“ Cô có số điện thoại của tôi rồi đấy, lúc nào ăn không được, thở không xong hoặc sắp đi gặp Diêm Vương thì cứ gọi cho tôi”
Tôi há hốc mồm nhìn điện thoại, còn anh ta rồ ga phóng vút đi. Tôi mở điện thoại ra, ối giời ơi, chả có ai trơ trẽn đến thế, tự lưu tên mình là “ BÁC SĨ MANLY” cơ đấy ! Tởm !. Tôi dửng dưng đút điện thoại vào túi quần, rồi nhẹ nhàng lách người qua cổng. Động tác phải vô cùng nhẹ nhàng và khéo léo nếu không bà Vịt Bầu mà phát hiện ra thì cả đêm bà sẽ “ ca cải lương” cho mà nghe, khỏi ngủ luôn.
Đi được vài bước, chợt một bóng đen từ phía sau ập tới, áp sát người và bịt miệng tôi.
“ Ai vừa đưa mày về ? Khai mau”
Tôi chả tỏ ra ú ớ hay sợ hãi gì mà âm thầm nhe răng cắn ngay vào ngón tay đang bịt mồm mình , nó buông tay ra hét lên “ Á, đồ đểu”. Giờ thì đến lượt tôi bịt mồm nó, tôi thì thào.
“ Mày bé mồm lại ngay, Vịt Bầu mà nghe thấy thì toi đấy”
Nó gật gù, gạt tay tôi ra, rồi ra vẻ bí mật, nó ghé sát vào tai tôi hỏi nhỏ.
“ Tóm lại là thằng cha nào đưa về”
“ Chả có thằng cha nào cả”
“ Vớ vẩn, tao rình, tao nghe trộm từ nãy giờ rồi, khai nhanh lên không tao gọi bà Vịt Bầu xuống kể, bà ấy mà biết thì cả Hà Nội này cũng biết đấy”
Haizz, chả còn cách nào khác, Sâm Cầm đã nói là làm, mà đã làm thì tanh bành hết mất thôi. Tôi đành kéo nó vào phòng, tỉ tê kể chuyện anh bác sĩ, nó chăm chú lắng nghe mà chẳng cười lấy một lần. Lạ thật đấy, bình thường dính đến ba cái chuyện này kiểu gì Sâm Cầm cũng nhảy dựng lên phân tích này nọ rồi nghĩ ra đủ viễn cảnh vớ vẩn và cười lăn lộn cơ mà. Sau khi nghe hết nội tình câu chuyện, nó vỗ vai tôi, gật gù. “ Được !Ngon”. Được với ngon cái nỗi gì, liên quan quái gì đến mình mà được với ngon ? Sâm Cầm bắt đầu vạch ra các kế hoạch tấn công tán tỉnh anh chàng kiêu ngạo đó. Tôi khoát tay tỏ ý không cần và leo lên giường nằm, Sâm Cầm vẫn không chịu buông tha tôi, nó kéo ngay giấy bút đi theo rồi ngồi tô vẽ nhì nhằng các kế hoạch ra giấy. Tôi để mặc nó luyên thuyên và ngủ thiếp lúc nào không hay, đến khi giật mình tỉnh giấc nhìn thấy Sâm Cầm vẫn ôm khư khư giấy bút há mồm ra ngủ bên cạnh, thật là chết cười với nó.
Những ngày sau đó, nó không ngừng nhắc đến tay bác sĩ kỳ cục kia và xúi giục tôi gọi điện, nhưng tôi tảng lờ hết. Với tôi, gặp thế là đủ, tôi chẳng có nhu cầu gặp anh ta thêm nữa chứ đừng nói là chạy theo tán tỉnh. Tôi thích đàn ông nhã nhặn, điềm tĩnh chứ không phải vô duyên và kiêu hãnh như anh ta. Sâm Cầm nói nhiều mà không thấy tôi xoay chuyển gì nên đành bỏ cuộc, nó thừa biết tính tôi, đã không thích thì không bao giờ quan tâm.
Chúng tôi tiếp tục chống chọi với cái nắng oi ả của mùa hè bằng cách trốn biệt đi làm cả ngày, tối muộn, khi cái nóng dịu đi cả hai mới chui về phòng trọ nhỏ xíu quen thuộc để ngủ. Anh chàng Ria Mép cũng thế, chúng tôi hay gặp nhau ở sân, vẫn cười khẩy với nhau, chẳng bên nào chịu nhường bên nào. Thi thoảng, anh ta còn bày mấy trò chơi khăm như: giấu cái sào chọc quần áo đi chỗ khác, giả vờ vô tình tạt nước trước cửa phòng tôi hay thỉnh thoảng nửa đêm mở nhạc ầm ầm. Tôi với Sâm Cầm chẳng vừa, có hôm anh ta vừa giặt quần áo, phơi lên dây xong, hai đứa tôi bê nguyên một đống giấy vụn ra đốt ở dưới làm muội than bay lên bám hết vào quần áo của hắn, chưa kể Sâm Cầm thi thoảng đi qua phòng hắn lại lấy hết sức đá vào cửa phòng một cái thật mạnh, hắn mà ra mở cửa thì kiểu gì nó cũng làm bộ mặt sẵn sàng nghênh chiến. Hắn điên tiết với chúng tôi thế nào thì chúng tôi cũng bực bội với hắn thế đó, nói chung, với tình cảnh này thì chẳng bao giờ có hòa bình ở cái khu trọ này đâu.
Chương 2.3
Buổi sáng chủ nhật, đúng vào ngày rằm tháng bảy, ngày lễ Vu Lan, Sâm Cầm đắn đo mãi rồi cũng quyết định xách túi về nhà với bố. Nhà nó ở ngay trong thành phố, nhưng mẹ nó đã lấy chồng khác và ra nước ngoài sống, còn bố nó kinh doanh gì chẳng rõ, chỉ biết ông đi suốt ngày, rượu chè cũng suốt ngày. Nhà Sâm Cầm kinh tế dư giả nhưng nó không phụ thuộc vào bố, nó sống tự lập và không bao giờ chấp nhận sự giúp đỡ của bố mình.
Tôi biết, trong thẳm sâu trái tim, Sâm Cầm yêu bố hơn bất kỳ ai, nó chỉ không thể chấp nhận cách kiếm tiền của ông thôi, có lần nó nói với tôi về những đồng tiền không sạch sẽ đó, tôi không biết rõ lắm nhưng cũng lờ mờ nhận ra rằng ông đang làm việc gì đó mờ ám. Tôi gặp bố của Sâm Cầm nhiều lần, ông rất yêu con gái và luôn cảm thấy có lỗi vì không thể mang lại cho Sâm Cầm một gia đình đúng nghĩa. Biết vậy, nên trước ngày lễ Vu Lan tôi đã khuyên Sâm Cầm nên về nhà thăm bố, cả năm chỉ có một ngày để con cái báo hiếu cha mẹ thì tại sao lại không về ?. Sâm Cầm không nói gì, nhưng sáng ra tôi thấy nó xách túi đi sớm, tôi biết là kiểu gì nó cũng loanh quanh một lúc ngoài đường rồi lại về nhà với bố thôi. Nó luôn vậy, và tôi nghĩ, mọi đứa con đều giống vậy, dù cả đời chạy loanh quanh với đủ thứ mộng hão thì cuối cùng, nơi họ muốn trở về nhất vẫn là nơi có bố mẹ mình.
Sâm Cầm vừa đi, tôi cũng chạy ra chợ mua ít hoa quả, vài bông hồng trắng về cắm. Sinh thời, mẹ tôi thích hồng trắng, ngày giỗ chạp hay lễ lạt gì mẹ cũng cắm hoa hồng trắng, giờ nhìn những cánh hồng tinh khiết mong manh đó, tôi nhớ mẹ. Năm năm trôi qua, đôi lúc tôi nghĩ mẹ vẫn còn ở quê, mẹ vẫn đạp xe đi dạy học hàng ngày, vẫn sửa bài cho học sinh và vẫn nấu canh cua chờ tôi về mỗi tối. Ký ức về mẹ chưa bao giờ lụi tắt trong tôi. Tôi là đứa trẻ mồ côi, mồ côi đúng nghĩa, bố mất trong một chuyến đi biển khi tôi vừa tượng hình trong bụng mẹ, chưa bao giờ gặp ông nên tôi không biết gì về ông ngoài những câu chuyện kể từ mẹ và bà nội. Tôi ước mình có thể gặp ông một lần để nói rằng tôi cần ông và nhớ ông thế nào. Đã bao lần, tôi cố hình dung cuộc gặp gỡ của bố mẹ ở bên kia thế giới, và hi vọng rằng họ sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi.
Cuộc sống luôn có những thách thức và mất mát, bạn cần phải kiên cường để đối mặt và lạc quan để tiếp tục tiến về phía trước. Không ai bị lấy mất tất cả, mà kể cả khi bạn không còn gì, hãy nghĩ rằng bạn vẫn còn chính bạn, muốn tồn tại thì phải vươn lên và muốn vươn lên thì phải tự tin. Tôi đã vượt qua những tháng ngày vất vả, cô đơn và thiếu thốn bằng sự ngất ngưởng của chính mình, giờ thì mọi trở ngại với tôi đều trở thành con…muỗi, vì tôi nghĩ mình còn dư dả năng lượng để đối mặt với rất nhiều khó khăn phía trước. Bạn biết đấy, khi bạn đã vượt qua con sóng lớn nhất, hung dữ nhất của cuộc đời thì những đợt sóng tiếp theo dù có nguy hiểm đến đâu cũng khó lòng quật ngã bạn được.
Trong lúc tôi đang miên man ngắm những cánh hồng trắng muốt và nghĩ về cuộc sống của mình thì có tiếng gọi the thé của bà Vịt Bầu “ Trăng Thanh ! Ra đây”. Tôi cun cút chạy ra đã thấy bà Vịt Bầu bày biện đủ mâm, đủ lễ để bắt đầu cúng chúng sinh, ông Châu Chấu đang quét nốt đoạn sân phía trước, tên Ria Mép đứng xun xoe bên cạnh Vịt Bầu. Vừa thấy tôi, Ria Mép đã lên giọng.
“ Nhanh lên, con gái con lứa, lề mề như ngan già vậy ”
Bà Vịt Bầu lé phé kéo tay tôi.
“ Lại đây, đứng sau bà, bà vái thế nào thì vái thế đấy, nhiều người vái thì nhiều lòng thành, để chúng sinh vui mừng, hoan hỉ về hưởng lộc”.
Ôi, dù chẳng hiểu bà Vịt Bầu lôi cái lý thuyết đó ở đâu ra nhưng tôi cứ gật gù rồi đứng ngay ngắn vào hàng cho xong chuyện. Vịt Bầu lại réo ông Châu Chấu, Châu Chấu vứt chổi te tái chạy đến nép sau lưng bà, đúng kiểu “ núp bóng tùng quân” quá.
Vịt Bầu trang nghiêm cầm hương lên lầm bầm khấn.
“ Hôm nay, ngày lễ vu lan, con kính mời chư vị chúng sinh, ông già bà cả, ăn mày, ăn xin, những hồn ma bơ vơ cõi trần về đây hưởng lộc….”.
Nghe bà khấn mà tự nhiên tôi dựng cả tóc gáy, nhỡ người ta về thật thì sao ? . Bà Vịt Bầu chẳng thèm đếm xỉa đến thái độ của những người xung quanh, bà cất cao giọng và khấn như đang hát.
“ Hôm nay, ngày lễ xá tội vong nhân , lộc này tôi cúng để dành cho tất cả các vong hồn, vì vậy đề nghị chư vị về hưởng lộc nhớ đi đứng ngay hàng thẳng lối, không chen lấn xô đẩy, không lạng lách tạt ngang để tránh tắc đường và gây lộn xộn trong quá trình hưởng lộc” .
Tôi không nhịn được cười, cứ ôm bụng gập người xuống cười ngặt nghẽo, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng trên mặt, quay sang thấy Ria Mép cũng đang cười rũ ra giống tôi. Ông Châu Chấu ra sức cấu véo ra hiệu hai đứa, nhưng Ria Mép dường như không chịu nổi, gục xuống cười thành tiếng. Tôi cũng cười hỉ hả không kém. Bà Vịt Bầu ngoái lại xách cổ hai đứa ra chỗ khác và giáo huấn về tội thiếu tôn trọng bài khấn của bà. Hai đứa bụm miệng đứng nép dưới gốc xoài để mặc bà Vịt Bầu ca cẩm một hơi rồi ra khấn tiếp. Chao ôi, bà Vịt Bầu cứ khấn thêm lời nào là hai đứa tôi lại rũ xuống cười lần ấy, đến độ ông Châu Chấu cũng không chịu được liền đấm ngực cười ha hả cơ mà. Báo hại, do cười quá nhiều mà cả tôi, Ria Mép và ông Châu Chấu đều bị Vịt Bầu ném chổi vào người. Cả đám chạy toán loạn nhưng vẫn không thể dứt được tràng cười của mình. Ôi, cảm ơn bà Vịt Bầu đã khiến lễ Vũ Lan của tôi hết buồn và chua chát, tôi biết ơn bà vô cùng, và cũng may thay, nhờ trận cười nghiêng ngả đó, tôi và Ria Mép có vẻ thân thiện với nhau hơn.
Buổi tối, khi ánh trăng soi xuống tán lá xoài trước sân khu trọ, dù ánh đèn thành phố đã che khuất mất vẻ đẹp huyền ảo của trăng, tôi vẫn nhìn thấy le lói thứ ánh sáng bàng bạc trên từng phiến lá. Mẹ vẫn thường nói tôi sinh đúng ngày trăng tròn, sáng và trong, vì thế mẹ đặt tên tôi là Trăng Thanh để hi vọng cuộc đời sau này cũng lấp lánh như ánh trăng vậy. Hồi đó, tôi mải mê sà vào lòng mẹ rồi ngắm nhìn bầu trời với trăng sáng và tưởng tượng ra cảnh mình sẽ trở thành một ngôi sao nhỏ bé tỏa sáng bên cạnh ánh trăng huyền ảo đó. Giờ đây, tôi lại ước mẹ là một vì sao trên đó, mẹ có thể nhìn xuống và thấy tôi, Trăng Thanh của mẹ đã lớn khôn, đã vững vàng, đã mạnh mẽ đến mức nào. Tôi ước mẹ có thể sà xuống đây, ngồi cạnh tôi, không cần phải nói gì nhiều, chỉ để tôi được hít hà mùi của mẹ một giây thôi cho vơi bớt khao khát, nhớ nhung trong lòng.
Nước mắt không ngừng rơi, ánh trăng mờ dần trong mắt tôi. Mọi thứ đã biến mất, đã lùi vào góc xa xăm nào đó, chỉ còn tôi ở lại, chống chếnh và cô đơn. Nỗi cô đơn có thể ập đến rất nhanh, nó khiến bạn yếu mềm đi, nhưng nó cũng có thể khiến bạn mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào, chỉ cần bạn đừng coi cô đơn là bạn đường mà hãy coi nó như kẻ hóng hớt luôn chạy đuổi và rình rập sau lưng bạn, như thế, bạn sẽ biết cách để tránh xa nó.
Tôi xoay người, dựa lưng vào cửa sổ, không dám nhìn lên bầu trời xa tít ngoài kia nữa, sợ những giây phút trống trải trong tâm hồn sẽ kéo mình xuống vực sâu . Tôi xoa bàn tay lên mặt, cố gắng xoa dịu đôi mắt đang sưng lên vì nước mắt, đúng lúc một vật gì đó bay từ ngoài cửa sổ vào rơi “xoẹt” một phát xuống trước mặt. Tôi bàng hoàng nhìn xuống, một gói tròn tròn có quấn báo bên ngoài, vừa ngẩng đầu lên đã thấy mặt Ria Mép te tởn ló vào qua khung cửa. Tôi bặm môi hỏi hắn.
“ Lại trò gì nữa đây ?”
“ Xôi !”
“ Cái gì ? ý anh là sao ?”
Ria Mép có vẻ mất kiên nhẫn, hắn chống một tay lên song cửa sổ, tay còn lại vỗ vỗ lên trán.
“ Sao cô ngu lâu dốt bền thế nhở, tôi bảo xôi thì nó là xôi chứ còn là cái khỉ gì nữa”
“ Nhưng…sao… anh… lại…?”...