Old school Easter eggs.
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Chờ Yêu - Hạc XanhitemChờ Yêu - Hạc Xanh
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 49
item Truyện Dài
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Chờ Yêu - Hạc Xanh




- Anh xin lỗi!

Tôi ghé vào tai em thì thầm và hôn vội vào gò má ửng hồng. Du chạy lại bên giá sách đặt phía tường đối diện chỗ chúng tôi ngồi, em tìm trong chỗ sách phủ bụi hai quyển, đặt lên bàn về phía tôi một quyển và để trước mặt em một quyển.

Tôi nhìn qua tên sách “Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên”.

- Sao lại bảo anh đọc quyển này?

- Đáng yêu mà. Tốt nhất là anh nên học tập trở thành một ông bố như thế này.

- Anh không biết chơi guitar.

- Anh chỉ thấy có thế thôi à?

- Anh cũng không có đất trên “thảo nguyên”.

- E hèm.

- Anh cũng không muốn chỉ có hai cô con gái, anh muốn có một nhóc con trai. Nó phải đẹp trai và tài giỏi như anh.

- …

Du từ hứng khởi chuyển sang chán nản và dần dần em không buồn nói gì nữa, khuôn mặt ngắn tũn lại. Tôi bật cười. Sau khi trêu em đủ nhiều, tôi im lặng và đọc sách cùng em. Chúng tôi ngồi tựa lưng vào nhau và em thầm thì.

- Thích thật đấy! Vì anh mà em trở nên hư hỏng. Xem nào, em bùng làm mất rồi!

Du đưa tay lên nhìn đồng hồ ý nói với tôi rằng đã quá giờ để em trở lại cơ quan. Em ngồi ngay ngắn và duỗi chân ra, ra hiệu tôi gối đầu lên đùi em. Còn em, bứt một sợi tóc để… ngoáy tai cho tôi. Trò này đảm bảo hay rồi. Rất phê. Quên cả ghen.

Ngày… tháng… năm…

Một trong những ngày hiếm hoi bình yên của cả tôi và Du. Mặc dù hai đứa đều bùng làm, trốn tránh công việc một cách hư đốn nhưng để giải quyết cho mối quan hệ này thì đó là lựa chọn sáng suốt.

Rốt cuộc, chúng tôi lại vì quá yên ổn mà dễ đâm ra chán nản. Không phải kiểu chán nản muốn vứt bỏ, muốn chấm hết để chạy theo cái khác đẹp đẽ hơn, tươi mới hơn và cũng nhiều rủi ro hơn. Vì chúng tôi còn mải để ý xem những mối quan hệ bên cạnh đời sống của nhau, từ đó ghen tuông này nọ đủ kiểu. Cảm giác như hai đứa đã trở nên nhạy cảm hơn rất nhiều so với cái hồi mới yêu nhau. Chỉ cần xuất hiện một nhân vật thứ ba nào đó cũng có thể làm nổi sóng. Mà những con sóng ngầm ngầm kiểu này nếu không bình tĩnh và khéo léo giải quyết thì cũng coi như “xong”.

Tôi đưa Du về tới nhà, em đang ngủ ngon lành trên ghế. Khi ngủ Du có thói quen nhíu mày thì phải, cảm giác em phải suy nghĩ về điều gì đó khó khăn lắm. Tôi mỉm cười. Bạn gái của tôi có những cái lạ mà không biết đến khi nào tôi mới khám phá hết.

Du mở mắt, quay sang tôi phụng phịu.

- Em muốn vào nhà…

Cô nàng nhõng nhẽo. Cô nàng này cũng biết nhõng nhẽo? Bình thường hiếm khi thấy em tỏ ra vòi vĩnh hay có yêu cầu gì đó đặc biệt với tôi, có lẽ vì em sợ khoảng cách ngắn lại, sợ tỏ ra thân mật với tôi khi tôi và em gần nhau chưa đủ lâu. Cũng có thể em không thấy an toàn.

Tôi mở cửa, bế Du vào nhà và đặt em ngủ ngon lành trên giường. Lúc tôi tắt đèn phòng, định ra ngoài sofa ngồi chờ cho đến khi Du thức thì em níu tay tôi lại.

- Ở đây với em. Anh đừng về!

- Anh không về, anh ra ngoài ngồi thôi.

- Ngồi đây với em.

Du vẫn nhắm mắt, giọng nói còn ngái ngủ.

- Anh từng nghi ngờ em, đúng không?

Tự nhiên Du lôi chuyện cũ ra để nói.

Tôi vuốt tóc Du, lúc này em có vẻ tỉnh ngủ hơn, quay sang vùi mặt vào ngực tôi, tiếp tục thầm thì.

- Em cũng từng có ý nghĩ… sẽ phản bội anh đấy…

Tôi im lặng.

- Sao anh ấy luôn xuất hiện khi em cần, còn anh thì không? Sao anh ấy luôn làm em cảm thấy an toàn, còn anh thì không? Lúc ngồi nói chuyện với anh ấy, khi đi xe với anh ấy, em đều nghĩ về anh. Nhưng… chỉ toàn là cảm giác bất an. Vì anh đẹp trai quá à? Anh xuất sắc quá à? Hay vì anh có số đào hoa?

- Du…

- Cuối cùng, người em nghĩ nhiều nhất vẫn là anh. Người cho em nhiều cảm xúc nhất cũng là anh. Thế nên…

- …

- Giá như anh đừng im lặng như thế. Nhiều khi em chỉ muốn người yêu em biết ghen một chút thôi, để em tin rằng trong anh em vẫn là người quan trọng, và anh sẽ không dễ dàng để đánh mất em…

Bất giác Du im lặng, tôi im lặng. Cả hai chúng tôi đều hầu như không nói gì, chỉ còn nghe tiếng thở khẽ nhịp nhàng và tiếng kim đồng hồ tích tắc lê thê.

Du ngước lên nhìn tôi, mắt em long lanh, hàng mi dài lặng lẽ, nhìn tôi chăm chú đến nỗi không chớp mắt. Còn tôi, tá hỏa nhận ra mình đang chông chênh. Bạn gái tôi đang thú tội. Cái gọi là “lời thú tội ngọt ngào”. Phải, em đang thú tội rất ngọt ngào.

- Nhưng cuối cùng anh đến. Thậm chí còn nghỉ làm để đến và ngồi ngoan ngoãn trong công ty em. Em cũng chỉ cần có thế thôi.

Du mỉm cười, em lại vùi mặt vào ngực tôi rồi nhắm mắt ngủ ngon lành.

Ngày… tháng… năm…

Tôi ngỏ ý đưa Du về thăm nhà tôi lần nữa, sắp tới có đám cưới thằng bạn, mẹ tôi cũng gọi điện rối rít để giục đưa Du về chơi. Nhưng Du không về. Em từ chối khéo. Em cáo bận, mặc dù theo Linh bảo thì em chẳng bận gì cả. Nhưng tôi tôn trọng em. Tất nhiên tôi muốn trong ngày cưới của bạn sẽ có em đi cùng, nhân dịp giới thiệu em với bạn bè ở quê. Mặc dù mẹ tôi đã ra vẻ quý Du như thế nhưng không biết có phải em còn điều gì lo ngại hay không.

Đúng là tâm lý con gái khó nắm bắt thật. Mới hôm qua còn ngoan ngoãn nằm trong vòng tay mình như thế, hôm nay ngúng nguẩy ngay được.

Ngày… tháng… năm…

Tôi đón sinh nhật tuổi hai mươi chín bằng sự xuất hiện bất ngờ của Vỹ Du. Hóa ra Du và Linh lên kế hoạch bí mật chuẩn bị sinh nhật cho tôi.

Tối đến, khi mọi thủ tục xong xuôi, em kéo tôi lên tầng thượng. Chúng tôi ngồi ở đó để nói về những điều ước. Rồi Du hát nghêu ngao, em hát bài “cơn gió lạ”, giọng hát nhẹ nhàng, thanh thanh, khe khẽ vang bên tai, bàn tay con gái mềm mại mát lạnh lồng vào tay tôi, siết nhẹ. Tôi thấy mình cảm nhận được vị ngọt của hạnh phúc, lan tỏa nhè nhẹ ra không gian xung quanh chúng tôi. Cũng vào những giây phút đó, em nói với tôi điều quan trọng nhất. Rằng em muốn được ở bên tôi.

Giống như một màn cầu hôn vậy. Chính xác là màn cầu hôn, chỉ thiếu nhẫn.

Và tôi gật đầu

Em mệt nhoài, đặt môi hôn lên gờ môi tôi rồi cuốn người vào ngực tôi để thiếp đi. Em giống một con mèo nhỏ, mềm mại, nhẹ nhàng và êm ái.

Tôi đặt Du lên giường ngủ. Còn tôi, thức chong mắt bên bàn làm việc phía đối diện để nhìn ngắm em ngủ say sưa.

Tôi chỉ bất giác thấy muốn cảm ơn Linh, vì nhờ có nó mà tôi đã gặp được một người mình yêu thương đúng nghĩa. Không biết sau này chúng tôi sẽ ở bên nhau bao lâu, cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện. Chỉ cần biết rằng chúng tôi vẫn kiên trì cùng nhau thêu dệt tấm thảm hạnh phúc của riêng hai đứa. Ý nghĩ ấy khiến tôi thương yêu Vỹ Du nhiều hơn. Tình yêu ấy ngày một căng đầy…



Thử Thách Tình Yêu Xa



Ngày… tháng… năm…

Tôi có mặt ở nhà anh người yêu một cách bí mật. Thật ra trước đó đã lên kế hoạch với Linh và bác gái, một mực không cho anh biết.

Lần đầu tiên tôi biết việc lo lắng cho sinh nhật của một người khác phái, lại là một người quá sức đặc biệt của mình.

“Du à, đang làm gì thế?”

“Em á?”

“Ừ, anh gọi cho em không hỏi em thì hỏi ai?”

“À, em làm mấy việc linh tinh. Có chuyện gì không anh?”

“Không. Thích thì gọi thôi.”

“…”

“…”

Chúng tôi im lặng, câu ngớ ngẩn nhất mà con gái hay nói khi có một người con trai gọi điện cho mình: “Có chuyện gì không anh?” Một khi người con trai đó là người yêu mình thì còn ngớ ngẩn hơn nữa. Nếu không gọi điện hỏi thăm thì quy con người ta vào cái tội vô tâm, còn nếu gọi điện hỏi thăm thì phải ra vẻ bắt bẻ xem có chuyện gì hay không. Tôi cũng thuộc loại con gái lắm trò như thế.

“Anh qua nhé!”

“Qua làm gì cơ ạ?”

Thêm một câu hỏi ngớ ngẩn nữa. Rõ ràng là mong người ta qua để thấy mặt, để bớt nhớ, nhưng lúc nào cũng phải vặn lại bằng một câu hỏi cho bớt xấu hổ…

Anh tắt điện thoại, tôi đoán là ba mươi phút sau có mặt ở nhà tôi. Thế là tá hỏa, hết đi ra nhà ngoài nhòm gương, lại chạy vào nhà tắm để… nhòm gương, lúc vào phòng ngủ cất sổ cũng… nhòm gương. Mặt tôi trong gương méo xệch vì bị soi quá nhiều, đến cũ cả mặt, đến mòn cả mắt. Nhưng khổ lắm, chỉ vì sợ sẽ kém xinh .

Ngày… tháng… năm…

Lúc hai đứa ăn xong, ngồi tỉ tê đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Còn kể cả chuyện của cô ma nữ trong lần đi kí hợp đồng lần gần nhất nữa. Kể ra cô ấy cũng còn dễ chịu hơn gấp mấy lần cô thư kí. Đang tự nghĩ như thế, quay ra đã thấy chàng nhìn mình im lặng. Dự là có chuyện gì đó. Không dưng đâu có cái kiểu cứ im thin thít xong nhìn như dán mắt vào mặt mình như thế, tôi cười khẩy.

- Anh bị trúng gió à?

- …

Vẫn không nói không rằng, môi nhoẻn cười một cái rõ duyên, sau đó tiến tới…

Khỏi nói lúc đó cảm giác như thế nào rồi. Trong nhà, hai đứa, chuyện thì cũng nói hết rồi, nhìn nhau mãi cũng chán. Biết làm sao đây?



….

…..

Không biết! Tôi tìm cớ đuổi anh người yêu về nhà ngay khi có điện thoại của Linh, rõ ràng lúc này có ai đó gọi điện cho là cứu cánh.

Ngày… tháng… năm…

Linh chưa kịp ngồi xuống ghế đã bô bô miệng.

- Du, bỏ chỗ táo đó đi, ra đây ngồi với tao.

Linh kéo tay tôi khi tôi đang rửa qua mấy quả táo mà nó mang sang. Con bé này có gì sốt ruột mà làm cuống cả lên. Tôi với anh trai nó yêu nhau thì nó cũng biết, giận nhau lần nào nó cũng rõ, tiến triển thế nào nó đều nắm bắt được hết. Nói thật chuyện riêng tư của tôi mà cũng có khác gì chuyện riêng tư của nó đâu, chẳng có gì là nó không biết.

- Tao hỏi mày thật nhé, mày với ông Phong nhà tao đã… vượt rào chưa?

Linh nhìn như dán mắt vào tôi. Lần đầu tiên tôi thấy nó tỏ ra quan trọng hóa mọi chuyện như thế. Có thật đơn thuần chỉ là tò mò không? Cái dáng vẻ này thấy nó lo lắng cho tôi nhiều hơn là muốn hóng chuyện.

- Thật mà. Có chuyện gì thế? Sao tự nhiên mày nghiêm trọng thế?

- À, tao chỉ là… chột dạ thôi. Tao sợ mày lại bị giống như cô bạn làm cùng phòng mày. Cái gì đó về dâng hiến, cái gì đó về bỏ rơi… tao sợ đại loại thế…

- Mày đang nói gì thế?

- Ông Phong là anh tao, nhưng cũng là đàn ông mà. Tao không muốn mày bị làm sao cả. Một chút cũng không.

Linh nói bằng giọng mũi, cảm giác nghèn nghẹn. Tôi thấy hơi buồn cười vì dáng vẻ của nó lúc này hệt một bà cụ non. Linh ấy mà, người yêu chưa có, nhân tình cũng không. Đàn ông quanh nó có một số người xứng đáng, nhưng nó vẫn tính lêu lổng và không muốn dứt tình với hội F.A. Với nó, thậm chí một nửa mối tình để vắt ngang vai cũng không có. Không hiểu tại sao tự nhiên nó lại đâm ra lo lắng cho tôi. Mà con bạn tôi bình thường cứ liến thoắng, nói năng vồn vã, nhưng cũng lắm khi nó cứ ấp úng là lạ.

- Mày mà làm chị dâu tao thì tốt quá. Nhưng có yêu thì cũng chỉ mười phần yêu bảy thôi, đừng cố chấp yêu, cố chấp tin nhé!

Nói rồi con bạn lại ra chỗ hoa quả rửa nốt mấy quả táo còn lại làm tôi cứ ngẩn ngơ. Nó có phải bị làm sao rồi không?

Ngày… tháng… năm…
...
« Trước1...1718192021...34Sau »
Bạn đang xem : Chờ Yêu - Hạc Xanh
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Chờ Yêu - Hạc Xanh Chờ Yêu - Hạc Xanh
Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: