Ăn được nửa chừng, Tiểu Đa nghĩ cách mở đầu câu chuyện, nghĩ một lúc, cô nói với Lý Hoan: “Trước đây anh có bạn gái không?”.
Câu hỏi của Tiểu Đa khiến Lý Hoan ngây người ra, không hiểu cô muốn biết về điều gì. Từ tình hình mà cậu nắm được thì thấy, Tiểu Đa chưa yêu bao giờ. Nếu nói có bạn gái rồi thì liệu Tiểu Đa có cho rằng mình không còn trong sáng nữa không?
Trong sáng, Lý Hoan thấy buồn cười, sao mình lại nghĩ ra cái từ này nhỉ, là vì tình cảm của Tiểu Đa như một tờ giấy trắng chăng? Cậu cảm thấy nói thật vẫn hơn, bản thân không có ý định xóa bỏ hết quá khứ, tình yêu trong quá khứ và việc theo đuổi Tiểu Đa bây giờ chẳng có liên quan gì. Lý Hoan nói: “Từng có, hồi đại học cũng đã yêu hai lần”.
Nói xong, một lúc lâu vẫn không thấy Tiểu Đa lên tiếng, không hiểu là cô nghĩ gì. Lý Hoan lại nói: “Tất cả đều đã thành quá khứ”.
Điều Phạm Tiểu Đa đang nghĩ không phải là kinh nghiệm tình trường của Lý Hoan, hồi lâu cô cũng không lên tiếng được là vì thấy rất khó đưa ra câu hỏi, chuyện mà cô rất muốn biết lúc này là đàn ông sẽ hôn một cô gái trong những tình huống như thế nào, đặc biệt là khi chưa được sự đồng ý từ phía cô gái.
Sáng nay khi tỉnh dậy Tiểu Đa đã nghĩ tới vấn đề này, cô muốn biết lúc đó Vũ Văn Thần Quang nghĩ như thế nào. Trong suy nghĩ của Tiểu Đa, giữa hai người không phải là người yêu thì không thể hôn nhau. Cô không hiểu vì sao Vũ Văn Thần Quang lại bất ngờ hôn cô.
Dốc hết can đảm, cô giả bộ hỏi một cách vô tình: “Thế thì chắc hẳn anh đã hôn các cô ấy?”. Hỏi xong, cô không ngẩng đầu lên mà cứ cắm cúi ăn.
Lý Hoan sửng sốt, cậu nhìn chăm chăm vào Tiểu Đa. Nhìn khuôn mặt của cô đang đỏ lên không biết là vì nóng hay vì cay. Cậu thực sự không hiểu sao Tiểu Đa lại hỏi như vậy, không hiểu là cô có ý gì. Trong chốc lát, Lý Hoan không biết nên trả lời như thế nào.
Đúng trong lúc đang đắn đo, thì Phạm Tiểu Đa đã nghĩ ra cách, cô ngẩng đầu lên, nói: “Không muốn nói thì chắc là có rồi”.
Lý Hoan không nén được cười ha ha, cậu cảm thấy thỉnh thoảng Tiểu Đa bộc lộ vẻ giận dữ trông thật đáng yêu. Thế là cậu nói với cô: “Tất nhiên là từng hôn, cô còn muốn biết gì nữa?”. Vẻ mặt của Tiểu Đa giống như đang ghen, vì vậy mà cậu thấy rất vui.
Phạm Tiểu Đa thấy Lý Hoan trả lời, vội hỏi tiếp: “Vì anh thích cô ấy nên mới hôn, đúng không?”.
Lý Hoan nhớ đến cô bạn gái đầu tiên. Các bạn học rủ nhau leo núi, cô gái đi trước cậu chẳng may trượt chân ngã nhào về phía sau, Lý Hoan đưa tay ra đỡ, vậy là cậu cũng ngã lăn theo quán tính, cô gái ngã vào lòng cậu, hai người lộn mấy vòng trên đường, đến khi dừng lại thì môi cậu đã áp vào môi cô gái từ lúc nào, đó là lần đầu tiên Lý Hoan hôn con gái, từ sau hôm leo núi về, tình cảm giữa hai người bắt đầu nảy nở. Nghĩ đến đây, Lý Hoan nở nụ cười dịu dàng: “Không hẳn như vậy, lúc đó chưa yêu thì đã hôn rồi”.
Phạm Tiểu Đa không nói gì nữa, bỗng nhiên cô thấy rất buồn. Thì ra chẳng cần yêu ai đó thì cũng có thể hôn. Cô khẳng định Vũ Văn Thần Quang đang bỡn cợt mình. Cơn giận dữ từ từ dâng ngập trong lòng, nụ hôn đầu của cô đã bị đánh cắp không chút giá trị nào.
Lý Hoan nhìn Phạm Tiểu Đa bỗng nhiên trở nên trầm mặc, sắc mặt rất xấu, bèn cười, nói: “Nụ hôn không nói lên điều gì”.
Tiểu Đa nghe thế càng thấy khó chịu hơn, cô đặt đũa xuống, “Ăn xong rồi, về nhà thôi”.
Lý Hoan thận trọng hỏi: “Cô để bụng những chuyện cũ của tôi ư?”.
Tiểu Đa lườm cậu một cái: “Không liên quan gì đến tôi, việc gì tôi phải để bụng”.
Lý Hoan không biết rốt cuộc thì Tiểu Đa có để bụng hay không. Về nhà, suy nghĩ mãi, cậu lại gọi điện cho Triết Địa: “Hôm nay Tiểu Đa hỏi em trước đây từng yêu chưa, rồi còn hỏi em rằng đã hôn chưa. Em nói là hôn rồi, hình như cô ấy có vẻ không vui, nhưng lại nói là không quan tâm, anh nói xem, em gái anh có suy nghĩ gì vậy?”.
Triết Địa vui mừng: “Tiểu Đa hỏi cậu thế sao? Con gái đều quan tâm tới những điều đó. Đã bảo rồi, Tiểu Đa chưa yêu bao giờ mà”.
Lý Hoan thấy Triết Địa nói rất có lý, nhưng cậu thì lại thấy không chắc chắn lắm, cậu vò đầu bứt tóc, cảm thấy mình như chưa yêu bao giờ, chỉ mấy câu của Tiểu Đa thôi mà khiến bản thân cứ phải suy nghĩ.
Cậu rất mong trời mau sáng, ngày mai gặp lại Tiểu Đa sẽ xác định lại.
Chương 12:
Vũ Văn Thần Quang hạ quyết tâm, nhất định phải trị cho cô gái kia một phen,
nhìn qua gương chiếu hậu thấy khuôn mặt rưng rưng nước mắt nhưng vẫn rất kiên cường của Tiểu Đa mà buồn cười, rồi lập tức vênh mặt lên không thèm để ý đến cô, lái thẳng xe tới bãi rửa xe.
A Phương và A Tuệ vừa cười vừa đùa trong phòng làm việc. Hôm nay Trương Ngôn và Tiểu Mã đều tặng hoa cho hai cô. Không ngờ một lần gặp gỡ ở quán bar mà lại có thể tiếp tục duyên phận, vì thế mà hai người rất vui.
Gọi điện xong, A Tuệ quay lại nói với Tiểu Đa: “Bọn họ hẹn tối nay đi ăn cơm, nói rằng Thần Quang sẽ tới, bảo cậu cùng đi”.
Trong lòng Tiểu Đa thấy vô cùng phức tạp. Nhắc đến Vũ Văn Thần Quang là đầy một bụng tức. Cô nghĩ, nếu mình giận dữ đùng đùng tới đó sẽ làm hỏng chuyện vui của A Phương và A Tuệ, cô không muốn người khác biết được chuyện xảy ra giữa cô và Vũ Văn Thần Quang. Tiểu Đa đang định tìm cớ từ chối thì trưởng ban Tiêu bước vào: “Tối nay có mấy vị khách hàng từ Nội Mông đến, với mấy vị này không được làm mất lòng, mấy cô hãy đi cùng để thêm phần vui vẻ”.
Mặt của A Phương và A Tuệ lập tức mang vẻ rất khó coi, Tiểu Đa vội nói: “Để tôi đi”.
Sau khi trưởng ban Tiêu đi khỏi, hai cô gái kia đều tỏ vẻ rất cảm kích. Tiểu Đa nói: “Nhớ lấy, lần sau khi giúp tớ là không được qua loa đâu đấy”.
Cả hai người đồng thanh lên tiếng nhận lời.
Một lát sau Lý Hoan gọi điện đến, Tiểu Đa nói với cậu rằng hôm nay cô bận tiếp khách hàng. Lý Hoan nghe giọng của Tiểu Đa rất bình tĩnh liền tỏ ra thông cảm và vui vẻ gác máy.
Khách của Nội Mông có bốn người, hai nam hai nữ. Ban Quảng cáo không dám để xảy ra sơ xuất nên đã cử tám trong số mười ba người đi tiếp. Mọi người ngồi thành một bàn lớn, trưởng ban Tiêu tỏ ra đặc biệt quan tâm tới hai vị khách nam, Tiểu Đa và chị Giang thì chăm sóc hai khách nữ.
Hai người khách nữ ấy trông chẳng có vẻ giống người Nội Mông, khuôn mặt xinh xắn, dáng người nhỏ nhắn. Một người tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ Bắc Kinh, một người tốt nghiệp Học viện Âm nhạc Trung ương, không hiểu vì sao lại làm cái nghề chẳng liên quang gì đến chuyên môn, mà lại làm công việc thúc đẩy tiêu thụ áo ấm. Bốn người phụ nữ ngồi một bên ăn thức ăn, nói chuyện nhìn cánh nam giới đấu rượu vừa cười vừa nói.
Hai vị khách nam quả nhiên xuất thân không thường, tửu lượng rất tốt, hai người mà đấu với sáu người.
Trưởng ban Tiêu thấy sắp xếp như vậy đã ổn nên rất vui, hòa cũng được, chỉ cần ban Quảng cáo không mất mặt là được. Một khi vui thì quên hết, trưởng ban Tiêu cầm ly rượu đi sang phía hai khách hàng nữ, nói thế nào cũng đòi mời bằng được hai người ấy uống vài ly.
Phạm Tiểu Đa thấy trưởng ban Tiêu có vẻ đã say, nghĩ rằng uống thêm hai ly cũng chẳng sao. Không ngờ, hai vị khách nữ nhìn bàn tiệc thấy sáu người đàn ông của ban Quảng cáo đều đã ngà ngà, bèn đứng dậy nói: “Thật là, vẫn còn chưa kịp chúc các bạn trong ban Quảng cáo”.
Một người đứng dậy, lắc lắc chai rượu, trong chai chỉ còn lại chừng hai, ba phần. Cô ta rót cho sáu người đàn ông của ban Quảng cáo mỗi người một ly đầy, rồi nói: “Xin chúc trước mọi người một ly”. Nói rồi uống cạn, lần lượt sáu người sáu ly, cô ta đều uống cạn nhưng vẫn không hề gì.
Uống hết ly đó, đối phương nói: “Dù thế nào cũng phải chúc ba ly, chúng ta gọi thêm nữa nhé?”.
Những người đàn ông của ban Quảng cáo được người đẹp chúc rượu, và mời có ba ly, thêm chút đỉnh thì thấm tháp gì, thế nên lại gọi thêm. Nhưng nào ngờ, hết chỗ đó lại gọi thêm chai khác, hai vị khách nữ cứ gọi cho đến chai thứ tư thì những người đàn ông của ban Quảng cáo mới tái mặt, Tiểu Đa cười thầm, đúng là xảo quyệt, giấu rất kỹ, bây giờ mới lộ ra.
Trưởng ban Tiêu nháy mắt với Tiểu Đa và chị Giang, ý muốn nói, bây giờ cánh đàn ông không trụ được nữa, hai cô phải mau ra cứu người trong tình huống nước sôi lửa bỏng đi thôi.
Chị Giang vóc dáng rất béo, là một phụ nữ tính tình vô cùng hào sảng, là người chuyên về nghiệp vụ của ban Quảng cáo, chị có thể giành quảng cáo và nhất định không chịu thua đàn ông. Chỉ riêng ngần ấy cũng đủ để thấy chị là một người không tầm thường.
Chị Giang đứng dậy, cầm mấy cốc bia lên rót đầy rượu, nói: “Uống ly nhỏ thì phải đổi cốc, uống như thế này đi”. Nói xong thì nhìn chăm chăm vào mặt hai vị khách hàng nữ.
Phạm Tiểu Đa nghĩ, những người làm việc ở ban Quảng cáo thực sự không dễ dàng. Hèn nào mà giám đốc Lưu nói là nếu không biết uống rượu thì không thể ở lại lâu dài ở ban Quảng cáo. Có khách hàng đến là phải tiệc tùng, cô hiểu rõ đằng sau của những bữa tiệc ồn ào, vui vẻ ấy ẩn chứa những vấn đề gì của quan hệ giao tiếp.
Hai nữ khách hàng cười điệu đà nói rằng chị Giang phong độ siêu phàm, nên hai người đó cũng không từ chối liền uống ngay. Tiểu Đa nhìn rất rõ chiếc cốc ấy, một cốc hơn một phần năm lít. Thêm vào lượng bia, rượu mà hai người ấy uống lúc trước, chứng tỏ tửu lượng của họ thật đáng nể.
Uống xong, họ lại quay sang Tiểu Đa, nói ban Quảng cáo không có ai là không biết uống rượu, và cũng yêu cầu cô phải uống rượu bằng cốc. Phạm Tiểu Đa không biết nông sâu, nhìn thấy trưởng ban Tiêu và các đồng sự đều có vẻ ngà ngà, chỉ còn biết trơ mắt nhìn hai vị khách nữ thách thức mà không dám ra tiếp chiêu, rồi lại còn đưa mắt nhìn Tiểu Đa với vẻ cầu cứu nữa chứ.
Ánh mắt khẩn khiết của đồng nghiệp khiến Tiểu Đa thấy máu trong người sôi lên, sự đoàn kết nhất trí trong đối ngoại khiến cô cảm thấy sự tồn tại của tập thể. Dù nói thế nào thì cũng không thể để cho ban Quảng cáo phải thua trong tay của hai vị khách hàng nữ này. Tám người đấu với bốn người, thế mà còn bị thua, chuyện này nếu truyền ra ngoài, thì giám đốc Lưu xuất thân từ nhà binh chắc chắn sẽ chạy đến ban Quảng cáo, nói những lời chua cay cho mà xem, Tiểu Đa hoàn tòan có thể hình dung ra cảnh tượng đó.
Tiểu Đa cũng rất thích những người uống rượu mà không bừa bãi. Cô cầm cốc lên, lịch sự chạm cốc với hai vị khách hàng nữ, đang định uống thì bất ngờ họ lên tiếng, đòi phải uống với mỗi người một cốc. Như vậy tổng cộng sẽ là gần một lít và việc uống một hơi với việc nhấm nháp từ từ là hai việc khác nhau.
Phạm Tiểu Đa không có sự lựa chọn nào khác, xem ra, phải uống hai cốc rượu này thôi. Nghĩ vậy, cô ngửa cổ, uống cạn.
Sau khi Tiểu Đa uống xong hai cốc rượu đó được một lúc thì bữa tiệc cũng đến hồi kết thúc. Tiểu Đa cùng các đồng nghiệp rời nhà hàng. Đột nhiên nhìn thấy Vũ Văn Thần Quang đang đứng một mình ở phía đối diện. Người đàn ông đáng ghét! Lại còn nhìn mình và nở nụ cười đáng ghét nữa chứ! Tiểu Đa chào tạm biệt các đồng nghiệp rồi sải bước đi tới....