» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp em dưới mưa xuân - Trang TrangitemGặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 76
item Truyện Dài
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang




Khuôn mặt Triết Lạc nghiêm nghị, không biết sao bản thân tự nhiên thấy không thoải mái, cảm thấy không hiểu sao lại ghét thằng cha Vũ Văn Thần Quang đến thế.

Ba người ngồi ăn cơm với ba dòng suy nghĩ khác nhau, ra khỏi nhà hàng, Phạm Triết Lạc nói với Tiểu Đa: “Em về nhà trước đi, anh có việc muốn hỏi Ngô Tiêu”.

Phạm Tiểu Đa không biết anh trai mình muốn hỏi Ngô Tiêu chuyện gì, nên ra hiệu cho Ngô Tiêu để cô ấy hiểu “không nói những gì không nên nói”. Ngô Tiêu nhìn là hiểu, nên thấy rất buồn cười. Cô ấy cũng rất muốn biết Phạm Triết Lạc muốn hỏi mình chuyện gì.

Chờ cho Tiểu Đa đi rồi, Phạm Triết Lạc hỏi Ngô Tiêu: “Mình tìm một nơi để nói chuyện nhé?”.

Tất nhiên là Ngô Tiêu đồng ý, còn rất mong muốn nữa là đằng khác. Hai người tìm một quán trà uống nước. Phạm Triết Lạc thấy Ngô Tiêu dường như lớn hơn sau một đêm, nhìn ánh mắt của cô ấy chắc chắn không giống như Tiêu Đa. Trong lòng cậu thầm nghĩ, cô ấy chỉ lớn hơn Tiểu Đa một tuổi, vậy mà em gái mình trông giống như một đứa trẻ, còn Ngô Tiêu lại trưởng thành đến mức có thể dùng những từ “một người phụ nữ” để hình dung ra cô gái này. Trong cái nhìn chăm chú của Ngô Tiêu, cậu cảm thấy có một chút không thoải mái.

Trà vừa được mang lên, Triết Lạc đón lấy uống luôn, như muốn sử dụng tay của mình để làm một việc gì đó. Nhiệt độ của nước trà mới pha không tám mươi độ thì cũng bảy mươi độ, vừa uống vào Triết Lạc đã thấy rát hết lưỡi, tuy cố gắng không phì ra, nhưng trong câu nói đã có chút lạc giọng: “Ngô Tiêu, cái người tên Vũ Văn Thần Quang ấy em thấy điểm nào không thật thà?”.

Nói xong câu đó Triết Lạc cảm thấy hơi ngượng, thực ra cậu muốn hỏi Ngô Tiêu rằng, Vũ Văn Thần Quang sao lại quen Tiểu Đa.

Ngô Tiêu buồn cười nên quay mặt đi chỗ khác: “Là anh ta nhìn Tiểu Đa nhà anh không thật thà, không liên quang đến em!”.

Triết Lạc đột nhiên như đã nghĩ ra: “Anh ta làm sao? Anh ta đối với Tiểu Đa thế nào?”.

Ngô Tiêu cười một cách nghịch ngợm: “Nếu như anh ta không thật với em, anh sẽ thế nào?”.

Bàn tay của Phạm Triết Lạc run lên, chút xíu nữa làm đổ cả cốc nước, lời của Ngô Tiêu mạnh dạn mà lại thẳng thắn. Anh ngượng ngùng nói với Ngô Tiêu: “Không phải, là anh lo cho Tiểu Đa”.

“Vậy là anh không lo cho em?” Ngô Tiêu nói với giọng có phần nũng nịu.

Lời của cô ấy thẳn thắng rõ ràng, làm cho Triết Lạc không thể đối phó được, một lúc lâu sau mới nói: “Em với Tiểu Đa cũng vậy, anh coi em như em gái mình, cũng lo chứ”.

Ngô Tiêu ghét nhất nghe thấy câu này, nên cô ấy đứng dậy nói với Phạm Triết Lạc: “Em muốn làm bạn gái của anh, chứ không muốn làm em gái anh, tiện em nói luôn, tốt nhất là nên cẩn thận với Vũ Văn Thần Quang, em e rằng Tiểu Đa không phải là đối thủ của anh ta”.

Phạm Triết Lạc ngồi ngây như phỗng khi nhe Ngô Tiêu nói, sau đó nhìn cô ấy bước đi với nụ cười quyến rũ.

Về đến nhà, Triết Lạc vẫn như người đang trên mây. Phạm Tiểu Đa nói: “Anh, anh và Ngô Tiêu nói gì với nhau vậy?”.

Triết Lạc trả lời với vẻ không vui: “Tiểu Đa, người mà em kết bạn không phải là bạn tốt, mà em kết bạn với một con sói đấy”.

Hả? Phạm Tiểu Đa nhảy lên từ sô pha: “Ngô Tiêu rất tốt, xinh đẹp mà còn hiểu lý lẽ, cô ấy làm sao?”.

Phạm Triết Lạc không nhịn được cười khi nhìn Tiểu Đa với vẻ hoảng loạn như vậy, Tiểu Đa cảm thấy nụ cười của anh trai có gì đó kỳ lạ: “Anh, anh nói đi, chuyện gì thế?”.

Bỗng nhiên Triết Lạc ôm lấy Tiểu Đa xoay vòng trong phòng, cười lớn nói: “Ngô Tiêu muốn ăn tươi nuốt sống anh trai em rồi”.

Phạm Tiểu Đa hét lên: “Không đâu, không thể, thực ra Ngô Tiêu rất dịu dàng mà”.

Triết Lạc buông Tiểu Đa ra, khẽ véo vào má em gái: “Tiểu Đa, thực ra được Ngô Tiêu theo đuổi nên anh mới vui thế!”.

Nói xong liền bỏ đi tắm.

Phạm Tiểu Đa nghe thấy Triết Lạc vừa tắm vừa hát, thế là hiểu rồi, cô lao vào vào gọi điện cho Ngô Tiêu: “Được đấy, Ngô Tiêu, vậy là cuối cùng cậu cũng để ý đến anh trai mình rồi nhỉ”.

Ngô Tiêu có vẻ tủi thân: “Tiểu Đa, cậu không thích mình à?”.

Phạm Tiểu Đa lắp bắp: “Mình, này, sao cậu không nói sớm?”.

Giọng Ngô Tiêu đổi thành giọng đanh đá: “Mình thích anh ấy, mình thích anh trai cậu, mình thích thì mình nói với anh ấy, có gì không tốt à?”.

Tiểu Đa tủi thân: “Là mình nói sao cậu không nói trước với mình”.

Ngô Tiêu thở phào: “Mình… mới nghĩ ra mà!”.

Giọng Tiểu Đa gay gắt: “Vậy cậu có hiểu quy tắc của nhà mình không? Từ giờ trở đi, cậu phải nghe mình chỉ huy, chắc chắn phải ăn gọn Triết Lạc, không chừa lại chỗ nào!”.

Hai cô gái thích thú cười sảng khoái. Ngô Tiêu hỏi Tiểu Đa: “Hôm qua Vũ Văn Thần Quang không làm gì cậu chứ? Nghe anh trai nói khi về nhà, cậu hơi khác thường”.

Tiểu Đa phủ nhận, Ngô Tiêu lại hỏi: “Tiểu Đa, tốt nhất là cậu không nên thích anh ta, mình cảm thấy con người này rất nguy hiểm”.

“Vì sao?”

“Cậu ngốc à? Anh ta học gì, làm gì, nhà có mấy người, có mấy vợ, có bao nhiêu người theo đuổi, đã yêu bao nhiêu lần, có phải trai tân hay không, cậu có biết không?”

