The Soda Pop
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tha thứ để yêu thươngitemTha thứ để yêu thương
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 2284
item Truyện Ngắn
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Tha thứ để yêu thương




Tay bà khẽ cử động, mắt bà hé mở, đôi môi mấp máy không thành câu. "Mẹ...mẹ yêu con. Con có thể gọi mẹ một tiếng nữa được không?"

- Mẹ. Con cũng yêu mẹ. Mẹ phải tỉnh lại, con sẽ không để mẹ rời bỏ con thêm lần nào nữa đâu. Mẹ...ơi!.

Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nó được nắm chặt bàn tay mẹ nó đến thế. Lần đầu tiên nó được gọi một tiếng mẹ tha thiết đến thế. Đấy là lần đầu tiên nó hiểu ranh giới của sự sống và cái chết mong manh đến thế!.

Nó đưa Khánh đến thăm mộ của mẹ. Ánh mắt nó nhìn vào nấm mồ xanh nghi ngút khói. Đặt lên nấm mồ bó hoa lan tím - loài hoa mà mẹ nó thích nhất. Nó ngước lên nhìn bầu trời...

- Tớ nhận ra trong cuộc sống đôi khi cần phải biết tha thứ để nhận lại được nhiều yêu thương Khánh ạ! - Ánh mắt Vi nhìn Khánh, khóe mắt cay cay.

- Khóc không? Tớ cho cậu mượn vai tớ lần nữa... với nó:

- Xin mẹ đấy, mở mắt ra và nói chuyện với con. Con biết lỗi rồi, con không nên bỏ đi, con nên ở bên cạnh mẹ mới đúng. Con không nên lạnh lùng như thế với mẹ. Đáng ra, hôm đấy con nên cùng mẹ đi chơi nhưng con lại ngốc nghếch từ chối. Mẹ tỉnh lại đi, con sẽ đưa mẹ đi dạo, nhé mẹ! - Vi nghẹn ngào, những tiếng nấc to dần lên phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng bệnh.

Tay bà khẽ cử động, mắt bà hé mở, đôi môi mấp máy không thành câu. "Mẹ...mẹ yêu con. Con có thể gọi mẹ một tiếng nữa được không?"

- Mẹ. Con cũng yêu mẹ. Mẹ phải tỉnh lại, con sẽ không để mẹ rời bỏ con thêm lần nào nữa đâu. Mẹ...ơi!.

Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nó được nắm chặt bàn tay mẹ nó đến thế. Lần đầu tiên nó được gọi một tiếng mẹ tha thiết đến thế. Đấy là lần đầu tiên nó hiểu ranh giới của sự sống và cái chết mong manh đến thế!.

Nó đưa Khánh đến thăm mộ của mẹ. Ánh mắt nó nhìn vào nấm mồ xanh nghi ngút khói. Đặt lên nấm mồ bó hoa lan tím - loài hoa mà mẹ nó thích nhất. Nó ngước lên nhìn bầu trời...

- Tớ nhận ra trong cuộc sống đôi khi cần phải biết tha thứ để nhận lại được nhiều yêu thương Khánh ạ! - Ánh mắt Vi nhìn Khánh, khóe mắt cay cay.

- Khóc không? Tớ cho cậu mượn vai tớ lần nữa... với nó:

- Xin mẹ đấy, mở mắt ra và nói chuyện với con. Con biết lỗi rồi, con không nên bỏ đi, con nên ở bên cạnh mẹ mới đúng. Con không nên lạnh lùng như thế với mẹ. Đáng ra, hôm đấy con nên cùng mẹ đi chơi nhưng con lại ngốc nghếch từ chối. Mẹ tỉnh lại đi, con sẽ đưa mẹ đi dạo, nhé mẹ! - Vi nghẹn ngào, những tiếng nấc to dần lên phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng bệnh.

Tay bà khẽ cử động, mắt bà hé mở, đôi môi mấp máy không thành câu. "Mẹ...mẹ yêu con. Con có thể gọi mẹ một tiếng nữa được không?"

- Mẹ. Con cũng yêu mẹ. Mẹ phải tỉnh lại, con sẽ không để mẹ rời bỏ con thêm lần nào nữa đâu. Mẹ...ơi!.

Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nó được nắm chặt bàn tay mẹ nó đến thế. Lần đầu tiên nó được gọi một tiếng mẹ tha thiết đến thế. Đấy là lần đầu tiên nó hiểu ranh giới của sự sống và cái chết mong manh đến thế!.

Nó đưa Khánh đến thăm mộ của mẹ. Ánh mắt nó nhìn vào nấm mồ xanh nghi ngút khói. Đặt lên nấm mồ bó hoa lan tím - loài hoa mà mẹ nó thích nhất. Nó ngước lên nhìn bầu trời...

- Tớ nhận ra trong cuộc sống đôi khi cần phải biết tha thứ để nhận lại được nhiều yêu thương Khánh ạ! - Ánh mắt Vi nhìn Khánh, khóe mắt cay cay.

- Khóc không? Tớ cho cậu mượn vai tớ lần nữa... với nó:

- Xin mẹ đấy, mở mắt ra và nói chuyện với con. Con biết lỗi rồi, con không nên bỏ đi, con nên ở bên cạnh mẹ mới đúng. Con không nên lạnh lùng như thế với mẹ. Đáng ra, hôm đấy con nên cùng mẹ đi chơi nhưng con lại ngốc nghếch từ chối. Mẹ tỉnh lại đi, con sẽ đưa mẹ đi dạo, nhé mẹ! - Vi nghẹn ngào, những tiếng nấc to dần lên phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng bệnh.

Tay bà khẽ cử động, mắt bà hé mở, đôi môi mấp máy không thành câu. "Mẹ...mẹ yêu con. Con có thể gọi mẹ một tiếng nữa được không?"

- Mẹ. Con cũng yêu mẹ. Mẹ phải tỉnh lại, con sẽ không để mẹ rời bỏ con thêm lần nào nữa đâu. Mẹ...ơi!.

Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nó được nắm chặt bàn tay mẹ nó đến thế. Lần đầu tiên nó được gọi một tiếng mẹ tha thiết đến thế. Đấy là lần đầu tiên nó hiểu ranh giới của sự sống và cái chết mong manh đến thế!.

Nó đưa Khánh đến thăm mộ của mẹ. Ánh mắt nó nhìn vào nấm mồ xanh nghi ngút khói. Đặt lên nấm mồ bó hoa lan tím - loài hoa mà mẹ nó thích nhất. Nó ngước lên nhìn bầu trời...

- Tớ nhận ra trong cuộc sống đôi khi cần phải biết tha thứ để nhận lại được nhiều yêu thương Khánh ạ! - Ánh mắt Vi nhìn Khánh, khóe mắt cay cay.

- Khóc không? Tớ cho cậu mượn vai tớ lần nữa... với nó:

- Xin mẹ đấy, mở mắt ra và nói chuyện với con. Con biết lỗi rồi, con không nên bỏ đi, con nên ở bên cạnh mẹ mới đúng. Con không nên lạnh lùng như thế với mẹ. Đáng ra, hôm đấy con nên cùng mẹ đi chơi nhưng con lại ngốc nghếch từ chối. Mẹ tỉnh lại đi, con sẽ đưa mẹ đi dạo, nhé mẹ! - Vi nghẹn ngào, những tiếng nấc to dần lên phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng bệnh.

Tay bà khẽ cử động, mắt bà hé mở, đôi môi mấp máy không thành câu. "Mẹ...mẹ yêu con. Con có thể gọi mẹ một tiếng nữa được không?"

- Mẹ. Con cũng yêu mẹ. Mẹ phải tỉnh lại, con sẽ không để mẹ rời bỏ con thêm lần nào nữa đâu. Mẹ...ơi!.

Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nó được nắm chặt bàn tay mẹ nó đến thế. Lần đầu tiên nó được gọi một tiếng mẹ tha thiết đến thế. Đấy là lần đầu tiên nó hiểu ranh giới của sự sống và cái chết mong manh đến thế!.

Nó đưa Khánh đến thăm mộ của mẹ. Ánh mắt nó nhìn vào nấm mồ xanh nghi ngút khói. Đặt lên nấm mồ bó hoa lan tím - loài hoa mà mẹ nó thích nhất. Nó ngước lên nhìn bầu trời...

- Tớ nhận ra trong cuộc sống đôi khi cần phải biết tha thứ để nhận lại được nhiều yêu thương Khánh ạ! - Ánh mắt Vi nhìn Khánh, khóe mắt cay cay.

- Khóc không? Tớ cho cậu mượn vai tớ lần nữa... với nó:

- Xin mẹ đấy, mở mắt ra và nói chuyện với con. Con biết lỗi rồi, con không nên bỏ đi, con nên ở bên cạnh mẹ mới đúng. Con không nên lạnh lùng như thế với mẹ. Đáng ra, hôm đấy con nên cùng mẹ đi chơi nhưng con lại ngốc nghếch từ chối. Mẹ tỉnh lại đi, con sẽ đưa mẹ đi dạo, nhé mẹ! - Vi nghẹn ngào, những tiếng nấc to dần lên phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng bệnh.

Tay bà khẽ cử động, mắt bà hé mở, đôi môi mấp máy không thành câu. "Mẹ...mẹ yêu con. Con có thể gọi mẹ một tiếng nữa được không?"

- Mẹ. Con cũng yêu mẹ. Mẹ phải tỉnh lại, con sẽ không để mẹ rời bỏ con thêm lần nào nữa đâu. Mẹ...ơi!.

Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nó được nắm chặt bàn tay mẹ nó đến thế. Lần đầu tiên nó được gọi một tiếng mẹ tha thiết đến thế. Đấy là lần đầu tiên nó hiểu ranh giới của sự sống và cái chết mong manh đến thế!.

Nó đưa Khánh đến thăm mộ của mẹ. Ánh mắt nó nhìn vào nấm mồ xanh nghi ngút khói. Đặt lên nấm mồ bó hoa lan tím - loài hoa mà mẹ nó thích nhất. Nó ngước lên nhìn bầu trời...

- Tớ nhận ra trong cuộc sống đôi khi cần phải biết tha thứ để nhận lại được nhiều yêu thương Khánh ạ! - Ánh mắt Vi nhìn Khánh, khóe mắt cay cay.

- Khóc không? Tớ cho cậu mượn vai tớ lần nữa... với nó:

- Xin mẹ đấy, mở mắt ra và nói chuyện với con. Con biết lỗi rồi, con không nên bỏ đi, con nên ở bên cạnh mẹ mới đúng. Con không nên lạnh lùng như thế với mẹ. Đáng ra, hôm đấy con nên cùng mẹ đi chơi nhưng con lại ngốc nghếch từ chối. Mẹ tỉnh lại đi, con sẽ đưa mẹ đi dạo, nhé mẹ! - Vi nghẹn ngào, những tiếng nấc to dần lên phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng bệnh.

Tay bà khẽ cử động, mắt bà hé mở, đôi môi mấp máy không thành câu. "Mẹ...mẹ yêu con. Con có thể gọi mẹ một tiếng nữa được không?"

- Mẹ. Con cũng yêu mẹ. Mẹ phải tỉnh lại, con sẽ không để mẹ rời bỏ con thêm lần nào nữa đâu. Mẹ...ơi!.

Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nó được nắm chặt bàn tay mẹ nó đến thế. Lần đầu tiên nó được gọi một tiếng mẹ tha thiết đến thế. Đấy là lần đầu tiên nó hiểu ranh giới của sự sống và cái chết mong manh đến thế!.

Nó đưa Khánh đến thăm mộ của mẹ. Ánh mắt nó nhìn vào nấm mồ xanh nghi ngút khói. Đặt lên nấm mồ bó hoa lan tím - loài hoa mà mẹ nó thích nhất. Nó ngước lên nhìn bầu trời...

- Tớ nhận ra trong cuộc sống đôi khi cần phải biết tha thứ để nhận lại được nhiều yêu thương Khánh ạ! - Ánh mắt Vi nhìn Khánh, khóe mắt cay cay.

- Khóc không? Tớ cho cậu mượn vai tớ lần nữa... với nó:

- Xin mẹ đấy, mở mắt ra và nói chuyện với con. Con biết lỗi rồi, con không nên bỏ đi, con nên ở bên cạnh mẹ mới đúng. Con không nên lạnh lùng như thế với mẹ. Đáng ra, hôm đấy con nên cùng mẹ đi chơi nhưng con lại ngốc nghếch từ chối. Mẹ tỉnh lại đi, con sẽ đưa mẹ đi dạo, nhé mẹ! - Vi nghẹn ngào, những tiếng nấc to dần lên phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng bệnh.

Tay bà khẽ cử động, mắt bà hé mở, đôi môi mấp máy không thành câu. "Mẹ...mẹ yêu con. Con có thể gọi mẹ một tiếng nữa được không?"

- Mẹ. Con cũng yêu mẹ. Mẹ phải tỉnh lại, con sẽ không để mẹ rời bỏ con thêm lần nào nữa đâu. Mẹ...ơi!.

Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nó được nắm chặt bàn tay mẹ nó đến thế. Lần đầu tiên nó được gọi một tiếng mẹ tha thiết đến thế. Đấy là lần đầu tiên nó hiểu ranh giới của sự sống và cái chết mong manh đến thế!.

Nó đưa Khánh đến thăm mộ của mẹ. Ánh mắt nó nhìn vào nấm mồ xanh nghi ngút khói. Đặt lên nấm mồ bó hoa lan tím - loài hoa mà mẹ nó thích nhất. Nó ngước lên nhìn bầu trời...

- Tớ nhận ra trong cuộc sống đôi khi cần phải biết tha thứ để nhận lại được nhiều yêu thương Khánh ạ! - Ánh mắt Vi nhìn Khánh, khóe mắt cay cay.

- Khóc không? Tớ cho cậu mượn vai tớ lần nữa... với nó:

- Xin mẹ đấy, mở mắt ra và nói chuyện với con. Con biết lỗi rồi, con không nên bỏ đi, con nên ở bên cạnh mẹ mới đúng. Con không nên lạnh lùng như thế với mẹ. Đáng ra, hôm đấy con nên cùng mẹ đi chơi nhưng con lại ngốc nghếch từ chối. Mẹ tỉnh lại đi, con sẽ đưa mẹ đi dạo, nhé mẹ! - Vi nghẹn ngào, những tiếng nấc to dần lên phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng bệnh.

Tay bà khẽ cử động, mắt bà hé mở, đôi môi mấp máy không thành câu. "Mẹ...mẹ yêu con. Con có thể gọi mẹ một tiếng nữa được không?"

- Mẹ. Con cũng yêu mẹ. Mẹ phải tỉnh lại, con sẽ không để mẹ rời bỏ con thêm lần nào nữa đâu. Mẹ...ơi!.

Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng nó được nắm chặt bàn tay mẹ nó đến thế. Lần đầu tiên nó được gọi một tiếng mẹ tha thiết đến thế. Đấy là lần đầu tiên nó hiểu ranh giới của sự sống và cái chết mong manh đến thế!.

Nó đưa Khánh đến thăm mộ của mẹ. Ánh mắt nó nhìn vào nấm mồ xanh nghi ngút khói. Đặt lên nấm mồ bó hoa lan tím - loài hoa mà mẹ nó thích nhất. Nó ngước lên nhìn bầu trời...

- Tớ nhận ra trong cuộc sống đôi khi cần phải biết tha thứ để nhận lại được nhiều yêu thương Khánh ạ! - Ánh mắt Vi nhìn Khánh, khóe mắt cay cay.

- Khóc không? Tớ cho cậu mượn vai tớ lần nữa... với nó
« Trước123
Bạn đang xem : Tha thứ để yêu thương
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Cái Tết nghèo
» Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên...
» Lời tỏ tình của đá
» Tha thứ để yêu thương
» Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không?
123»
Bài viết ngẫu nhiên
Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên... Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên...
Làm quen dù chưa kịp nói Làm quen dù chưa kịp nói "xin chào"
Lời tỏ tình của đá Lời tỏ tình của đá
Ở đâu cũng mát... Ở đâu cũng mát...
Tha thứ để yêu thương Tha thứ để yêu thương
12»
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: