pacman, rainbows, and roller s
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Làm quen dù chưa kịp nói itemLàm quen dù chưa kịp nói "xin chào"
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 2965
item Truyện Ngắn
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Làm quen dù chưa kịp nói "xin chào"




“Con sẽ đi, sẽ làm thật tốt những việc Dì và Ba muốn, sau khi về nước đương nhiên con sẽ gánh vác việc gia đình thay em con, nhưng con hi vọng mọi người có thể cho con sống một cuộc sống con muốn, làm những việc con thích, cho con có được ước mơ thật sự, con muốn sống để hi vọng để theo đuổi để ước ao chứ không phải sống chỉ là sống, là từng ngày trôi qua nhạt nhẽo và nhiều lúc tự hỏi không biết mình sống để làm gì”

Đó là câu cuối cùng mình nói với Dì và Ba trước khi ra về, tuy rằng mình không muốn đi nhưng mình nhìn thấy ánh sáng ở phía trước, mình thấy cuộc sống ở phía trước, nhưng điều mình buồn nhất chính là anh Minh, lựa chọn này mình phải đánh cược với số phận, với tình yêu của mình, buồn thật.

Cuộc sống có đôi khi không cho người ta quyền lựa chọn, để đến khi được lựa chọn thì lại trớ trêu như thế nhưng cũng không vì như thế mà chúng ta từ bỏ, hãy bước đi sẽ có rất nhiều hướng rẽ ở phía trước chỉ cần chúng ta có đủ sự dũng cảm… lá thư kẹp trong đó.

Em xin lỗi anh Minh, nhưng em không muốn để anh thấy em khóc, cũng không muốn cảnh chia ly buồn bã. Em không thi vào trường của anh, em đã đi Mỹ du học, anh có nhớ em đã từng nói không? Em ước mơ em có thể quyết định được cuộc sống của mình. Và đây là lần đầu tiên em được quyết định, nhưng quyết định này lại làm anh tổn thương, anh nói chờ em ở giảng đường đại học nhưng em không đến được rồi, em ao ước một ngày nào đó mình sẽ gặp lại nhau ở giáo đường. Tạm biệt anh. An Di

“Em yêu anh hơn thế,nhiều hơn lời em vẫn nói.
Để bên anh em đánh đổi tất cả bình yên
Đêm buông xuôi vì cô đơn,còn riêng em cứ ngẩn ngơ
Có khi nào ta xa rời…”

Minh nhìn lên bầu trời “Di, em lại không cho anh quyền lựa chọn, em thật bất công, anh ghét học cách chấp nhận, anh ghét em, anh nhất định chờ ngày em về để nhéo tai em mới được, em thật là không biết tôn trọng người thầy này mà”.

Tình yêu có đôi khi không phải thốt lên câu “anh yêu em” “em yêu anh” thì mới gọi là yêu, tình yêu của họ nhẹ nhàng, là những khoảng khắc cùng nhau vượt qua cuộc sống phức tạp, là những buổi chiều bình yên kẻ nói người nghe cả 2 cùng cười, có thể hiện tại họ không được ở bên nhau nhưng biết đâu được một ngày nào đó họ sẽ găp lại nhau, trái đất này tròn, rất tròn…

Ngày…tháng…năm

Hôm nay mình đi gặp Dì và Ba để hỏi xem mình sẽ thi trường nào, kết quả thật bất ngờ, họ nói mình không cần thi đại học. Mình nhớ mãi câu nói của Dì ngày hôm đó “Dì lo cho con bao năm nay con có thể vì gia đình này, vì em con mà chịu chút uất ức được không? Dì biết con không muốn đi Mỹ nhưng em con còn nhỏ nó chưa thể gánh vác gia sản của nhà chúng ta, nó cần có thời gian vì vậy con là chị nó con sẽ giúp nó đúng không? Qua Mỹ có lẽ con sẽ vất vả nhưng đó là môi trường tốt cho con học hỏi và trưởng thành, Dì tin con” Mình không biết đó có phải là sự lựa chọn hay không nhưng mình biết mình không thể không đi.

“Con sẽ đi, sẽ làm thật tốt những việc Dì và Ba muốn, sau khi về nước đương nhiên con sẽ gánh vác việc gia đình thay em con, nhưng con hi vọng mọi người có thể cho con sống một cuộc sống con muốn, làm những việc con thích, cho con có được ước mơ thật sự, con muốn sống để hi vọng để theo đuổi để ước ao chứ không phải sống chỉ là sống, là từng ngày trôi qua nhạt nhẽo và nhiều lúc tự hỏi không biết mình sống để làm gì”

Đó là câu cuối cùng mình nói với Dì và Ba trước khi ra về, tuy rằng mình không muốn đi nhưng mình nhìn thấy ánh sáng ở phía trước, mình thấy cuộc sống ở phía trước, nhưng điều mình buồn nhất chính là anh Minh, lựa chọn này mình phải đánh cược với số phận, với tình yêu của mình, buồn thật.

Cuộc sống có đôi khi không cho người ta quyền lựa chọn, để đến khi được lựa chọn thì lại trớ trêu như thế nhưng cũng không vì như thế mà chúng ta từ bỏ, hãy bước đi sẽ có rất nhiều hướng rẽ ở phía trước chỉ cần chúng ta có đủ sự dũng cảm… lá thư kẹp trong đó.

Em xin lỗi anh Minh, nhưng em không muốn để anh thấy em khóc, cũng không muốn cảnh chia ly buồn bã. Em không thi vào trường của anh, em đã đi Mỹ du học, anh có nhớ em đã từng nói không? Em ước mơ em có thể quyết định được cuộc sống của mình. Và đây là lần đầu tiên em được quyết định, nhưng quyết định này lại làm anh tổn thương, anh nói chờ em ở giảng đường đại học nhưng em không đến được rồi, em ao ước một ngày nào đó mình sẽ gặp lại nhau ở giáo đường. Tạm biệt anh. An Di

“Em yêu anh hơn thế,nhiều hơn lời em vẫn nói.
Để bên anh em đánh đổi tất cả bình yên
Đêm buông xuôi vì cô đơn,còn riêng em cứ ngẩn ngơ
Có khi nào ta xa rời…”

Minh nhìn lên bầu trời “Di, em lại không cho anh quyền lựa chọn, em thật bất công, anh ghét học cách chấp nhận, anh ghét em, anh nhất định chờ ngày em về để nhéo tai em mới được, em thật là không biết tôn trọng người thầy này mà”.

Tình yêu có đôi khi không phải thốt lên câu “anh yêu em” “em yêu anh” thì mới gọi là yêu, tình yêu của họ nhẹ nhàng, là những khoảng khắc cùng nhau vượt qua cuộc sống phức tạp, là những buổi chiều bình yên kẻ nói người nghe cả 2 cùng cười, có thể hiện tại họ không được ở bên nhau nhưng biết đâu được một ngày nào đó họ sẽ găp lại nhau, trái đất này tròn, rất tròn…

Ngày…tháng…năm

Hôm nay mình đi gặp Dì và Ba để hỏi xem mình sẽ thi trường nào, kết quả thật bất ngờ, họ nói mình không cần thi đại học. Mình nhớ mãi câu nói của Dì ngày hôm đó “Dì lo cho con bao năm nay con có thể vì gia đình này, vì em con mà chịu chút uất ức được không? Dì biết con không muốn đi Mỹ nhưng em con còn nhỏ nó chưa thể gánh vác gia sản của nhà chúng ta, nó cần có thời gian vì vậy con là chị nó con sẽ giúp nó đúng không? Qua Mỹ có lẽ con sẽ vất vả nhưng đó là môi trường tốt cho con học hỏi và trưởng thành, Dì tin con” Mình không biết đó có phải là sự lựa chọn hay không nhưng mình biết mình không thể không đi.

“Con sẽ đi, sẽ làm thật tốt những việc Dì và Ba muốn, sau khi về nước đương nhiên con sẽ gánh vác việc gia đình thay em con, nhưng con hi vọng mọi người có thể cho con sống một cuộc sống con muốn, làm những việc con thích, cho con có được ước mơ thật sự, con muốn sống để hi vọng để theo đuổi để ước ao chứ không phải sống chỉ là sống, là từng ngày trôi qua nhạt nhẽo và nhiều lúc tự hỏi không biết mình sống để làm gì”

Đó là câu cuối cùng mình nói với Dì và Ba trước khi ra về, tuy rằng mình không muốn đi nhưng mình nhìn thấy ánh sáng ở phía trước, mình thấy cuộc sống ở phía trước, nhưng điều mình buồn nhất chính là anh Minh, lựa chọn này mình phải đánh cược với số phận, với tình yêu của mình, buồn thật.

Cuộc sống có đôi khi không cho người ta quyền lựa chọn, để đến khi được lựa chọn thì lại trớ trêu như thế nhưng cũng không vì như thế mà chúng ta từ bỏ, hãy bước đi sẽ có rất nhiều hướng rẽ ở phía trước chỉ cần chúng ta có đủ sự dũng cảm…Cho đến khi trước mặt là một đống vỏ trứng cút lộn cao ngất, Hà mới ngẩng phắt lên, mặt mũi cực kỳ nghiêm trọng:
- Thôi chết rồi…
- Sao? - Nguyên hốt hoảng. - Mày đừng có bảo mày đau bụng đấy!
- Đau gì mà đau. Hừ, Nguyên kiết xu tự nhiên dẫn đi ăn. Lại không thèm nói gì từ đầu đến giờ!
- Ơ thì… được ăn là tốt rồi còn gì!
- Còn lâu! Mày có nhớ cái hôm khủng bố Thành cong một bữa bét nhè, mày nói là bởi mày đang giữ một bí mật của nó!
- Đấy là nó thích mày!
- Thế mà ăn xong mày mới nói, làm tao xấu hổ không để đâu cho hết! Nên sau đấy tao đã quyết định: trước khi ăn thì phải biết rõ là ai chủ chi và vì lý do gì! Mỗi tội lần này… hơi quên!
- Từ từ đã. - Nguyên đỏ mặt. - Tao sẽ nói mà!
- Tao nghi mày lắm. - Hà tiếp tục. - Suốt từ đầu năm đến giờ hôm nào mày cũng lải nhải bài Kachiusa từ đời các cụ, tao can không được. Đùng một cái sáng nay mày lại bảo từ giờ trở đi mày thích Mưa rơi cuối tuần của Hoàng Bách. Mà cái bài đấy thì cũng có từ đời tám hoánh nào rồi!
- Thì là…

***

Nguyên có một lúc - được tính bằng thời gian Hà xơi hết 10 nem chua rán - để “thì là” vì sao nó thích bài Kachiusa cùng một vẻ mặt “theo dòng lịch sử”!
- Ngày xửa ngày xưa, từ hồi tao còn học… lớp 3, tao cực kỳ thần tượng anh lớp trưởng lớp 5A. Hm, theo từ ngữ bây giờ thì anh í được gọi là hotboy đấy: trông rất hay, học giỏi, đá bóng tốt, làm liên đội phó nữa! Chính lần thi Học sinh thanh lịch, anh í đã hát bài Kachiusa.
- Thế là mày thích bài í từ hồi đó? - Hà suýt nghẹn.
- Ừ! Tiếc là khi anh í lên cấp hai thì coi như bặt vô âm tín…
- Này, mày đừng bảo tao đi tìm xem anh í ở cái xó xỉnh nào giữa gầm trời, nhá! - Hà nhìn nó đầy khiếp đảm.
- Không, tao chả rồ dại thế. Nhưng mày biết vì sao tao chuyển sang thích Mưa rơi cuối tuần không?
- Tao chưa đủ điên để hiểu một đứa như mày!
- Tại vì tao gặp một bạn giống hệt anh í!
- Ở đâu?
- Trường mình.
- Bao giờ?
- Từ… đầu năm.
- A… thế mày chết rồi, Nguyên ơi. Gần hết một năm học, dám giấu anh em à? Chị ơi, 10 bánh bao chiên. Cho chết, cái đồ… ăn mảnh! - Hà lườm nó. - Ơ, mà bạn í tên gì?
- Lớp trưởng - tạm gọi như thế!

***

10 bánh bao chiên - có thể coi là… cái giá để Hà ngồi nghe tiếp câu chuyện của Nguyên.
- Mày ạ, tao cũng không định nói ra đâu. Mà đúng ra là tao cũng sẽ… chẳng có gì đâu, nếu không phải dạo này tao thấy bạn í… hay nhìn tao.
Hà phải tu nhân trần ừng ực để nuốt trôi miếng bánh. Nó tròn mắt nhìn Nguyên khiến con bé vội phân trần:
- Tao không tưởng bở đâu mà! Hôm tao với mày đang tung tăng học đánh cầu lông ở sân thể dục thì bạn í đi qua, quay lại nhìn tao. Lần tao đi qua lớp bạn í thì bạn í chạy ra cửa trông theo. Và bạn í ngó vào khi qua lớp mình.
Hà ngừng ăn, băn khoăn:
- Nguyên ơi, thế giữa chuyện mày thích bài hát kia và chuyện bạn Lớp trưởng này thì có liên quan gì đến nhau?
- Là như này: lúc trước tao chỉ biết rằng bạn í là lớp trưởng lớp C…
- Hử? Cái thằng cao, gầy, trắng xanh, mắt thâm quầng như con ma á?
- Đẹp trai thế mà mày bảo trông như ma! Mày có biết là tao cực kỳ ấn tượng cái mắt thâm quầng ấy không? Đó là con mắt của… học hành chăm chỉ! Phải thường xuyên thức khuya học bài thì mắt mới như thế. - Nguyên nói đầy tự hào. - Mà mày để tao kể tiếp đã. Tao thì trong sáng, mày biết rồi đấy (Hà lại phải tu nước), nên tao chẳng có ý định tìm hiểu gì cả. Tình cờ lúc sáng nay có thông báo cán bộ Đoàn các lớp đi dự lễ kết nạp đoàn viên mẫu ở lớp C! Trong bản tóm tắt nội dung chương trình, tao thấy ghi tên MC là Hoàng Xuân Bách…
- Mày dừng lại để tao kể nốt cho. Đấy chính là bạn Lớp trưởng?
- Đúng, sao mày biết?
- Tóm lại là chỉ vì bài Mưa rơi cuối tuần là bài đinh của Hoàng Bách, mà Hoàng Bách thì trùng tên với bạn kia nên mày thích bài í?
- Chính thế!
- Nhưng không phải mày đãi tao một bữa tuý luý như này chỉ để nghe mày kể huyên thuyên thế chứ?
Mặt Nguyên xị ra 0:
- Bây giờ tao đang muốn làm quen với bạn í mà chẳng biết làm sao!
- Ối mẹ ơi! - Hà rên rỉ. - Này, mày để tao tự trả xiền bữa này, nhá. Tao còn chả có mảnh tình vắt vai nào, làm sao mà quân sư cho mày được?
Đáp lại nó là một âm thanh như vừa khóc vừa hát:
- Ư ư… tao không biết đâu! Tao chỉ muốn làm bạn mà…

***

Tạm biệt chị Cút - Nem - Bao, hai đứa về trú ngụ ở tệ xá của Nguyên .
- Tao nghĩ cứ thẳng thắn là tốt nhất! - Hà đang cố gắng để đúng với vai trò của một cạ cứng (Horoscope phán về nó với Nguyên như vậy) cũng như xứng đáng với… những gì nó đã xơi. ...
« Trước1...34567Sau »
Bạn đang xem : Làm quen dù chưa kịp nói "xin chào"
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Cái Tết nghèo
» Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên...
» Lời tỏ tình của đá
» Tha thứ để yêu thương
» Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không?
123»
Bài viết ngẫu nhiên
Cái Tết nghèo Cái Tết nghèo
Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên... Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên...
Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không? Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không?
Thử thách đầu tiên Thử thách đầu tiên
Con trai không khóc Con trai không khóc
12»
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: