Snack's 1967
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Chờ Yêu - Hạc XanhitemChờ Yêu - Hạc Xanh
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 33
item Truyện Dài
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Chờ Yêu - Hạc Xanh




Ngày… tháng… năm…

Tôi gặp Khánh Hà khi em vừa đi chợ về, từ ngoài cổng em đã nhận ra tôi

- Anh tìm chị Vỹ Du đúng không? Anh chị quen nhau à?

Tôi đi vào nhà trong, thấy Vỹ Du nằm trên giường ngủ. Khi đến gần, đặt tay lên trán tôi mới biết em đang sốt, người nóng hầm hập, trán lẫm chẫm mồ hôi. Tôi đặt tay em lên tay mình, siết nhẹ và ngồi xuống chờ đợi bên cạnh. Bên ngoài trời mưa to hơn, sấm chớp nhiều hơn, chắc chắn là em đang sợ hãi. Tôi biết rất rõ những sở thích, sở ghét, sở trường, sở đoản của Vỹ Du, tất tần tật đều do cô em họ cung cấp. Nhưng cuối cùng, tôi lại không biết xoay sở ra sao mỗi lần chứng kiến em sợ hãi.

“Đoàng!”

Vỹ Du giật mình tỉnh giấc. Tôi thấy mắt em nhòe bóng nước, có lẽ là vì sợ hãi. Hoặc cũng có thể vì xúc động. Em dường như không tin sự có mặt của tôi ở đây.

- Sao anh biết em ở đây mà tới tìm?

- Thật ngốc, khi em yêu một ai đó thật lòng, em sẽ luôn có cách để biết người ấy đang ở đâu.

- Anh nói khéo thế?

- Anh học anh diễn viên đẹp trai trong phim Hàn của em đấy!

Tôi cố gắng pha trò, cuối cùng em cũng mỉm cười. Nhìn thấy bộ dạng em lúc này, tôi lo lắng.

- Em ốm từ bao giờ thế?

- Chắc em xấu lắm nhỉ? Anh thấy thất vọng về em đúng không?

- ???

- Em ốm nằm bẹp gí ở giường, không make up nên mặt mũi nhợt nhạt, nhìn xấu lắm đúng không?

Tôi bật cười.

- Anh chỉ quan tâm xem em có khỏe hay không thôi. Em nghĩ đàn ông có thể phân biệt được phụ nữ có make up không à?

- Có chứ. Các anh thích cái đẹp mà.

Em có vẻ hài lòng và bớt căng thẳng hơn một chút. Khi tôi đưa tay vén mấy sợi tóc xòa trên trán em, em nhoẻn cười, nhìn tôi tinh nghịch. Thật ra chứng kiến cảnh tượng em gầy hẳn đi, da dẻ có vẻ xanh xao hơn lúc tôi đi công tác thì tim tôi đã trở nên mềm nhũn, cảm giác yêu thương em vô cùng, cái cách em cười gắng gượng hệt một sợi nắng mong manh vương lên mái tóc mềm óng.

- Có quà cho em không?

- Đây này!

Tôi ngồi sát cạnh em, đưa má lại gần em hơn. Em đẩy tôi ra, phụng phịu.

- Quà đây á? Ai cần!!!

- Vì không biết em mất tích nơi nào nên cuốn gói về tìm em luôn, làm gì còn thời gian mà mua quà. Anh đã là quà bự nhất rồi.

Em lại cười, tôi hôn khẽ lên trán. Sau một hồi dụ em uống thuốc, cuối cùng em cũng chịu ngủ yên.

Tôi đã yêu một cô gái như thế, vô tư và hồn nhiên, một cô gái không cố gắng giả tạo trước mặt tôi, không cố gắng tô vẽ nhiều thêm những hào nhoáng để hớp hồn tôi. Vỹ Du là một cô gái không vụ lợi, em hồn nhiên với đời và với người hơn cái cách những cô gái khác vẫn mộng tưởng và bon chen giữa cuộc sống đời thường. Vậy nên tôi vững tin hơn khi biết rằng mình đã yêu em, từ những ngô nghê ngày đầu em trao cho tôi…

Ngày… tháng… năm…

Tôi đưa em từ nhà dì về nhà em. Lúc đưa em về có gặp dì em ở đó. Dì em có vẻ khá ngạc nhiên, quay sang hỏi em.

- Bạn trai hả Du?

Tôi hãnh diện nắm lấy tay em. Tôi biết trước mặt người lớn không nên làm thế, nhất là trước mặt người nhà của bạn gái. Nhưng bản năng đàn ông khiến tôi làm thế. Vì khi đan lấy bàn tay nhỏ nhắn của em, tôi cảm giác rằng mình là một người có trách nhiệm. Tôi cứ muốn nắm tay em như thế cả những năm còn lại. Có lẽ là một tương lai rất xa không thể nói trước, nhưng tôi vẫn mong muốn như vậy.

Dì Vỹ Du cười hiền. Trước sự niềm nở của dì, tôi mạnh bạo.

- Mấy hôm nữa cháu về quê thăm nhà mình dì ạ!

Dì hơi ngạc nhiên, nhíu mày một lúc. Sau đó chừng mấy giây, đôi mày giãn ra, những vết chân chim trên khóe mắt cũng ánh lên vẻ hiền hòa.

- Ừ. Về ra mắt cho mẹ cái Du yên tâm. Thế giờ cháu đưa nó về bên nhà à?

- Vâng.

Vỹ Du cấu nhẹ vào tay tôi một cái, em quay sang nói với dì.

- Dì đừng nghe anh ấy nói luyên thuyên. Cháu về dì nhé, nao cháu lại sang dì chơi!

Dì và Khánh Hà tiễn chúng tôi ra tận cổng, hình như lúc chúng tôi bắt đầu đi, dì đã hỏi Khánh Hà điều gì đó về tôi. Hy vọng rằng cô bé ấy sẽ nói những điều tốt đẹp. Vì dù sao trong khoảng thời gian Khánh Hà thực tập tại công ty tôi, tôi cũng đã giúp đỡ em khá nhiều. Tự nhiên tôi thấy mình tốt tính. Và cái sự tốt tính ấy mang lại may mắn nhiều biết chừng nào. Giả sử ngày xưa tôi cay nghiệt một chút với cô thực tập sinh nhỏ như cái kẹo ấy, chắc bây giờ cái kẹo ấy sẽ ra sức ngăn cản chuyện giữa tôi và Vỹ Du. Càng nghĩ càng thấy mình may mắn, càng thấy mình may mắn tôi lại càng thấy mình tốt tính. Rốt cuộc, tôi không biết nên vui vì mình tốt tính hay vui vì mình may mắn nữa, cứ ngồi ngây ra cười.

Vỹ Du nhìn tôi tỏ vẻ nghi ngờ. Em ngồi hướng mắt ra cửa sổ, chống tay lên cằm. Nhìn nghiêng có thể thấy đôi rèm mi của em cong vút, đen tuyền. Tôi chột dạ. Tự nhiên em nhắc đến Ly.

- Em đừng suy nghĩ gì nhiều.

Em im lặng. Dường như thói quen của em mỗi khi không biết trả lời là im lặng. Nhưng cũng có thể em đang suy nghĩ gì đó, chỉ có điều em không nói và không muốn nói. Em luôn tỏ ra không dễ dàng để chia sẻ điều gì đó với tôi. Có thể do em e dè, cũng có thể do em chưa đủ tin tưởng dành cho tôi. Những lúc tôi muốn nghe điều gì đó từ em, không phải thông qua Linh, nhưng em làm tôi hụt hẫng, chỉ đơn giản bởi câu nói.

“Em không kể. Em không muốn kể.”

- Anh định dắt em về ra mắt bố mẹ anh trước, rồi anh sẽ theo em về ra mắt bên nhà em. Nhưng xem ra anh bị thiệt mất rồi.

Tôi cố làm cho không khí trên xe dịu đi một chút. Phần cũng vì muốn đề cập đến chuyện đưa em về ra mắt bố mẹ. Mẹ tôi biết tôi đi công tác, gọi điện lên hỏi thăm con trai, trước khi gác máy còn không quên dặn dò nhớ về thăm nhà và thêm file đính kèm mang tên “bạn gái”.

- Bây giờ là tháng tám rồi mà anh…

Em nói bâng quơ, bỏ ngỏ câu trả lời. Tim tôi hơi chùng xuống.

- Nhưng…

Em lại bướng bỉnh và giương cao cái “tôi” của thiếu nữ hai mươi tư tuổi. Chỉ có điều, nếu đó là em, nhất định là em, thì tôi sẽ nhún nhường…

- Vì anh đi công tác mất ba ngày, nên bù lại cho anh ba ngày nhé!

Tôi quay sang nhìn em, em không nói, chỉ lén nhìn tôi một cái. Trên má trái của em xuất hiện lúm đồng xu, em đang cười, cười rất khẽ. Tôi nắm nhẹ lấy tay em, đan vào bàn tay nhỏ bé, tôi bất giác thấy tim đập mạnh.

- Đợi ngày kia em khỏe rồi mình về thăm mẹ anh nhé! Để tối nay anh gọi về hẹn mẹ. Em không biết mẹ mong em về nhà như thế nào đâu!

Khi nói câu nói này tôi có cảm giác như mình đang chuẩn bị cưới vợ. Cái cảm giác của đàn ông sắp-có-vợ chắc cũng hồi hộp là ly kỳ như tôi lúc này. Một chút hạnh phúc, một chút lo. Nhưng chỉ cần nhìn sang bên cạnh, thấy người con gái của mình đang ngồi đó, cảm giác bình yên và nhẹ nhàng lan tỏa.

- Nhưng em có nên làm như thế không? Còn chị ấy thì sao?

Chúng tôi dừng xe trước cổng nhà em, em đi vào nhà liền một mạch. Tự nhiên em làm mặt giận. Tôi biết mình đã yêu em thật rồi, yêu người con gái mong manh như hạt nắng đầu cành, cái cách em giận hờn cũng khiến tim tôi bối rối. Đáng ra tôi nên nói cho em biết tận tường mọi việc ngay sau buổi ra mắt ấy, chính vì thái độ lập lờ của tôi nên em mới có cớ để nghĩ rằng tôi còn tình cảm với Ly. Ừ thì lỗi do tôi, tôi chưa làm cho em cảm thấy đủ an toàn và tin tưởng…

Em nằm phịch lên giường, trưng ra vẻ mặt giận dỗi. Hiếm khi nào tôi thấy em phụng phịu với tôi, càng hiếm khi thấy em ra vẻ giận dỗi. Bình thường thì hoặc em rất vui, hoặc em rất buồn. Bên cạnh tôi em luôn ở trong hai trạng thái: hoặc cáu kỉnh bực tức, hoặc lo sợ tột độ. Tôi không lý giải được điều này, nhưng có vẻ càng gần em, tôi càng thấy mình làm cho em thay đổi. Bản thân tôi cũng đã thay đổi và tôi nhận ra rõ rệt điều đó. Liệu em có giống tôi, có nhận ra sự thay đổi ấy không?

- Sao cứ nhắc đến Ly là em làm mặt giận thế?

- Em không biết.

- Em có biết, chắc chắn là chỉ có em mới biết. Nếu em không nói thì làm sao anh giải quyết được.

Vỹ Du lấy chăn trùm lên kín mặt, mặc cho tôi ngồi bên cạnh gặng hỏi. Một lúc sau, khi mà em đã chán sự im lặng, tự nhiên em bỏ chăn ra, nhìn chăm chú vào tôi nói.

- Em đâu phải là người yêu anh? Hết một tháng rồi, em đâu còn là người yêu anh nữa. Người mà anh yêu là chị Ly cơ mà.

Em rơm rớm, nước mắt cứ tự nhiên chảy thành vòng trên má. Có một giọt tròn lăn vào má lúm, tôi nhìn em khóc mà thấy tim mình nặng trĩu.

- Không phải anh đã ở đây với em sao?

- Đã bao giờ anh nói yêu em…

- …

Du phụng phịu, cái dáng vẻ khóc mà không dám tức tưởi, khóc mà không dám nấc, thậm chí đến lau nước mắt còn vụng về khiến tôi xót xa. Em cứ làm điệu bộ như con mèo ướt nước, lem nhem đến tội nghiệp. Để yên Du ngồi đó trên giường, tôi ngồi bên cạnh em, đặt vào tay em điện thoại của mình.

- Em không có thói quen kiểm tra sự “lẳng lơ” của người yêu đâu.

Tôi bật cười trước dáng điệu vừa khóc vừa hờn dỗi, lắc lắc đầu chịu thua trước sự nhạy cảm quá độ của cô gái đang yêu biết ghen.

- Ở đây cơ mà!

Tay Du chạm vào từng bức ảnh, đó là thành quả của việc nghĩ nát óc mới ra cái trò tỏ tình này. Không trực tiếp, không có không gian lãng mạn, không có nhạc và hoa, cũng không xuất hiện nữ chính. Nhưng cái sự bình lặng vô tư ấy làm tôi ý thức hơn được tình cảm của mình. Cái gì quá ồn ã dễ khiến người ta thất vọng, chi bằng dành cho nhau những phút yêu nhẹ nhàng thế này thôi.

- Anh đi cùng ai? Ai chụp ảnh cho anh thế?

- Ông anh ở cơ quan đi cùng anh đợt công tác…

Du ngắm đi ngắm lại mấy bức ảnh đó, cứ ngồi lặng im để nhìn và thi thoảng quay sang liếc trộm tôi. Có lúc em còn khe khẽ hát.

- Ly là quá khứ. Em là hiện tại. Hiểu không?

Tôi lấy tay lau nước mắt trên má em. Tôi ôm em vào lòng, thấu hiểu hết tất cả những tủi thân của em. Đáng lý ra tôi đã muốn bày tỏ với em một cách đàng hoàng hơn, đáng nhớ hơn. Trong phút chốc tâm trí tôi rối bời.

- Cho đến khi dẫn em đi gặp chị ấy, anh vẫn còn yêu chị ấy mà?

- Không. Từ trước khi về nước, anh nhận ra rằng anh không còn yêu Ly. Và hôm anh quyết định giới thiệu em, anh đã chọn người mà anh yêu. Chẳng phải anh đã nói đó là em sao?

Tôi lấy ra trong cặp sách một hộp quà nhỏ xíu, đặt lên tay Vỹ Du, không đợi em cất tiếng hỏi, tôi mở hộp quà, nhấc ra một vòng cổ xinh xắn hình cánh bướm cách điệu khá duyên, vén tóc và đeo lên cổ cho em, vừa đeo tôi vừa thì thầm thú nhận. Vòng dây này là tôi đặt làm ngay trước khi đi công tác, chỉ có điều thời gian chuẩn bị cho chuyến công tác làm tôi có ít ỏi thời gian ở bên em, mặt khác tôi cũng mong muốn có thể để dành món quà ấy cho một bữa tối lãng mạn, khi chúng tôi tròn một tháng gặp nhau, tròn một tháng bước vào cuộc sống của nhau với một không gian lãng mạn, ấm cúm có rượu vang, hoa hồng trong một nhà hàng sang trọng, tôi sẽ nắm khẽ bàn tay em, đặt một nụ hôn lên đó và hỏi câu hỏi làm đau đầu biết bao chàng trai:...
« Trước1...7891011...34Sau »
Bạn đang xem : Chờ Yêu - Hạc Xanh
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Blog Radio 102: Yêu em mười phân Blog Radio 102: Yêu em mười phân
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Những ngón tay đan - Hân Như Những ngón tay đan - Hân Như
Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
12»
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: