Phạm Tiểu Đa thở dài trong lòng và nghĩ, may mà gọi được Ngô Tiêu. Đang định quay lại chào hỏi, thì Vũ Văn Thần Quang ở phía bên kia cũng nhìn thấy họ, nên đưa tay lên vẫy, vì vậy cả tốp đi về phía anh.
Phạm Tiểu Đa đang định giới thiệu, thì Vũ Văn Thần Quang đã cười chào Ngô Tiêu: “Cô Ngô, xin chào, chúng ta lại gặp nhau rồi”.
Tiểu Đa ngẩng đầu nhìn Ngô Tiêu, trên gương mặt cô ấy xuất hiện sự khó hiểu với nụ cười có phần gượng gạo. Ngô Tiêu cũng chỉ gật đầu với Vũ Văn Thần Quang, rồi ngồi xuống.
Phạm Tiểu Đa không hỏi Ngô Tiêu tại sao lại biết Vũ Văn Thần Quang, nhưng theo những điều cô biết về Ngô Tiêu thì thái độ của cô ấy rất không bình thường.
Ngô Tiêu tất nhiên làm sao có thể bình thường được. Cô ấy có nằm mơ cũng không thể nghĩ được rằng lại gặp Vũ Văn Thần Quang ở đây.
Giám đốc công ty là một thanh niên ba mươi tuổi, không có chuyện gì cũng thích hẹn cấp dưới đi chơi. Khi Ngô Tiêu và đồng nghiệp đang hát karaoke thì Vũ Văn Thần Quang đi vào, Giám đốc giới thiệu là bạn của anh ta, mà bạn của giám đốc thì cũng là giám đốc. Huống hồ Thần Quang lại rất đẹp trai phong độ, làm các cô gái xinh đẹp trong công ty cứ nháo hết lên, chúc rượu mời hát, chỉ một lúc sau đã hòa vào cùng hội.
Ngô Tiêu trời phú cho giọng hát hay, Thần Quang cũng vậy, nên họ đã song ca với nhau rất hợp, không có tình với nhau mà hát về tình yêu cũng thật có tình.
Sau hai ba lần như vậy, trong công ty xuất hiện những tin đồn.
Bắt đầu từ Giám đốc, anh ta nói đùa với Thần Quang: “Ngô Tiêu của công ty mình xinh đấy chứ? Hát karaoke với nhau đã hát ra tình cảm chưa?”.
Thần Quang cười đáp: “Là cô gái xinh đẹp hôm trước đó à? Người đẹp hát cũng hay, thấy thông minh quá sợ ăn không tiêu”.
Không biết vì sao mà cuộc đối thoại này lại truyền được ra ngoài, nói Ngô Tiêu xinh mà lạnh lùng, nên người khác không thích nổi cô ấy. Những người đố kỵ với vẻ đẹp của Ngô Tiêu thì được thể nói xấu, làm cô ấy về nhà khóc một trận tơi bời, cảm thấy gã đàn ông đẹp trai kia đúng không phải là người.
Ngô Tiêu thông minh, kiêu hãnh, những người đàn ông theo đuổi cô ấy nhiều vô kể, nhưng Ngô Tiêu là người luôn giữ mình, nếu không thấy cảm động, không thấy hài lòng là cô ấy không nể nang gì. Vũ Văn Thần Quang đẹp trai có đẹp trai, nhưng muốn cô ấy theo đuổi anh, chắc còn lâu. Nếu trong lòng Ngô Tiêu có ai đó, thì người ấy không bao giờ có thể là Vũ Văn Thần Quang.
Sau đó công ty lại có buổi đi chơi, nhưng nghe nói có mặt của Vũ Văn Thần Quang, Ngô Tiêu đã viện lý do không tham gia.
Tin đồn lại được lan truyền, nhưng thay đổi thành Ngô Tiêu vì quá đau lòng mà không tham gia, mọi người đều thông cảm cho cô ấy. Thông cảm? Ngô Tiêu nghe thấy câu này mà cảm thấy hận Thần Quang, hận vô cùng. Cô ấy thề sẽ không bao giờ cùng xuất hiện tại một nơi với Thần Quang.
Sự việc đã trôi đi hai tháng, hôm nay lại gặp Vũ Văn Thần Quang, thì ra đây là kẻ mà Tiểu Đa nói là tai họa, cô ấy cảm thấy Tiểu Đa nói rất đúng. Không cùng đứng trên một chiến tuyến để tiêu diệt Vũ Văn Thần Quang, cô ấy cảm thấy có lỗi với bản thân.
Cả đám cùng ngồi chơi súc sắc, đến lượt Ngô Tiêu rót rượu, cô ấy rót đầy vào tất cả các cốc, hy vọng mỗi cốc rượu đầy này sẽ được Vũ Văn Thần Quang uống hết. Vận may ngày hôm nay thật đúng là tuyệt, một nửa già của cốc rượu đầy Ngô Tiêu đã tự uống rồi.
Cô ấy ngước đôi mắt mơ màng nhìn mọi người, Tiểu Đa đang vui vẻ lắc súc sắc, thắng thì vui vẻ vỗ tay, thua lại uống với vẻ bình thản. Tiểu Đa cứ sống trong một thế giới đơn giản. Tiểu Đa đơn giản hơn bản thân mình, Ngô Tiêu thở dài.
Nhìn sang nhận thấy, ánh mắt của Vũ Văn Thần Quang khi nhìn Tiểu Đa có một cái gì đó vô cùng ấm áp. Bỗng nhiên cô ấy chợt nhớ ra việc Tiểu Đa nói phải báo thù. Ngô Tiêu buồn cười, nha đầu kia, cậu bình thường thông minh là thế, sao lại không đoán được Vũ Văn Thần Quang có ý với cậu chứ?
Yêu tinh cũng có thể đóng giả thành người đường hoàng, Ngô Tiêu lắc đầu, lo lắng nếu Tiểu Đa vướng vào Thần Quang thì sẽ phải chịu nhiều đau khổ.
Nghĩ đến đây, Ngô Tiêu cảm thấy mình phải có trách nhiệm nhắc nhở Vũ Văn Thần Quang, cô ấy cầm cốc rượu của mình lên cụng với anh: “Tiểu Đa lôi tôi đến đây để báo thù anh đấy. Từ trước tới giờ cô ấy là người rất trong sáng, không có chuyện gì để anh ra tay với cô ấy đấy chứ?”.
Thấy trong lời nói của Ngô Tiêu ẩn chứa ý gì đó, Vũ Văn Thần Quang cười nói với cô ấy: “Cô Ngô rất thông minh, Tiểu Đa có người bạn như cô chắc chắn cũng không ngốc đâu. Cô không cần phải lo lắng cho cô ấy như vậy”.
Phạm Tiểu Đa thấy Ngô Tiêu có điều gì đó không bình thường, nhưng hai người đang cùng một chiến tuyến, bốn năm đại học cô đã quen cùng một phía với Ngô Tiêu, nên cười nói với Thần Quang: “Tôi và Tiêu Tiêu sống chết cùng nhau, làm gì cũng cùng nhau, anh đắc tội với tôi là đắc tội với cô ấy, cô ấy giúp tôi báo thù cũng là lẽ đương nhiên. Anh chỉ cần biết rằng Ngô Tiêu thông minh và tôi cũng không dại là được, hôm nay chúng ta hai chọi một”.
Vũ Văn Thần Quang và Ngô Tiêu nhìn nhau, cả hai đều muốn nói, Phạm Tiểu Đa, cô thật ngốc nghếch! Hai người chạm cốc uống hết rượu, nhìn nhau và trao đổi với nhau bằng ánh mắt.
Thần Quang nói: “Đừng có nhúng tay vào việc của tôi và Tiểu Đa!”.
Ngô Tiêu nói: “Tốt nhất anh đừng làm phiền cô ấy!”.
Ánh mắt Thần Quang lạnh lùng: “Không phải việc của cô!”.
Ngô Tiêu quay sang nhìn Tiểu Đa, rồi quay lại mỉm cười với vẻ khinh miệt: “Tiểu Đa nghe lời tôi hơn”.
Hai người hằm hè nhau, rồi lại uống thêm một cốc. Ngô Tiêu dựa đầu vào người Tiểu Đa: “Tiểu Đa, mình uống nhiều rồi nên phải đi thôi, cậu đưa mình về”.
Phạm Tiểu Đa đỡ khuôn mặt nóng rực của Ngô Tiểu lên, tự trách mình: “Uống vui là quên hết rồi, tửu lượng của cậu không tốt, để mình đưa cậu về”.
Hai người chào tạm biệt rồi đứng lên ra về.
Khi đứng dậy bước đi, Tiểu Đa chỉ chú ý đỡ Ngô Tiêu, chẳng buồn nhìn Thần Quang. Ngược lại, Ngô Tiêu quay đầu nở một nụ cười ngọt ngào với anh, đắc ý dựa vào Tiểu Đa rời khỏi đó.
Ra đến cửa, Phạm Tiểu Đa hỏi Ngô Tiêu: “Tiêu Tiêu, cậu biết Vũ Văn Thần Quang đúng không? Cậu và anh ta đã từng gặp nhau?”.
Ngô Tiêu hậm hực nói: “Anh ta là bạn của sếp mình, anh ta đến trong vài lần tụ tập của công ty, mình có hát song ca vài lần với anh ta, vậy mà lại có tin dồn là mình theo đuổi anh ta, và anh ta coi thường mình!”.
Phạm Tiểu Đa ngạc nhiên, nói: “Anh ta dám coi thường cậu?”.
Ngô Tiêu sửa lại: “Vấn đề là ở chỗ mình không theo đuổi anh ta!”.
Tiểu Đa nói, vẫn với vẻ ngạc nhiên: “Đến cậu mà anh ta cũng coi thường!”.
Ngô Tiêu đồng tình: “Chưa nói đến chuyện mình không thích anh ta, mà dù có thích, anh ta dựa vào cái gì mà dám coi thường mình!”.
Tiểu Đa liên tục gật đầu: “Vốn muốn xóa sạch hận thù, bây giờ thù lại càng thêm sâu. Tiêu Tiêu, mình sẽ giúp cậu trả thù!”.
Chắc chắn Ngô Tiêu đã say rồi, cô ấy nghe thấy bản thân gào thét: “Tiểu Đa, mình thấy ánh mắt anh ta nhìn cậu có ý đồ không tốt, lòng người khó lường, nếu anh ta nằm trong tầm ngắm của cậu, cậu hãy nghiền nát anh ta đi!”.
Phạm Tiểu Đa nhìn Ngô Tiêu nói: “Tiêu Tiêu, mình không hề thấy cậu động lòng trước người đàn ông đó. Cậu yên tâm, mình nhất định sẽ tiêu diệt anh ta!”.
Nói xong vẫy taxi, đỡ Ngô Tiêu lên xe: “Một mình cậu về nhà không sao chứ? Về đến nhà nhớ gọi cho mình nhé. Anh tài xế, tôi đã ghi lại số xe của anh rồi, anh phải đưa cô ấy về đến nhà bình an đấy! Tiêu Tiêu, mai mình sẽ báo cáo với cậu về tình hình trả thù!”.
Phạm Tiểu Đa quay lại quán bar, trong lòng chứa đầy tức giận. Cô không biết bản thân mình tức giận vì cái gì, một điều rõ ràng là Thần Quang đã bắt nạt Ngô Tiêu. Đúng là thù mới hận cũ, nhất định phải trả thù Vũ Văn Thần Quang rồi.
Nhìn thấy Tiểu Đa quay lại, ánh mắt Thần Quang sáng hẳn lên, trong lòng nghĩ kẻ đáng chết Ngô Tiêu cũng đã làm được việc tốt là không bắt Tiểu Đa dìu về đến tận nhà. Vẫn còn bốn vật cản trước mắt nữa, anh chờ lâu như vậy mà đến hôm nay vẫn chưa nói riêng với Tiểu Đa được câu nào.
Đúng lúc đó Tiểu Đa đi đến trước mặt anh nói: “Vũ Văn Thần Quang, tôi có chuyện muốn nói với anh”.
Thần Quang đứng lên cười nói: “Ở đây hơi ồn, để tôi tìm một chỗ yên tĩnh”. Nói xong liền đi lên lầu trên, Tiểu Đa bực dọc theo sau. Bốn người là A Tuệ, A Phương, Trương Ngôn và Tiểu Mã đang mải chơi, nên cũng không để ý đến hai người họ.
Tầng hai là phòng karaoke. Vũ Văn Thần Quang đẩy cửa đi vào một phòng không có ai, quay lại nói với Tiểu Đa: “Ở đây yên tĩnh”.
Tiểu Đa nhìn anh hỏi: “Vũ Văn Thần Quang, tại sao anh coi thường Tiêu Tiêu, làm cho cô ấy buồn?”.
“Thần Quang, hãy gọi tôi là Thần Quang.”
Tiểu Đa bướng bỉnh: “Anh hãy trả lời tôi đi”.
“Hãy gọi tôi là Thần Quang.”
“Được, Thần Quang, tại sao anh làm Tiêu Tiêu buồn?” Tiểu Đa đành gọi tên Thần Quang theo ý của anh, cô cảm thấy cũng đúng, gọi một cái tên có tới bốn chữ thật là mệt.
Thần Quang đứng rất gần với Tiểu Đa, chậm rãi nói: “Tôi không coi thường Ngô Tiêu”.
“Không sao? Nhưng Tiêu Tiêu không lừa tôi! Anh nói dối!”
“Thật sự tôi không coi thường cô ấy, tôi vốn không thích cô ấy.”
Tiểu Đa không hiểu: “Anh không thích cô ấy có nghĩa là coi thường cô ấy, một cô gái tốt như vậy sao anh lại không muốn?”.
Thần Quang cảm thấy Tiểu Đa ngốc đến mức không thể giải thích với cô: “Là tôi nói, kiểu người như cô ấy tôi không thích, chứ không phải coi thường cô ấy, cô hiểu không?”.
Phạm Tiểu Đa đáp, giọng pha một chút buồn buồn: “Nhưng rất khó để tìm được một người mà Tiêu Tiêu thích, còn anh lại không thích cô ấy”.
“Tiểu Đa, cô phải hiểu, Ngô Tiêu không hề thích tôi, ánh mắt cô ấy nhìn tôi hoàn toàn là sát khí thôi!” Thần Quang nhẫn nại giải thích với Tiểu Đa.
Phạm Tiểu Đa thở dài: “Chả trách mà Tiêu Tiêu bảo tôi nhất định phải nghiền nát anh!”. Phạm Tiểu Đa càng khẳng định Ngô Tiêu không thích Vũ Văn Thần Quang. Trong lòng Tiểu Đa, Ngô Tiêu là một người hoàn mỹ, xinh đẹp, nhân cách cũng tốt, đối với bản thân cũng không tệ, chỉ ngoại trừ việc hơi tàn nhẫn với người theo đuổi cô ấy. Nhưng không thích là không thích, Ngô Tiêu không hề sai. Thật không dễ dàng để có cảm tình với Vũ Văn Thần Quang, vậy mà anh cũng không để ý đến cô ấy, đương nhiên Ngô Tiêu có lý do để nhìn Thần Quang với ánh mắt đằng đằng sát khí như vậy.
Thần Quang nghĩ, bây giờ cô ta bảo cô nghiền nát tôi, sau này không biết còn đưa ra những ý nghĩ ngu ngốc gì nữa. Nhìn Tiểu Đa, anh nghĩ phải đánh nhanh thắng nhanh, đối phó với Tiểu Đa thôi.
“Thần Quang, hãy nói cho tôi biết anh ghét nhất cái gì? Không thích nhất cái gì? Phải nói thật đấy.” Phạm Tiểu Đa đã bắt đầu có những suy nghĩ ngu ngốc rồi.
“Tiểu Đa, tôi ghét nhất kiểu phụ nữ luôn cho mình là đúng, ghét nhất là có người cố gắng hỏi tôi tại sao không thích người phụ nữ khác.” Nói xong anh liền kéo Tiểu Đa lại, tìm kiếm đôi môi đỏ hồng mà anh đã mong nhớ bao lâu nay của Tiểu Đa.
...