» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền LêitemTháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 151
item Truyện Dài
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê




Có tiếng động rất khẽ từ phía sau, tôi giật mình quay lại, Ria Mép đã đứng đó tự bao giờ. Anh ta khoanh tay nhìn tôi.

“Trời làm gì có trăng mà ngắm thế?”

Tôi xoay xoay cốc café sắp cạn, mùi café thơm lừng cứ lờn vờn quanh mũi.

“Ai nói với anh là tôi ngắm trăng, tôi ngắm trời thôi.”

“Trời thì có cái quái gì mà ngắm, đen thui, tối mù.”

“Anh cứ nhìn lên trời đi, anh không thấy mình thật nhỏ bé sao?”

“Con người ai mà chẳng nhỏ bé trước ông trời! Cô vớ vẩn thật!”

“Đúng rồi, càng nhỏ bé thì càng cô đơn mà càng cô đơn thì càng yếu đuối.”

Ria Mép ngạc nhiên khi thấy tôi nói thế, anh ngồi xuống cạnh chân chiếc ghế tôi đang ngồi. Ria Mép hướng mắt lên bầu trời.

“Với nhiều người thì khi càng cô đơn họ lại càng mạnh mẽ.”

“Ừm, đôi khi tôi thích ở một mình...”

“Tôi thì sợ ở một mình, nếu phải ngồi lâu ở đâu đó một mình thì tôi thà vã mồ hôi chạy loăng quăng trên đường nhìn người khác qua lại còn hơn.”

Tôi cười, đúng thật, Ria Mép rất ít khi ở nhà, mà nếu ở nhà, hoặc là anh ta sẽ lôi kéo bà Vịt Bầu ngồi buôn chuyện đầu đường xó chợ cả ngày, hoặc anh ta sẽ chạy sang phòng bắt tôi và Sâm Cầm chơi đánh bài, dù lần nào anh ta cũng thua cháy túi.

“Này, tôi nhận ra anh rất giống Sâm Cầm đấy! Nó cũng sợ phải ở một mình.”

“Ờ, có lẽ vì thế mà tôi thích cô ấy!”

Ria Mép có vẻ không có chút ngại ngần nào khi thốt ra câu đó. Tôi có chút gai người, dù đã phần nào cảm nhận được tình cảm của Ria Mép, nhưng tôi không nghĩ rằng anh ta có thể nói về nó một cách thản nhiên như vậy. Sự bình thản ấy khiến tôi chạnh lòng.

“Vậy... anh đã nói với nó điều đó chưa?”

“Nói để làm gì? Thích là cứ thích vậy thôi.”

“Tại sao? Anh thật kỳ quặc!”

“Ừ, tôi cũng thấy thế! Sâm Cầm cũng kỳ quặc giống tôi, còn cô thì có vẻ bí hiểm.”

“Tôi không bí hiểm...”

“Ừ, cô không bí hiểm nhưng lại là một thể loại khó định dạng, kiểu như vừa dịu dàng vừa đanh đá, vừa sâu sắc vừa nông cạn, vừa thông minh lại vừa ngu ngốc, vừa thuần tính nhưng vừa ngỗ ngược. Tóm lại, cô chẳng ra cái giống gì hết!...”

Tôi bật cười khanh khách, trời ơi, Ria Mép nói đúng quá, tôi chả ra cái giống gì cả, đôi khi muốn thu mình lại nhưng ngay sau đó lại thích được bùng nổ tự do. Có lúc tôi rất trầm tĩnh, nhưng có lúc lại ồn ào, đanh đá hơn cả Sâm Cầm. Hồi trước, có đôi lần tôi tự hỏi không biết mình có bị chứng đa nhân cách hay không mà sao cứ mâu thuẫn vậy. Nhưng rồi, tôi dần hiểu ra, tôi âm thầm cố giấu nanh vuốt, cố rụt cổ vào trong kén chỉ vì muốn tự bảo vệ mình khỏi gai nhọn cuộc đời nhưng bản tính ương ngạnh, đành hanh cố hữu trong tôi vẫn không thể mất đi, nó sẽ trỗi dậy mỗi khi tôi gặp đúng “đối thủ”. Và, ở chừng mực nào đó, tôi thích sự bướng bỉnh vốn có của mình hơn là vỏ bọc rụt rè tôi cố tạo ra.

“Nói thế thì anh cũng hiểu tôi đó chứ.”

“Tôi hiểu cô chứ! Tôi cũng thích cô mà.”

Tôi giật mình nhìn sang Ria Mép, anh ta cười rung rung hai hàng Ria Mép lơ thơ trên mặt. Dù chẳng biết lời anh ta nói là thật hay đùa, nhưng trái tim tôi như run lên từng đợt, anh ta quả là một kẻ tham lam, đểu giả y như hàng ria mép trên mặt ấy. Ria Mép đứng dậy, dùng hai tay phủi những hạt cát bám trên quần.

“Đừng hiểu nhầm! Tôi thích chơi với những người bạn như cô! Cô có cá tính và có cả trái tim.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, ơn trời, anh ta không phải là kẻ lẳng lơ cứ tiện mồm là tán tỉnh con gái. Tôi cười to hơn, nhặt lấy một hòn đá nhỏ ném vào chân anh ta.

“Anh đần thế, tôi mà không có trái tim thì đã xuống mồ từ đời tám hoánh rồi chứ còn ở đây nữa à?”

Ria Mép nhặt hòn đá, ném về phía tôi.

“Tôi mà đần á? Nói cho cô biết, cô chỉ có trái tim thôi chứ không có não, tôi đây mới có não này.”

Cứ thế, viên đá nhỏ cứ ném đi ném lại trong câu chuyện của chúng tôi. Nó chỉ kết thúc khi tôi cao hứng làm rơi cái cốc uống café của mình xuống sân, tiếng rơi vỡ của cái cốc trong đêm thanh vắng khiến bà Vịt Bầu tỉnh giấc, bà lao ra lan can, ló đầu xuống hét lên.

“Đứa nào làm gì nhà bà đấy? Định đập vỡ cửa để ăn trộm phỏng?”

Tôi và Ria Mép nhìn nhau rồi lặng lẽ chuồn trước khi bà Vịt Bầu nhìn thấy. Bà Vịt Bầu tốt tính nhưng lại lắm mồm, nếu không muốn nghe ca “vọng cổ” suốt đêm thì tốt nhất là chuồn cho nhanh.

Đêm đó, là đêm đầu tiên sau chuỗi ngày mệt mỏi, tôi ngủ ngon mà không mộng mị, toan tính gì.


Chương 7.3


Tôi đến thăm Sâm Cầm vào ngày Chủ nhật và mang theo rất nhiều bánh rán vừng cho nó. Nó chẳng thèm hỏi tôi một lời đã vội giật túi bánh rán trên tay tôi ăn ngấu nghiến như người chết đói ba năm mới tỉnh lại vậy. Kể cũng thương, bánh rán vừng là món khoái khẩu của nó mà lâu lắm rồi có được ăn miếng nào đâu, chả trách nó “thô lỗ” với tôi như vậy.

Khi đã no nê với ngót nghét chục cái bánh, nó mới chùi mép, ngẩng đầu lên nhìn tôi cười mãn nguyện. Đúng là đồ... con... lợn... chỉ biết ăn với ăn, hết ăn mới tỉnh ra được. Mẹ Sâm Cầm pha trà hoa cúc cho hai đứa nhâm nhi với bánh rán, nào ngờ bánh rán thì Sâm Cầm đã chén hết, còn lại mỗi trà hoa cúc để “súc miệng” thôi.

Mẹ Sâm Cầm sau vài câu hỏi loanh quanh về công việc của tôi, đã “tình nguyện” rút lui cho hai đứa tha hồ “dốc bầu tâm sự”. Khổ quá, không gặp nhau có nửa tuần mà cứ như nửa năm rồi ấy, đôi khi, tôi tự hỏi nếu hai đứa mà là một nam, một nữ thì có yêu nhau luôn không nhỉ?

Mẹ Sâm Cầm vừa đi khuất, nó đã vội ra hiệu cho tôi đẩy xe về phía cửa sổ. Tôi biết ngay, với một người như nó, một ngày mà không hít được khí trời thì khó lòng vui nổi. Tôi xoay xe ra phía cửa, không phải cửa sổ mà là cửa chính, tôi tiếng Bắp Ngô gọi tên tôi.

Mất một lúc sau, có gì đó đau nhức sau gáy, tôi dần tỉnh lại. Ngước mắt lên, thấy khuôn mặt của Bắp Ngô cúi xuống nhìn tôi mỉm cười. Chết! Chuyện gì đã xảy ra thế này? Tôi ngồi bật dậy, chỗ tôi nằm vẫn là tiệm sửa xe, chỉ có điều chúng tôi đang ở phía bên trong tiệm, tôi nằm trên hai, ba cái ghế ghép lại, đầu gối lên đùi Bắp Ngô từ lúc nào. Không để tôi hoàn hồn, Bắp Ngô đập nhẹ vào vai tôi.

“Tỉnh rồi à? Dậy đi ăn nhanh lên! Cô làm tôi hết cả hồn.”

“Ơ, nhưng mà... tôi nhớ... là tôi đã... ngất đi, không biết tôi bị gì nhỉ?”

“Bị gì nữa, đói quá nên tụt huyết áp! Tôi phải khổ sở lắm mới cậy được miệng cô để tống nước đường vào đấy. Chả hiểu người ngợm kiểu gì mà để đói đến mức ấy không biết!”

Tôi há hốc mồm, cứ tưởng mình bị bệnh nan y gì, hóa ra chỉ là do đói bụng thôi à? May quá, không lại tốn một đống tiền đi bệnh viện khám. Bắp Ngô kéo tay tôi, tôi lờ đờ đi theo hắn ra xe, chiếc xe giờ đã ngon lành, sạch sẽ chờ sẵn. Không nói gì nhiều, Bắp Ngô phóng thẳng đến quán ăn, hôm đó, lần đầu tiên tôi ăn nhiều, ăn no và ăn ngon đến thế. Bắp Ngô thi thoảng phải “chỉnh đốn” dặn dò tôi ăn từ từ nếu không muốn chết vì bị bội thực. Tôi mặc kệ, thà chết làm con ma no còn hơn chết mà xuống dưới âm phủ vẫn phải vật vờ vì đói.

Mãi đến khi ăn xong, nhìn xuống tôi mới phát hiện ra chiếc quần Jean của mình bị rách một mảng ở đầu gối bên phải, có lẽ là do hậu quả của cú ngã lúc nãy, may mà chân không xây xước gì. Bắp Ngô cũng trông thấy vết rách đó, hắn hỏi tôi liệu mặc quần rách thế có ngại không? Tôi mỉm cười, lôi trong túi xách ra một chiếc kéo nhỏ rồi giơ đầu gối bên trái lên. Bắp Ngô trợn mắt nhìn tôi:

“Này, định làm gì đấy?”

Tôi chẳng nói gì, lấy kéo rạch một đường lên đó rồi dùng tay xé toạc theo đường rạch vừa xong và bắt đầu giơ hai đầu gối lên so sánh.

“Giờ rách bằng nhau chưa nhỉ?”

Bắp Ngô nhíu mày, nhưng vẫn trả lời:

“Tôi nghĩ, chỗ cô vừa mới rạch nhỏ hơn so với chỗ rách bên kia.”

Tôi lại túm lấy mảng quần vừa xé đó, xé thêm một tí nữa rồi nhìn sang hai bên, cười một cách hài lòng.

“Xong! Thế là tôi có cái quần theo mốt quần bò rách rồi đấy! Hợp mốt nhỉ?”

Bắp Ngô bật cười lớn:

“Trăng Thanh! Cô hồn nhiên thật đấy.”

“Ồ, đương nhiên, tôi luôn hồn nhiên như cây cỏ.”

Tôi buột miệng nói thế và ngay lập tức nghĩ rằng mình thật ngu ngốc. Kiểu gì hắn cũng sẽ bắt bẻ và tìm cách dìm tôi cho đến lúc tôi không ngẩng đầu lên được cho mà xem. Nhưng không, hắn tuyệt nhiên không có lời bình luận nào, chỉ lặng lẽ mỉm cười, tôi cũng cười theo. Tôi chẳng biết hắn cười cái gì, nhưng tôi thì đang tự cười mình vì cái tính chưa gì đã xù gai ra sợ người khác tấn công. Đôi khi, cẩn trọng quá mức sẽ gây ra nhiều phiền toái hơn là cứ hồn nhiên mà thể hiện những gì mình có.

Thi thoảng, tôi thấy tay bác sĩ Bắp Ngô này thật kiêu kỳ và khó chịu, nhưng nhiều lúc lại thấy hắn gần gũi và ấm áp hơn nhiều người tôi gặp. Con người như hắn quả là một khối mâu thuẫn to đùng, tôi nghĩ, đôi khi chính hắn cũng chưa chắc đã biết mình là người như thế nào chứ đừng nói gì một người xa lạ như tôi.



Chương 5: Khi... ăn... đừng ngẩng đầu lên!


Chương 5.1


Buổi sáng Chủ nhật, tôi, Sâm Cầm, Ria Mép ngồi xếp bằng trên giường chơi trò đánh bài ăn tiền. Đang đến đoạn cao trào thì Sâm Cầm có điện thoại, nó hớn hở phi như bay đi thay quần áo mà vẫn không quên vơ hết đống tiền vừa thắng đút vào túi. Ria Mép liền tru tréo lên tố cáo Sầm Cầm ăn gian, “cướp tiền” bỏ trốn. Còn tôi cười thầm, chẳng có ai lôi được nó ra khỏi trò vui này ngoài một gã đàn ông mà nó thích.

Sâm Cầm yêu rất nhiều mà thất tình cũng lắm. Tôi luôn ngưỡng mộ cách yêu của nó, yêu là yêu thế thôi, chẳng toan tính gì. Cứ mỗi lần một cuộc tình chấm dứt, nó sẽ có một tuần để khóc lóc, đau khổ, dằn vặt rồi sau đó lại tiếp tục vui và bước đi, yêu lại từ đầu như chưa từng bị tình yêu ruồng bỏ.

Trong số cả tá chàng người yêu của nó, tôi chỉ gặp hú họa vài chàng, còn lại chỉ nghe qua chuyện kể hay vài bức ảnh nó khoe. Sâm Cầm có một nguyên tắc bất di bất dịch khi yêu là không dẫn anh nào về nhà, nó bảo yêu chỉ vì yêu thôi, không vì tiền, không vì hoàn cảnh, không muốn liên quan đến cuộc sống của nhau nhiều để khi lỡ có chia tay cũng không phải loanh quanh mệt mỏi với mấy thứ dây mơ rễ má khác. Sâm Cầm là vậy, trong bất kỳ trường hợp nào nó cũng luôn dọn đường để rút lui một cách êm đẹp nhất cho bản thân. Tôi thích cách sống của nó vì tôi chẳng bao giờ đủ dũng khí để cân bằng mọi thứ như nó. ...
« Trước1...1415161718...35Sau »
Bạn đang xem : Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Blog Radio 102: Yêu em mười phân Blog Radio 102: Yêu em mười phân
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Những ngón tay đan - Hân Như Những ngón tay đan - Hân Như
Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
12»
Từ Khoá:
< alt
234567
tags:

XtGem Forum catalog