Polly po-cket
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thằng bạn vàngitemThằng bạn vàng
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 2149
item Teen Story
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Thằng bạn vàng




***

Người ta đẩy Tùng đi giữa hành lang dài hun hút của bệnh viện. Tùng nằm và nhìn lên khuôn mặt nhoè nhoẹt nước của Linh, nó thì thào:
- Linh à, đừng lo, tao có một người bạn rất thân và tao đã tự hứa là tao không thể bỏ người đó mà đi được. Tao... đố mày người đó là ai?
Linh lắc đầu, nó không trả lời vì nó không nghe được gì trong tiếng khóc nấc lên của chính mình, nó không nghĩ được gì khi đầu óc đang trống rỗng kiệt quệ và không hiểu được tại sao lúc này Tùng vẫn còn đố nó. Chiếc băng ca đẩy Tùng trượt nhẹ vào cánh cửa có hai chữ “PHÒNG MỔ” xanh lè. Trước khi bị che khuất bởi chiếc cửa trắng đục đáng sợ, Linh vẫn kịp nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Tùng đang nhìn mình, nở một nụ cười nhẹ sau câu nói yếu ớt vọng lại:
- Người đó là mày đấy, Linh ạ!
Đúng lúc đó, một tia nắng hiếm hoi lọt qua được bức tường của bệnh viện bắt nhảy nhót lung linh trên cánh cửa vừa khép lại. Và Linh tin biết bao rằng chẳng bao lâu nữa, Tùng sẽ lại bước qua cánh cửa đó và trở về với nó.
Chắc chắn là vậy! Thế bây giờ mày đang ở đâu, tao gọi về nhà mày mà không ai nhấc máy?
- Tao ở... ở...
Linh nghe rõ tiếng nuốt nước bọt khan của Tùng và rồi nó bỗng hắng giọng, chuyển tông:
- Tao... đố mày nhé?
- Đố cái gì?
- Đố mày “mẹ” còn gọi là gì nữa?
- Là... – Linh ngơ ngác – là... má
- Còn nữa!
- Là “bầm”.
- Nữa đi! – Tùng bắt đầu hứng khởi. Trở về với thói quen là “người giải câu đố” bao giờ nó cũng có cảm giác phấn khích và hồi hộp y như đang tặng một món quà cho ai đó và chờ đợi phản ứng của đối phương. Bây giờ cũng vậy, nó bắt đầu hăng tiết vịt với con Linh:
- Còn nữa đấy! – Tùng hào hứng
- Để tao nghĩ xem nào! – Linh cũng bị cuốn vào câu đố của Tùng – Còn nữa mà, à... là “u”
- Đấy – thằng Tùng cười reo lên “khoái chí” – tao bị... mổ u.
Linh há hốc mồm sững lại. Tùng cũng đột nhiên im lặng, cảm giác sợ hãi lại ùa về chiếm lấy chỗ của tiếng cười vừa lặng lẽ bỏ đi. Tùng sợ lắm chứ, nó muốn khóc oà lên với Linh. Nhưng không hiểu sao, Tùng lại kìm được...

***

Người ta đẩy Tùng đi giữa hành lang dài hun hút của bệnh viện. Tùng nằm và nhìn lên khuôn mặt nhoè nhoẹt nước của Linh, nó thì thào:
- Linh à, đừng lo, tao có một người bạn rất thân và tao đã tự hứa là tao không thể bỏ người đó mà đi được. Tao... đố mày người đó là ai?
Linh lắc đầu, nó không trả lời vì nó không nghe được gì trong tiếng khóc nấc lên của chính mình, nó không nghĩ được gì khi đầu óc đang trống rỗng kiệt quệ và không hiểu được tại sao lúc này Tùng vẫn còn đố nó. Chiếc băng ca đẩy Tùng trượt nhẹ vào cánh cửa có hai chữ “PHÒNG MỔ” xanh lè. Trước khi bị che khuất bởi chiếc cửa trắng đục đáng sợ, Linh vẫn kịp nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Tùng đang nhìn mình, nở một nụ cười nhẹ sau câu nói yếu ớt vọng lại:
- Người đó là mày đấy, Linh ạ!
Đúng lúc đó, một tia nắng hiếm hoi lọt qua được bức tường của bệnh viện bắt nhảy nhót lung linh trên cánh cửa vừa khép lại. Và Linh tin biết bao rằng chẳng bao lâu nữa, Tùng sẽ lại bước qua cánh cửa đó và trở về với nó.
Chắc chắn là vậy! Thế bây giờ mày đang ở đâu, tao gọi về nhà mày mà không ai nhấc máy?
- Tao ở... ở...
Linh nghe rõ tiếng nuốt nước bọt khan của Tùng và rồi nó bỗng hắng giọng, chuyển tông:
- Tao... đố mày nhé?
- Đố cái gì?
- Đố mày “mẹ” còn gọi là gì nữa?
- Là... – Linh ngơ ngác – là... má
- Còn nữa!
- Là “bầm”.
- Nữa đi! – Tùng bắt đầu hứng khởi. Trở về với thói quen là “người giải câu đố” bao giờ nó cũng có cảm giác phấn khích và hồi hộp y như đang tặng một món quà cho ai đó và chờ đợi phản ứng của đối phương. Bây giờ cũng vậy, nó bắt đầu hăng tiết vịt với con Linh:
- Còn nữa đấy! – Tùng hào hứng
- Để tao nghĩ xem nào! – Linh cũng bị cuốn vào câu đố của Tùng – Còn nữa mà, à... là “u”
- Đấy – thằng Tùng cười reo lên “khoái chí” – tao bị... mổ u.
Linh há hốc mồm sững lại. Tùng cũng đột nhiên im lặng, cảm giác sợ hãi lại ùa về chiếm lấy chỗ của tiếng cười vừa lặng lẽ bỏ đi. Tùng sợ lắm chứ, nó muốn khóc oà lên với Linh. Nhưng không hiểu sao, Tùng lại kìm được...

***

Người ta đẩy Tùng đi giữa hành lang dài hun hút của bệnh viện. Tùng nằm và nhìn lên khuôn mặt nhoè nhoẹt nước của Linh, nó thì thào:
- Linh à, đừng lo, tao có một người bạn rất thân và tao đã tự hứa là tao không thể bỏ người đó mà đi được. Tao... đố mày người đó là ai?
Linh lắc đầu, nó không trả lời vì nó không nghe được gì trong tiếng khóc nấc lên của chính mình, nó không nghĩ được gì khi đầu óc đang trống rỗng kiệt quệ và không hiểu được tại sao lúc này Tùng vẫn còn đố nó. Chiếc băng ca đẩy Tùng trượt nhẹ vào cánh cửa có hai chữ “PHÒNG MỔ” xanh lè. Trước khi bị che khuất bởi chiếc cửa trắng đục đáng sợ, Linh vẫn kịp nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Tùng đang nhìn mình, nở một nụ cười nhẹ sau câu nói yếu ớt vọng lại:
- Người đó là mày đấy, Linh ạ!
Đúng lúc đó, một tia nắng hiếm hoi lọt qua được bức tường của bệnh viện bắt nhảy nhót lung linh trên cánh cửa vừa khép lại. Và Linh tin biết bao rằng chẳng bao lâu nữa, Tùng sẽ lại bước qua cánh cửa đó và trở về với nó.
Chắc chắn là vậy! Thế bây giờ mày đang ở đâu, tao gọi về nhà mày mà không ai nhấc máy?
- Tao ở... ở...
Linh nghe rõ tiếng nuốt nước bọt khan của Tùng và rồi nó bỗng hắng giọng, chuyển tông:
- Tao... đố mày nhé?
- Đố cái gì?
- Đố mày “mẹ” còn gọi là gì nữa?
- Là... – Linh ngơ ngác – là... má
- Còn nữa!
- Là “bầm”.
- Nữa đi! – Tùng bắt đầu hứng khởi. Trở về với thói quen là “người giải câu đố” bao giờ nó cũng có cảm giác phấn khích và hồi hộp y như đang tặng một món quà cho ai đó và chờ đợi phản ứng của đối phương. Bây giờ cũng vậy, nó bắt đầu hăng tiết vịt với con Linh:
- Còn nữa đấy! – Tùng hào hứng
- Để tao nghĩ xem nào! – Linh cũng bị cuốn vào câu đố của Tùng – Còn nữa mà, à... là “u”
- Đấy – thằng Tùng cười reo lên “khoái chí” – tao bị... mổ u.
Linh há hốc mồm sững lại. Tùng cũng đột nhiên im lặng, cảm giác sợ hãi lại ùa về chiếm lấy chỗ của tiếng cười vừa lặng lẽ bỏ đi. Tùng sợ lắm chứ, nó muốn khóc oà lên với Linh. Nhưng không hiểu sao, Tùng lại kìm được...

***

Người ta đẩy Tùng đi giữa hành lang dài hun hút của bệnh viện. Tùng nằm và nhìn lên khuôn mặt nhoè nhoẹt nước của Linh, nó thì thào:
- Linh à, đừng lo, tao có một người bạn rất thân và tao đã tự hứa là tao không thể bỏ người đó mà đi được. Tao... đố mày người đó là ai?
Linh lắc đầu, nó không trả lời vì nó không nghe được gì trong tiếng khóc nấc lên của chính mình, nó không nghĩ được gì khi đầu óc đang trống rỗng kiệt quệ và không hiểu được tại sao lúc này Tùng vẫn còn đố nó. Chiếc băng ca đẩy Tùng trượt nhẹ vào cánh cửa có hai chữ “PHÒNG MỔ” xanh lè. Trước khi bị che khuất bởi chiếc cửa trắng đục đáng sợ, Linh vẫn kịp nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Tùng đang nhìn mình, nở một nụ cười nhẹ sau câu nói yếu ớt vọng lại:
- Người đó là mày đấy, Linh ạ!
Đúng lúc đó, một tia nắng hiếm hoi lọt qua được bức tường của bệnh viện bắt nhảy nhót lung linh trên cánh cửa vừa khép lại. Và Linh tin biết bao rằng chẳng bao lâu nữa, Tùng sẽ lại bước qua cánh cửa đó và trở về với nó.
Chắc chắn là vậy! Thế bây giờ mày đang ở đâu, tao gọi về nhà mày mà không ai nhấc máy?
- Tao ở... ở...
Linh nghe rõ tiếng nuốt nước bọt khan của Tùng và rồi nó bỗng hắng giọng, chuyển tông:
- Tao... đố mày nhé?
- Đố cái gì?
- Đố mày “mẹ” còn gọi là gì nữa?
- Là... – Linh ngơ ngác – là... má
- Còn nữa!
- Là “bầm”.
- Nữa đi! – Tùng bắt đầu hứng khởi. Trở về với thói quen là “người giải câu đố” bao giờ nó cũng có cảm giác phấn khích và hồi hộp y như đang tặng một món quà cho ai đó và chờ đợi phản ứng của đối phương. Bây giờ cũng vậy, nó bắt đầu hăng tiết vịt với con Linh:
- Còn nữa đấy! – Tùng hào hứng
- Để tao nghĩ xem nào! – Linh cũng bị cuốn vào câu đố của Tùng – Còn nữa mà, à... là “u”
- Đấy – thằng Tùng cười reo lên “khoái chí” – tao bị... mổ u.
Linh há hốc mồm sững lại. Tùng cũng đột nhiên im lặng, cảm giác sợ hãi lại ùa về chiếm lấy chỗ của tiếng cười vừa lặng lẽ bỏ đi. Tùng sợ lắm chứ, nó muốn khóc oà lên với Linh. Nhưng không hiểu sao, Tùng lại kìm được...

***

Người ta đẩy Tùng đi giữa hành lang dài hun hút của bệnh viện. Tùng nằm và nhìn lên khuôn mặt nhoè nhoẹt nước của Linh, nó thì thào:
- Linh à, đừng lo, tao có một người bạn rất thân và tao đã tự hứa là tao không thể bỏ người đó mà đi được. Tao... đố mày người đó là ai?
Linh lắc đầu, nó không trả lời vì nó không nghe được gì trong tiếng khóc nấc lên của chính mình, nó không nghĩ được gì khi đầu óc đang trống rỗng kiệt quệ và không hiểu được tại sao lúc này Tùng vẫn còn đố nó. Chiếc băng ca đẩy Tùng trượt nhẹ vào cánh cửa có hai chữ “PHÒNG MỔ” xanh lè. Trước khi bị che khuất bởi chiếc cửa trắng đục đáng sợ, Linh vẫn kịp nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Tùng đang nhìn mình, nở một nụ cười nhẹ sau câu nói yếu ớt vọng lại:
- Người đó là mày đấy, Linh ạ!
Đúng lúc đó, một tia nắng hiếm hoi lọt qua được bức tường của bệnh viện bắt nhảy nhót lung linh trên cánh cửa vừa khép lại. Và Linh tin biết bao rằng chẳng bao lâu nữa, Tùng sẽ lại bước qua cánh cửa đó và trở về với nó.
Chắc chắn là vậy! Thế bây giờ mày đang ở đâu, tao gọi về nhà mày mà không ai nhấc máy?
- Tao ở... ở...
Linh nghe rõ tiếng nuốt nước bọt khan của Tùng và rồi nó bỗng hắng giọng, chuyển tông:
- Tao... đố mày nhé?
- Đố cái gì?
- Đố mày “mẹ” còn gọi là gì nữa?
- Là... – Linh ngơ ngác – là... má
- Còn nữa!
- Là “bầm”.
- Nữa đi! – Tùng bắt đầu hứng khởi. Trở về với thói quen là “người giải câu đố” bao giờ nó cũng có cảm giác phấn khích và hồi hộp y như đang tặng một món quà cho ai đó và chờ đợi phản ứng của đối phương. Bây giờ cũng vậy, nó bắt đầu hăng tiết vịt với con Linh:
- Còn nữa đấy! – Tùng hào hứng
- Để tao nghĩ xem nào! – Linh cũng bị cuốn vào câu đố của Tùng – Còn nữa mà, à... là “u”
- Đấy – thằng Tùng cười reo lên “khoái chí” – tao bị... mổ u.
Linh há hốc mồm sững lại. Tùng cũng đột nhiên im lặng, cảm giác sợ hãi lại ùa về chiếm lấy chỗ của tiếng cười vừa lặng lẽ bỏ đi. Tùng sợ lắm chứ, nó muốn khóc oà lên với Linh. Nhưng không hiểu sao, Tùng lại kìm được...

***

Người ta đẩy Tùng đi giữa hành lang dài hun hút của bệnh viện. Tùng nằm và nhìn lên khuôn mặt nhoè nhoẹt nước của Linh, nó thì thào:
- Linh à, đừng lo, tao có một người bạn rất thân và tao đã tự hứa là tao không thể bỏ người đó mà đi được. Tao... đố mày người đó là ai?
Linh lắc đầu, nó không trả lời vì nó không nghe được gì trong tiếng khóc nấc lên của chính mình, nó không nghĩ được gì khi đầu óc đang trống rỗng kiệt quệ và không hiểu được tại sao lúc này Tùng vẫn còn đố nó. Chiếc băng ca đẩy Tùng trượt nhẹ vào cánh cửa có hai chữ “PHÒNG MỔ” xanh lè. Trước khi bị che khuất bởi chiếc cửa trắng đục đáng sợ, Linh vẫn kịp nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của Tùng đang nhìn mình, nở một nụ cười nhẹ sau câu nói yếu ớt vọng lại:...
« Trước123Sau »
Bạn đang xem : Thằng bạn vàng
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Cô gái đến từ hôm qua
» Hạnh phúc màu hoàng hôn
» Anh yêu em! Nhưng…anh nghèo
» Chuông gió từ thiên đường
» Một câu chuyện ý nghĩa về tình yêu và cuộc sống
123»
Bài viết ngẫu nhiên
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: