- Tao quen anh ấy sau mày, nhưng yêu anh ấy trước mày mà, đúng không? Mày đã bao giờ yêu anh ấy chưa?
Tôi đứng tim. Lôi chuyện gì ra nói không lôi, lại lôi đúng chuyện đó. Tôi càng cố tảng lờ đi thì tôi càng thấy nhức nhối khó chịu. Cứ như bây giờ, lôi ra để mổ xẻ cũng tốt. Nhất là với Linh, tôi không thể mất một người bạn thân hơn cả chị em thế này được.
- Ừ.
- Thật ra, trong vô vàn những điểm xấu của mày, tao tìm được duy nhất một điểm tốt. Đó là khi yêu, mày không chủ động yêu một ai trước, nhưng một khi có ai đó yêu mày thật lòng thì mày cũng đáp lại người ta thật lòng, yêu chung thủy, không có khái niệm bỏ rơi cho đến tận khi người ta bỏ mày đi trước. Du nhỉ?
- Hả…à… ừ.
- Thế đấy, mày có vô vàn những điểm xấu mà chỉ cần duy nhất điểm tốt đó thôi đã đủ kéo chân đàn ông rồi. Đàn ông lấy vợ cũng chỉ cần một người con gái như thế.
Nhỏ bạn ngồi trước mặt nước mắt ngắn dài. Hiếm khi tôi chứng kiến Linh khóc, vì nó là một đứa mạnh mẽ, cũng đã lâu rồi chưa thấy nó lụy vì tình và sầu vì đàn ông con trai. Với nó, độc thân là tiêu chí mạnh mẽ nhất, là lẽ sống trước sau như một mà nó tôn thờ. Có ai mà ngờ được rằng nó bị lưới tình giăng trúng. Tôi chẳng nỡ làm bạn mình đau.
- Thế nếu tao cưa anh ấy thành công, mày có ghét tao không?
Rồi Linh lên trên bục cầm mic hát một bài nhạc Trịnh. Nhạc buồn, giọng ca buồn, một tối buồn tha thẩn. Tôi lại cứ nhìn anh guitarist mà nhớ về cái thời sinh viên bay nhảy theo tiếng đàn. Ừ, thời ấy hai đứa mới trở nên thân thiết với nhau hơn, rồi mới có một đứa coi mình như em gái nó, mải mê bảo vệ mình khỏi những tổn thương va vấp mà đời mang lại. Ai dè, có một ngày con người ấy trở nên thật yếu đuối và nhỏ bé trước mặt tôi.
Ngày… tháng… năm…
Sáng bảnh mắt đã là một cái hẹn đi café. Không phải của anh. Là của anh ấy!
Tôi vờ như không nhận được tin nhắn, không rep, không có bất cứ động tĩnh gì cả. Đi vào nhà tắm đánh răng rửa mặt, đi vào nhà ngủ trang điểm soi gương, lại đi ra nhà ngoài chỉn chu quần áo chuẩn bị đi làm. Xong xuôi mọi thứ tôi gọi cho anh.
“Du à? Xong chưa em? 5’ nữa anh qua!”
Khi xe của anh đỗ xịch trước cổng, tôi nhận được một cuộc điện thoại.
Là anh ấy! Vẫn là anh ấy!
Chúng tôi đâu còn liên quan gì tới cuộc sống của nhau?
À không, tôi biết là lỗi do tôi, do tôi đã chủ động liên lạc lại với anh sau những chuỗi ngày dài không liên lạc nữa. Tôi sai rồi, tôi biết là tôi sai rồi…
- Xong chưa Du?
Phong vọng vào, như sốt ruột anh đi nhanh về phía cửa. Chuông điện thoại vẫn reo. Tôi đã tắt máy đến năm cuộc gọi liền. Anh ấy vẫn lì lợm. Tôi muốn tắt luôn nguồn điện thoại. Nhưng mà…
- Ai gọi cho em thế? Sao không nghe máy đi, nhỡ có chuyện gì gấp thì sao?
- À… vâng. Anh ra ngoài trước đi!
Anh hơi lưỡng lự, lúc đi ra có liếc nhìn qua điện thoại của tôi. Màn hình vẫn sáng đèn và tên người gọi là Ex. Tôi lúng túng đặt ngón tay che lên chữ hiển thị trên màn hình, không biết rằng liệu anh có nhìn thấy không.
“Em nghe đây.”
“Em bận với anh đến thế à?”
“…”
“Cho anh một cuộc hẹn được không? Coi như là vì Linh em nhé!”
Tôi chết lặng. Vì Linh? Vì Linh chứ không phải vì tôi hay anh. Tại sao lại vì Linh?
“Chiều nay em rảnh. Anh ở đâu?”
“Để anh qua đón.”
“Không, em tự đi được. Anh nhắn tin cho em địa chỉ đi em sẽ đến.”
Nói rồi tôi cúp vội máy, sợ Phong nhìn ra có điều gì đó.
- Ai gọi thế em? Có chuyện gì à?
- À không. Khanh không tìm thấy hồ sơ cho buổi họp nên gọi hỏi em. Hóa ra nó để trong ngăn bàn.
Tôi chọn cách nói dối anh. Lần đầu tiên tôi nói dối người yêu mình để đi gặp gỡ người khác. Quả là tôi thấy thất vọng với chính mình. Nếu có thể nói dối lần một, sẽ có những lần sau. Nếu đã có thể qua mặt anh, tôi chắc sẽ nhiều lần qua mặt anh sau này nữa. Tôi muốn nổ tung. Vì tôi không muốn thế…
- Chiều nay em rảnh không? Mình đi xem phim nhé!
- À. Chiều nay…
- Rủ cả Khánh Hà và Linh đi xem nữa. Anh cũng chưa có dịp gặp lại Khánh Hà sau khi Hà hoàn thành thực tập ở công ty anh.
- Chuyện này…
Tôi căng thẳng. Có nên thú thật với Phong không? Liệu anh có tin tưởng tôi, hay anh lại tiếp tục ghen tuông như những lần trước. Chỉ là một tin nhắn mà còn khiến anh hoài nghi, huống hồ là một cuộc hẹn nói chuyện. Với lại, bây giờ đang là thời điểm nhạy cảm, mối quan hệ giữa Linh và Thanh hầu như chúng tôi không được biết, nhưng mối quan hệ của tôi và anh ấy trong quá khứ thì đã quá rõ ràng. Với Linh là thế, với Phong cũng vậy.
Ngày… tháng… năm…
Khanh nháy mắt với tôi ra điều rủ rê tôi đi đến chỗ lần trước xem bói. Khi tôi nói chiều bận đi xem phim với Phong thì cô nàng chạy ra ngoài gọi điện thoại. Chắc là gọi cho Phong. Tôi chỉ còn biết thở dài thườn thượt. Kể cũng không phải là không tốt, đi với cô bạn một lúc rồi lấy cớ đi gặp Thanh. Rốt cuộc dù có thế nào thì vẫn phải gặp anh ấy một lần để làm rõ về chuyện của Linh. Tại sao lý do cho lần gặp mặt lần này lại là chuyện của Linh?
Khanh chạy vào cười toe toét.
- Anh Phong đồng ý rồi nhé! Hết đường lẩn tránh nha Du. Chuẩn bị đi, ăn trưa xong rồi cùng đi với cả Vân nữa.
Tôi cười như mếu. Không biết nên cảm ơn Khanh vì đã cứu bồ tôi buổi chiều nay hay thầm trách vì cô nàng đã góp phần thúc đẩy việc tôi hành động có lỗi với anh người yêu. Thật ra đi gặp mặt người cũ chưa chắc đã là xấu. Nếu nhìn nhận đúng đắn thì tôi không có lỗi bởi lòng tôi không còn vướng bận gì về tình cảm của ngày xưa nữa. Chỉ là lo sợ trước những rắc rối nếu bị ai đó hiểu nhầm.
Tôi. Ngày. Càng. Kém. Trong. Khoản. Tự. Biện. Minh!!!
Ngày… tháng… năm…
Tôi đã lẩn trốn thành công và đang ngồi ở điểm hẹn. Bất giác điện thoại rung, ngỡ là Ex gọi điện xem đến chưa, với tay cầm điện thoại mới biết là tin nhắn của anh người yêu.
“Kể cả khi em đi gặp người đó thì cũng đừng dao động nhé. Anh yêu em.”
Tôi bần thần một lúc lâu. Anh biết tôi đi đâu, làm gì, gặp ai. Thậm chí còn biết rằng tôi đang lo sợ. Thế mà cứ tẩm ngẩm tầm ngầm, không nói không rằng cũng không biểu hiện thái độ ra ngoài mặt. Anh biết hết, biết hết cả đấy, chỉ là không nói ra mà thôi!!!
Thật ra chuyện của anh Thanh và Linh tôi không phải là người quyết định, đó là duyên phận của hai người mà thôi, nhưng tôi vẫn hy vọng mình giúp được gì đó, cho Linh.
- Em có tò mò về chuyện anh quen Linh không?
- Có chứ! Hôm nay em gặp anh là để nghe về chuyện đó mà.
Anh cười buồn, môi khẽ nhếch lên và mắt nhìn ra xa tránh ánh nhìn của tôi.
- Thì ra chỉ có vậy. Không hơn không kém, anh cũng chẳng là gì trong em cả.
Tôi hiếm khi tin vào sức công phá của lời nói bởi lẽ chẳng mấy khi tôi được cảm nhận nó. Nhưng lần này thì tôi tin, lời nói của anh sắc ngọt, cứa khẽ vào tim. Tôi chạnh lòng nghĩ:
“Anh đã từng quan trọng đối với em đấy chứ, thậm chí bây giờ vẫn vậy. Chỉ là không phải tình yêu và em cũng không muốn thể hiện ra điều đó!”
Tôi không hiểu lắm những gì mà anh nói. Nghe như mọi chuyện đều có sự sắp xếp từ trước. Và tôi thì cứ ngẩn ngơ ngơ ngẩn chẳng biết chính xác anh là ai, anh muốn gì. Anh toan tính nhiều hơn tôi tưởng.
- Anh không cố ý lợi dụng Linh. Có thể em không tin, cũng có thể em đang khinh anh. Nhưng anh không chịu được khi thấy em bên người đó. Em có chắc rằng em được hạnh phúc không?
Những câu từ mà anh nói ngày càng rối rắm. Tại sao anh không có mặt trong cuộc sống của tôi quá lâu như thế mà vẫn biết được mọi chuyện, vẫn dõi theo tôi, vẫn tìm cách liên quan đến vòng tròn quan hệ của tôi?
- Anh ta hơn anh mọi thứ, nhưng liệu có yêu em hơn anh không?
Anh lại tiếp tục nói gì thế?
Yêu?
Anh đã nói rằng anh yêu tôi – điều mà trước đây có bao giờ anh cho tôi biết?
Tôi im lặng. Anh đang làm tôi bị rối. Sự xuất hiện của anh hóa ra không phải là vô tình. Thế nên sau ngần ấy năm không liên lạc anh vẫn có thể đến bên cạnh tôi, biết rõ về tình hình hiện tại của tôi. Thế rồi sao? Tất cả những chuyện đó có ý nghĩa gì?
- Em không biết và không hiểu hết những gì anh vừa nói. Nhưng anh đừng làm tổn thương Linh, có được không?
Anh lại cười, nhếch mép, lần này nhìn trực diện vào mắt tôi.
- Nếu anh nói không thì sao?
Ngay từ đầu đã thất vọng. Ngay từ khi biết người Linh tương tư là Thanh thì bản thân tôi đã thất vọng. Tôi chẳng mong chờ gì hơn từ cuộc nói chuyện này, nhưng tôi cũng không ngờ mọi chuyện lại đi xa đến thế.
Ngày… tháng… năm…
Tôi cũng chẳng biết làm gì hơn, chỉ cảm thấy mình cần một chốn bình yên, cần một bờ vai để tựa vào. Khi đi ra khỏi quán café đó, trời đổ mưa. Tôi đứng nép bên một gốc bàng già.
“Em đang ở đâu? Có mang ô hay áo mưa gì không?”
“Anh ơi, qua đón em nhé, em ở …”
Tôi chỉ muốn gặp Phong và an nhiên trong vòng tay anh mà thôi. Bên Phong tôi không cần lo nghĩ gì cả, anh sẽ che chở cho tôi, sẽ bênh vực tôi nếu tôi làm sai gì đó, sẽ yêu thương và trân trọng tôi, vì tôi biết một lẽ đơn giản là anh yêu tôi. Tôi cũng sẽ thú thật với Phong về chuyện hôm nay. À không, không hẳn là thú nhận vì anh vốn đã biết, chỉ là kể lại, tường thuật lại mà thôi. Tôi muốn quên đi người mà tôi vừa gặp, muốn xóa đi tất cả ký ức về con người ấy để lần sau khi gặp lại có thể mỉm cười, có thể bắt tay làm quen, có thể chào xã giao như những người xa lạ.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt, từng hạt mưa đập vào mái hiên và phiến lá nghe rõ thứ âm thanh lộp độp. Tôi đứng yên dưới gốc cây già chờ đợi, phía đối diện, bên kia quán nước, cũng có một người đứng lặng dõi theo tôi. Cái bóng ấy thấp thoáng tiếng thở dài, ngập ngừng và buồn bã…
- Sao em không vào quán gần đây ngồi cho đỡ bị hắt nước?
Phong xuất hiện, giọng lo lắng làm tôi thấy ấm áp hơn rất nhiều.
- Lên xe đi em!
Tôi mở cửa xe, ngồi bên cạnh Phong, tôi đặt tay mình lên bàn tay anh đang để cạnh ghế mà tôi ngồi. Tôi khẽ khàng nhất có thể.
- Cảm ơn anh!
Phong biết ý không hỏi han gì nhiều, chở tôi về thẳng… nhà anh.
Ngày… tháng… năm…
Phong lúi húi đi chợ, mua đồ về nấu ăn, chắc anh cũng để tâm nhiều hơn kể từ sau khi tôi ca cẩm về bài ca pizza dễ béo bụng làm Phong tần ngần.
“Vậy để lần sau anh nấu gì cho ăn nhé!”
Ban đầu tôi còn tưởng anh nói đùa cho vui miệng, nhưng hôm nay thì anh đi mua đồ thật. Tôi nằm cuộn tròn trong chăn như con sâu – hậu quả của việc đứng dưới mưa, bị mưa hắt cho ướt gần hết người.
- Anh làm gì thế?
- Nấu ăn.
Tôi vừa tò mò vừa buồn cười. Nghĩ sao mà để anh đi chợ nấu ăn cho tôi? Bỗng dưng được chàng người yêu chiều chuộng, tôi cũng hơi gai người.
“Cứ như có bão ấy, hôm nay tự nhiên chàng đòi đi chợ nấu ăn cho tao mày ạ.”
“Ờ. Nhất mày. Tận hưởng đi, tối nay đi nhậu với tao.”
Linh rep cụt lủn rồi mất hút, chắc cô nàng bị đống báo cáo đè cho ngập đầu ngập cổ. Tôi ngồi trùm chăn mãi cũng chán, chạy lon ton ra chỗ bếp, cạnh chàng người yêu đang hý hoáy. ...