Sau ba tuần, Hoà bắt đầu bình phục. Rồi nó trở lại lớp. Hoà ngồi sau xe tôi, nhẹ hơn thường khi, im lặng hơn thường khi. Tôi muốn nói với nó chuyện gì thật vui, nhưng nước mắt cứ ứa ra, đúng vào lúc tôi không ngờ nhất.
Trong mắt cu Bin, tôi là ông anh can trường. Tôi luôn cố gắng để thằng nhóc không phải thất vọng. Thật sự là cu Bin rất khá, khá hơn hẳn tôi ngày trước. Mới lớp 4, nó đã thi viết phần mềm, lụi hụi suốt ngày bên máy tính. Khi cu Bin được đi thi Olympic tin học trẻ em, mọi người tràn trề hy vọng. Nhưng ngày có kết quả, thằng nhóc buồn so. Nó không có giải. Tôi tìm thấy nó ngồi khuất cuối vườn, giấu mắt vào hai đầu gối. Tôi nói với nó rất nhiều về giá trị đích thực của một người không thể hiện qua một lần thi thố. Bin nhìn vào mắt tôi, lau khô mặt, mỉm cười. Còn lại tôi một mình. Bỗng dưng nghĩ đến thằng em bé bỏng phải biết đến khó khăn quá sớm, nước mắt tôi lại chạy xuống má khi nào chẳng biết.
Cuối năm, ba mẹ tôi làm bữa cơm mời họ hàng. Mọi người về hết, tôi muốn phụ mẹ cọ rửa chồng nồi bát cao ngất nghểu. Mẹ lắc đầu, bảo tôi cứ thay quần áo, ra đường đón tết Tây với bạn bè. "Mẹ không mệt sao?" - Tôi ngạc nhiên. Năm ngoái, tôi đã trốn đi chơi, và làm mẹ giận. Thế mà năm nay… Mẹ bật cười, nhìn tôi: "Con cao lớn thế này để làm việc khác lớn hơn. Việc nhỏ, mẹ cố thêm một tí cũng xong!" Tôi nghĩ về bao nhiêu việc nhỏ trong đời mẹ đã làm cho anh em tôi. Và bỗng dưng, mắt lại hoen ướt.
Con trai không bao giờ để người ngoài nhìn thấy nước mắt. Nhưng đôi khi, hãy để tôi nhìn thấy nước mắt chính tôi. Để biết rằng tôi đã lớn hơn năm cũ. Tôi ơi