» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên...itemCho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên...
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 2215
item Truyện Ngắn
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên...




Cứ như vậy, nó và anh đã đi bên cạnh cuộc đời nhau trong suốt một thời gian khá dài. Và chẳng thể phủ nhận, hơn một lần, nó đã xao xuyến... vì anh. Nhiều lúc, nó cười một mình khi đọc lại những tin nhắn của anh. Nó nghe tim mình đập rộn hơn một chút khi màn hình điện thoại hiển thị một cái tên quen: MV. Đôi khi, có những nỗi buồn man mác đọng lại trong lòng nó khi nghe một bản nhạc chờ anh cài dành cho một quá khứ, một người con gái khác… Và, trong một vài suy nghĩ, nó đã từng giả định “Nếu anh là chàng trai của nó thì…”

Rất nhiều lần, nó tự hỏi, những cảm xúc đó là gì?

Có người nói, là thích. Có người bảo, là yêu. Còn nó, mỉm cười. Thích thì có bởi thích giản đơn lắm. Còn yêu thì chưa phải và chưa tới. Có lẽ, người trong cuộc sẽ thấu rõ hơn ai hết, phải không? Nếu như nó và anh được kết nối bằng một sợi dây vô hình thì ở hai đầu của sợi dây ấy có nó, có anh và dường như cũng có một khoảng cách vô hình. Khoảng cách đó có khi đã co lại thật gần khiến không ít lần nó phải bối rối. Mong manh vậy, nhưng khoảng cách ấy chưa bao giờ mất đi, tựa như điểm mốc giới hạn cho những tình cảm của nó dành cho anh và ngược lại. Có lẽ, cũng chính bởi vậy mà anh trở nên “đặc biệt” . Anh mang đến cho nó những cảm xúc không giống tình yêu mà cũng chẳng hẳn là tình bạn, không ồn ào mà cũng chẳng lặng lẽ. Xin gọi lên những xúc cảm không tên...

Nhưng có một điều mà ít người con trai nào mang lại được cho nó, ngoại trừ anh. Điều đó khiến những nỗi buồn đè nặng trong lòng nó như tan dần và cuối cùng chỉ còn lại sự nhẹ nhõm. Điều đó làm cho bao mệt mỏi, âu lo được tạm đặt vào “vùng lãng quên” để rồi sau đó nó có thêm nghị lực bước tiếp. Điều đó thật khó định nghĩa mà chỉ có thể cảm nhận bằng cảm giác. Phải chăng, nó là Sự Bình Yên! Nếu như, Bình Yên là điều ai cũng muốn thì nó nghĩ, nó may mắn. Và như thế, nó lại thấy đủ.

Có thể, anh chẳng bao giờ biết hoặc nghĩ rằng, với nó anh “đặc biệt” đến thế. Và cho dù sau này, anh có thể sẽ là chàng trai của một cô gái khác, không phải nó nhưng nó sẽ vẫn giữ lại những yêu thương nhẹ nhàng ấy cho mình. Như vậy nhé, cứ để nó là một “bí mật” không bật mí!

Nó...

Một làn gió từ triền sông thổi lên, thốc mạnh, đưa nó bứt ra khỏi những suy tư về MV. Từng lọn tóc cuốn tung trong gió, táp nhẹ vào mặt và dần buông khẽ khi tắt gió. Nó thích cảm giác ấy cũng như thích mái tóc dài kia. Đơn giản chỉ bởi mái tóc ấy sẽ giúp nó che đi phần nào những giọt nước mắt đang thầm rơi để ít ai hay như chiều nay...

Nó... chưa nếm trải đủ dư vị của cuộc đời nhưng đã qua cái tuổi ngây ngô.

Nó... đã chạm tới cột mốc mang tên “Trưởng Thành”

Nó... không quá mạnh mẽ nhưng cũng không phải là một đứa ủy mị

Vậy mà lúc này, nó thấy mình yếu mềm.

Nó khóc… Cho đi thật nhiều xong nhận chẳng bao nhiêu! Dẫu biết cho đã là nhận nhưng sao nó vẫn thấy lòng quặn thắt và dường như những giọt mặn chát rớt rơi lúc này cũng đằm hơn, vị của những đắng cay. Những khối sầu cứ ập đến, tấn công nó dồn dập. Tất cả dường như chỉ trực quật ngã nó. Thở dài, nó tự hỏi: Bao nhiêu mạnh mẽ mới đủ để vượt qua những cơn bão lòng?

Giờ còn mình nó đứng chơ vơ trên con đường yêu, nghe tim mình lỗi nhịp vì những yêu thương mới qua, chưa xa… Cứ mỗi lần như thế, tin yêu trong nó như lại vơi cạn đi một chút và trái tim cũng trơ lì hơn. Ở nơi đâu, yêu thương không phôi phai...?

Nhưng lạ kì thay, ngay cả ở cái thời khắc tồi tệ của tâm trạng ấy, nó chưa bao giờ thôi hi vọng và vẫn nuôi trong mình một suy nghĩ, rằng: Hạnh phúc sẽ lại về bên, nhất định thế!

Điều gì đã kéo nó lại?

Bất chợt, nó mở to mắt ngắm nhìn. Theo gió, bong bóng xà phòng ánh sắc cầu vồng tràn ngập khuôn viên nhỏ và bao quanh người nó. Lũ trẻ đang tạo ra một “không gian cổ tích” trong tiếng cười trong veo thích thú của chúng. Nó cũng mỉm cười, một nụ cười ngây ngô, như trở lại tuổi thơ vô âu vô lo.

Phải rồi!

Đủ gió chong chóng sẽ quay. Đủ nắng hoa sẽ bung cánh thắm sắc. Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy và tình yêu sẽ lại về bên!

Chính những khoảnh khắc bình dị như thế đã kéo nó lại và nâng nó lên. Chính bởi trong cuộc đời mình, nó đã gặp những người cần phải gặp, như MV – người thắp lại những tin yêu trong nó. Lòng nó nhẹ bỗng, như chưa từng biết tới một chiều hoang hoải. Và, nó lại muốn sẻ chia với một người phút giây ấy, cũng là để nhận về chút Bình Yên cho chính nó. Rút điện thoại, lướt nhanh danh bạ tìm một cái tên: MV... Nó ấn phím gọi đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine… đi.

Bản nhạc chờ quen thuộc réo rắt bên tai:

“Tình yêu vẫn khiến bao người đam mê mãi suốt cuôc đời
Tình yêu vẫn không đến khi bao trái tim luôn vội vàng...”

Ở đầu dây bên kia, khi màn hình điện thoại anh bừng sáng, nó sẽ không biết được rằng, hiển thị bên cạnh số điện thoại là một cái tên mà anh lưu dành riêng cho nó: My Valentine…
Bạn đang xem : Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên...
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Cái Tết nghèo
» Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên...
» Lời tỏ tình của đá
» Tha thứ để yêu thương
» Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không?
123»
Bài viết ngẫu nhiên
Làm quen dù chưa kịp nói Làm quen dù chưa kịp nói "xin chào"
Nghe bởi trái tim Nghe bởi trái tim
Hacker bí ẩn Hacker bí ẩn
Con trai không khóc Con trai không khóc
Thử thách đầu tiên Thử thách đầu tiên
12»
Từ Khoá:
< alt
234567
tags:

XtGem Forum catalog