Polly po-cket
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tự lậpitemTự lập
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 6
item Truyện Ngắn
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Tự lập



- Lúc đầu cháu cũng tưởng An sống như thế ba bữa là chán, không ngờ nó cũng trụ được lâu thế…
- Là nhờ có con đấy, Nam ạ. Cho phép bác...
Bàn tay nóng ấm của người đàn ông siết nhẹ lấy tay Nam. Nó ngồi đó, ngây người. Những lời của ba An đang nói vẫn vang vang bên tai: “Ba mẹ”; “con”; “hai anh em”... Một cảm giác thân thiết, ấm áp chợt trỗi dậy trong lòng, thứ tình cảm mà Nam tưởng mình đã mất từ lâu. Phải rồi, là “gia đình”! Có ba mẹ, có thêm một thằng anh (hay em nhỉ) thì thành gia đình rồi còn gì… Thằng An vừa về xin lỗi hai bác- Người đàn ông nói, giọng không giấu nổi niềm vui- Đúng là hôm đó bác cũng nóng giận quá. Nó cũng 17 rồi còn gì, thế mà trong mắt bác nó vẫn cứ chỉ là đứa trẻ nhỏ... May mà 2 thằng sống với nhau nên bác cũng thấy yên tâm… Nếu tối ấy bác lôi nó về, hẳn là nó vẫn cứ sẽ hậm hực trong lòng. Để nó tự lập như vậy, cả bác và nó đều có thời gian suy nghĩ hơn...
- Lúc đầu cháu cũng tưởng An sống như thế ba bữa là chán, không ngờ nó cũng trụ được lâu thế…
- Là nhờ có con đấy, Nam ạ. Cho phép bác...
Bàn tay nóng ấm của người đàn ông siết nhẹ lấy tay Nam. Nó ngồi đó, ngây người. Những lời của ba An đang nói vẫn vang vang bên tai: “Ba mẹ”; “con”; “hai anh em”... Một cảm giác thân thiết, ấm áp chợt trỗi dậy trong lòng, thứ tình cảm mà Nam tưởng mình đã mất từ lâu. Phải rồi, là “gia đình”! Có ba mẹ, có thêm một thằng anh (hay em nhỉ) thì thành gia đình rồi còn gì… Thằng An vừa về xin lỗi hai bác- Người đàn ông nói, giọng không giấu nổi niềm vui- Đúng là hôm đó bác cũng nóng giận quá. Nó cũng 17 rồi còn gì, thế mà trong mắt bác nó vẫn cứ chỉ là đứa trẻ nhỏ... May mà 2 thằng sống với nhau nên bác cũng thấy yên tâm… Nếu tối ấy bác lôi nó về, hẳn là nó vẫn cứ sẽ hậm hực trong lòng. Để nó tự lập như vậy, cả bác và nó đều có thời gian suy nghĩ hơn...
- Lúc đầu cháu cũng tưởng An sống như thế ba bữa là chán, không ngờ nó cũng trụ được lâu thế…
- Là nhờ có con đấy, Nam ạ. Cho phép bác...
Bàn tay nóng ấm của người đàn ông siết nhẹ lấy tay Nam. Nó ngồi đó, ngây người. Những lời của ba An đang nói vẫn vang vang bên tai: “Ba mẹ”; “con”; “hai anh em”... Một cảm giác thân thiết, ấm áp chợt trỗi dậy trong lòng, thứ tình cảm mà Nam tưởng mình đã mất từ lâu. Phải rồi, là “gia đình”! Có ba mẹ, có thêm một thằng anh (hay em nhỉ) thì thành gia đình rồi còn gì… Thằng An vừa về xin lỗi hai bác- Người đàn ông nói, giọng không giấu nổi niềm vui- Đúng là hôm đó bác cũng nóng giận quá. Nó cũng 17 rồi còn gì, thế mà trong mắt bác nó vẫn cứ chỉ là đứa trẻ nhỏ... May mà 2 thằng sống với nhau nên bác cũng thấy yên tâm… Nếu tối ấy bác lôi nó về, hẳn là nó vẫn cứ sẽ hậm hực trong lòng. Để nó tự lập như vậy, cả bác và nó đều có thời gian suy nghĩ hơn...
- Lúc đầu cháu cũng tưởng An sống như thế ba bữa là chán, không ngờ nó cũng trụ được lâu thế…
- Là nhờ có con đấy, Nam ạ. Cho phép bác...
Bàn tay nóng ấm của người đàn ông siết nhẹ lấy tay Nam. Nó ngồi đó, ngây người. Những lời của ba An đang nói vẫn vang vang bên tai: “Ba mẹ”; “con”; “hai anh em”... Một cảm giác thân thiết, ấm áp chợt trỗi dậy trong lòng, thứ tình cảm mà Nam tưởng mình đã mất từ lâu. Phải rồi, là “gia đình”! Có ba mẹ, có thêm một thằng anh (hay em nhỉ) thì thành gia đình rồi còn gì… Thằng An vừa về xin lỗi hai bác- Người đàn ông nói, giọng không giấu nổi niềm vui- Đúng là hôm đó bác cũng nóng giận quá. Nó cũng 17 rồi còn gì, thế mà trong mắt bác nó vẫn cứ chỉ là đứa trẻ nhỏ... May mà 2 thằng sống với nhau nên bác cũng thấy yên tâm… Nếu tối ấy bác lôi nó về, hẳn là nó vẫn cứ sẽ hậm hực trong lòng. Để nó tự lập như vậy, cả bác và nó đều có thời gian suy nghĩ hơn...
- Lúc đầu cháu cũng tưởng An sống như thế ba bữa là chán, không ngờ nó cũng trụ được lâu thế…
- Là nhờ có con đấy, Nam ạ. Cho phép bác...
Bàn tay nóng ấm của người đàn ông siết nhẹ lấy tay Nam. Nó ngồi đó, ngây người. Những lời của ba An đang nói vẫn vang vang bên tai: “Ba mẹ”; “con”; “hai anh em”... Một cảm giác thân thiết, ấm áp chợt trỗi dậy trong lòng, thứ tình cảm mà Nam tưởng mình đã mất từ lâu. Phải rồi, là “gia đình”! Có ba mẹ, có thêm một thằng anh (hay em nhỉ) thì thành gia đình rồi còn gì… Thằng An vừa về xin lỗi hai bác- Người đàn ông nói, giọng không giấu nổi niềm vui- Đúng là hôm đó bác cũng nóng giận quá. Nó cũng 17 rồi còn gì, thế mà trong mắt bác nó vẫn cứ chỉ là đứa trẻ nhỏ... May mà 2 thằng sống với nhau nên bác cũng thấy yên tâm… Nếu tối ấy bác lôi nó về, hẳn là nó vẫn cứ sẽ hậm hực trong lòng. Để nó tự lập như vậy, cả bác và nó đều có thời gian suy nghĩ hơn...
- Lúc đầu cháu cũng tưởng An sống như thế ba bữa là chán, không ngờ nó cũng trụ được lâu thế…
- Là nhờ có con đấy, Nam ạ. Cho phép bác...
Bàn tay nóng ấm của người đàn ông siết nhẹ lấy tay Nam. Nó ngồi đó, ngây người. Những lời của ba An đang nói vẫn vang vang bên tai: “Ba mẹ”; “con”; “hai anh em”... Một cảm giác thân thiết, ấm áp chợt trỗi dậy trong lòng, thứ tình cảm mà Nam tưởng mình đã mất từ lâu. Phải rồi, là “gia đình”! Có ba mẹ, có thêm một thằng anh (hay em nhỉ) thì thành gia đình rồi còn gì… Thằng An vừa về xin lỗi hai bác- Người đàn ông nói, giọng không giấu nổi niềm vui- Đúng là hôm đó bác cũng nóng giận quá. Nó cũng 17 rồi còn gì, thế mà trong mắt bác nó vẫn cứ chỉ là đứa trẻ nhỏ... May mà 2 thằng sống với nhau nên bác cũng thấy yên tâm… Nếu tối ấy bác lôi nó về, hẳn là nó vẫn cứ sẽ hậm hực trong lòng. Để nó tự lập như vậy, cả bác và nó đều có thời gian suy nghĩ hơn...
- Lúc đầu cháu cũng tưởng An sống như thế ba bữa là chán, không ngờ nó cũng trụ được lâu thế…
- Là nhờ có con đấy, Nam ạ. Cho phép bác...
Bàn tay nóng ấm của người đàn ông siết nhẹ lấy tay Nam. Nó ngồi đó, ngây người. Những lời của ba An đang nói vẫn vang vang bên tai: “Ba mẹ”; “con”; “hai anh em”... Một cảm giác thân thiết, ấm áp chợt trỗi dậy trong lòng, thứ tình cảm mà Nam tưởng mình đã mất từ lâu. Phải rồi, là “gia đình”! Có ba mẹ, có thêm một thằng anh (hay em nhỉ) thì thành gia đình rồi còn gì… Thằng An vừa về xin lỗi hai bác- Người đàn ông nói, giọng không giấu nổi niềm vui- Đúng là hôm đó bác cũng nóng giận quá. Nó cũng 17 rồi còn gì, thế mà trong mắt bác nó vẫn cứ chỉ là đứa trẻ nhỏ... May mà 2 thằng sống với nhau nên bác cũng thấy yên tâm… Nếu tối ấy bác lôi nó về, hẳn là nó vẫn cứ sẽ hậm hực trong lòng. Để nó tự lập như vậy, cả bác và nó đều có thời gian suy nghĩ hơn...
- Lúc đầu cháu cũng tưởng An sống như thế ba bữa là chán, không ngờ nó cũng trụ được lâu thế…
- Là nhờ có con đấy, Nam ạ. Cho phép bác...
Bàn tay nóng ấm của người đàn ông siết nhẹ lấy tay Nam. Nó ngồi đó, ngây người. Những lời của ba An đang nói vẫn vang vang bên tai: “Ba mẹ”; “con”; “hai anh em”... Một cảm giác thân thiết, ấm áp chợt trỗi dậy trong lòng, thứ tình cảm mà Nam tưởng mình đã mất từ lâu. Phải rồi, là “gia đình”! Có ba mẹ, có thêm một thằng anh (hay em nhỉ) thì thành gia đình rồi còn gì… Thằng An vừa về xin lỗi hai bác- Người đàn ông nói, giọng không giấu nổi niềm vui- Đúng là hôm đó bác cũng nóng giận quá. Nó cũng 17 rồi còn gì, thế mà trong mắt bác nó vẫn cứ chỉ là đứa trẻ nhỏ... May mà 2 thằng sống với nhau nên bác cũng thấy yên tâm… Nếu tối ấy bác lôi nó về, hẳn là nó vẫn cứ sẽ hậm hực trong lòng. Để nó tự lập như vậy, cả bác và nó đều có thời gian suy nghĩ hơn...
- Lúc đầu cháu cũng tưởng An sống như thế ba bữa là chán, không ngờ nó cũng trụ được lâu thế…
- Là nhờ có con đấy, Nam ạ. Cho phép bác...
Bàn tay nóng ấm của người đàn ông siết nhẹ lấy tay Nam. Nó ngồi đó, ngây người. Những lời của ba An đang nói vẫn vang vang bên tai: “Ba mẹ”; “con”; “hai anh em”... Một cảm giác thân thiết, ấm áp chợt trỗi dậy trong lòng, thứ tình cảm mà Nam tưởng mình đã mất từ lâu. Phải rồi, là “gia đình”! Có ba mẹ, có thêm một thằng anh (hay em nhỉ) thì thành gia đình rồi còn gì… Thằng An vừa về xin lỗi hai bác- Người đàn ông nói, giọng không giấu nổi niềm vui- Đúng là hôm đó bác cũng nóng giận quá. Nó cũng 17 rồi còn gì, thế mà trong mắt bác nó vẫn cứ chỉ là đứa trẻ nhỏ... May mà 2 thằng sống với nhau nên bác cũng thấy yên tâm… Nếu tối ấy bác lôi nó về, hẳn là nó vẫn cứ sẽ hậm hực trong lòng. Để nó tự lập như vậy, cả bác và nó đều có thời gian suy nghĩ hơn...
- Lúc đầu cháu cũng tưởng An sống như thế ba bữa là chán, không ngờ nó cũng trụ được lâu thế…
- Là nhờ có con đấy, Nam ạ. Cho phép bác...
Bàn tay nóng ấm của người đàn ông siết nhẹ lấy tay Nam. Nó ngồi đó, ngây người. Những lời của ba An đang nói vẫn vang vang bên tai: “Ba mẹ”; “con”; “hai anh em”... Một cảm giác thân thiết, ấm áp chợt trỗi dậy trong lòng, thứ tình cảm mà Nam tưởng mình đã mất từ lâu. Phải rồi, là “gia đình”! Có ba mẹ, có thêm một thằng anh (hay em nhỉ) thì thành gia đình rồi còn gì… Thằng An vừa về xin lỗi hai bác- Người đàn ông nói, giọng không giấu nổi niềm vui- Đúng là hôm đó bác cũng nóng giận quá. Nó cũng 17 rồi còn gì, thế mà trong mắt bác nó vẫn cứ chỉ là đứa trẻ nhỏ... May mà 2 thằng sống với nhau nên bác cũng thấy yên tâm… Nếu tối ấy bác lôi nó về, hẳn là nó vẫn cứ sẽ hậm hực trong lòng. Để nó tự lập như vậy, cả bác và nó đều có thời gian suy nghĩ hơn...
- Lúc đầu cháu cũng tưởng An sống như thế ba bữa là chán, không ngờ nó cũng trụ được lâu thế…
- Là nhờ có con đấy, Nam ạ. Cho phép bác...
Bàn tay nóng ấm của người đàn ông siết nhẹ lấy tay Nam. Nó ngồi đó, ngây người. Những lời của ba An đang nói vẫn vang vang bên tai: “Ba mẹ”; “con”; “hai anh em”... Một cảm giác thân thiết, ấm áp chợt trỗi dậy trong lòng, thứ tình cảm mà Nam tưởng mình đã mất từ lâu. Phải rồi, là “gia đình”! Có ba mẹ, có thêm một thằng anh (hay em nhỉ) thì thành gia đình rồi còn gì… Thằng An vừa về xin lỗi hai bác- Người đàn ông nói, giọng không giấu nổi niềm vui- Đúng là hôm đó bác cũng nóng giận quá. Nó cũng 17 rồi còn gì, thế mà trong mắt bác nó vẫn cứ chỉ là đứa trẻ nhỏ... May mà 2 thằng sống với nhau nên bác cũng thấy yên tâm… Nếu tối ấy bác lôi nó về, hẳn là nó vẫn cứ sẽ hậm hực trong lòng. Để nó tự lập như vậy, cả bác và nó đều có thời gian suy nghĩ hơn...
- Lúc đầu cháu cũng tưởng An sống như thế ba bữa là chán, không ngờ nó cũng trụ được lâu thế…
- Là nhờ có con đấy, Nam ạ. Cho phép bác...
Bàn tay nóng ấm của người đàn ông siết nhẹ lấy tay Nam. Nó ngồi đó, ngây người. Những lời của ba An đang nói vẫn vang vang bên tai: “Ba mẹ”; “con”; “hai anh em”... Một cảm giác thân thiết, ấm áp chợt trỗi dậy trong lòng, thứ tình cảm mà Nam tưởng mình đã mất từ lâu. Phải rồi, là “gia đình”! Có ba mẹ, có thêm một thằng anh (hay em nhỉ) thì thành gia đình rồi còn gì… Thằng An vừa về xin lỗi hai bác- Người đàn ông nói, giọng không giấu nổi niềm vui- Đúng là hôm đó bác cũng nóng giận quá. Nó cũng 17 rồi còn gì, thế mà trong mắt bác nó vẫn cứ chỉ là đứa trẻ nhỏ... May mà 2 thằng sống với nhau nên bác cũng thấy yên tâm… Nếu tối ấy bác lôi nó về, hẳn là nó vẫn cứ sẽ hậm hực trong lòng. Để nó tự lập như vậy, cả bác và nó đều có thời gian suy nghĩ hơn...
- L
« Trước12
Bạn đang xem : Tự lập
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Cái Tết nghèo
» Cho anh và những xúc cảm chưa kịp gọi tên...
» Lời tỏ tình của đá
» Tha thứ để yêu thương
» Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không?
123»
Bài viết ngẫu nhiên
Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không? Vợ này, vợ có muốn lăng nhăng với chồng không?
Tự lập Tự lập
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: