em biết là đàn ông cũng không giỏi trong việc ghi nhớ ngày tháng mà.
- Haizz, thì thế! Con bé háo hức lắm, nó bảo muốn làm gì đó đáng nhớ vì chưa biết chừng sau mấy ngày nghỉ ở nhà anh lại đi.
Tôi lại tần ngần. Hình như càng ngày tôi càng vô tâm và hời hợt với người yêu mình thì phải. Tại sao tôi lại phải lo lắng và tỏ ra xót xa cho cái cô gái kia khi mà cô ta cứ rắp tâm muốn đẩy tôi xa Du? Còn người yêu tôi ở đó, nhẫn nhịn chờ đợi và yêu thương một cách nhẹ nhàng nhất, tâm lý có hơi đỏng đảnh nhưng lại chịu khó nghe lời và nhất là luôn nghĩ cho tôi… thế mà tôi cứ để mặc em với những hờn giận kiểu con gái vì nghĩ rằng chẳng có chuyện gì to tát. Đôi khi một mối quan hệ từ khăng khít có thể trở nên vỡ tan tành nếu ta không biết trân trọng những gì bé nhỏ nhất....