Tiểu Đa bị hỏi đến mức giật cả mình, cô chỉ biết Vũ Văn Thần Quang hiện tại hai mươi chín tuổi, chưa kết hôn, còn những cái khác không hề biết gì cả.

Ngô Tiêu thở dài: “Hay là bảo mấy anh chị rất yêu thương cậu đi nghe ngóng xem, mình đảm bảo khi vừa nghe thấy tên đó có ý đồ với cậu, cậu có cảm tình với anh ta, thì anh chị ấy chắc chắn sẽ điều tra rõ ràng xem có hay không lịch sử hồ sơ tội phạm trong mười tám đời nhà anh ta cho mà xem”.

Phạm Tiểu Đa giật mình: “Tiêu Tiêu, hãy hứa với mình, đừng nói cho anh trai mình biết. Nếu cậu nói ra, mình sẽ không chơi với cậu nữa đâu”.

“Tiểu Đa, là mình muốn tốt cho cậu mà.”

“Tiêu Tiêu, mình tự giải quyết được, mình không thích các anh mình tham gia vào, phiền lắm.”

“Vậy mình có thể không nói, nhưng có chuyện gì cậu nhất định phải báo cáo lại với mình! Mình đi hỏi giám đốc của mình, xem có hỏi thêm được điều gì không.”

Phạm Tiểu Đa đồng ý.

Tối hôm đó Phạm Tiểu Đa và Phạm Triết Lạc đều mất ngủ.

Phạm Triết Lạc vui sướng, cậu chưa hề có bạn gái, học xong là đi làm luôn, chỉ biết quan tâm chăm sóc Tiểu Đa, thậm chí cậu còn nghĩ, nếu Tiểu Đa không lấy được chồng, cậu cũng sẽ không kết hôn. Mà kể cả có bạn gái, cũng rất mong người bạn gái đó yêu mến Tiểu Đa.

Một lần nữa cậu sử dụng lý trí của một luật sư để phân tích Ngô Tiêu. Thông minh, giỏi giang, dám nói dám làm, cậu thích kiểu con gái có thể gánh vác sự nghiệp cùng mình. Cậu có một cô em gái để yêu thương rồi, nên không muốn bạn gái cũng giống như em gái. Triết Lạc khẳng định, khi nghe thấy Ngô Tiêu nói muốn làm bạn gái mình, thì trong lòng cậu cũng thích Ngô Tiêu rồi.

Đây là lần đầu tiên Triết Lạc dành trọn tâm trí nghĩ đến Ngô Tiêu, mà quên mất thằng cha Vũ Văn Thần Quang mà Ngô Tiêu nhắc nhở là người không thật thà kia.

Phạm Tiểu Đa suy nghĩ đến mất ngủ, Ngô Tiêu nói rất có lý, cô không hiểu chút nào về Vũ Văn Thần Quang. Lời của Ngô Tiêu khiến lòng cô không sao quên được. Tính đến nay, cô và Thần Quang chỉ tiếp xúc với nhau mấy lần, nhưng nhà anh ở đâu, nơi anh làm việc, cô không biết, đến số điện thoại của anh cô cũng quên không hỏi.

Tiểu Đa không hiểu sao mình lại ngốc đến mức độ này, trong tâm trí cô hoàn toàn không nghĩ đến những thứ đó, mà chỉ toàn vang lên câu nói của Thần Quang, cả ánh mắt anh và nụ hôn của anh nữa.

Chẳng lẽ mình thích anh thật rồi sao? Đúng là không thực cho lắm. Nghĩ đi nghĩ lại Tiểu Đa cũng không biết phải làm thế nào để hiểu được Thần Quang.

Cô ngồi trước bàn vẽ ra một bảng biểu, dựa theo những vấn đế mà Ngô Tiêu nói, ghi lại những gì đã biết về Vũ Văn Thần Quang.

Họ tên: Vũ Văn Thần Quang

Giới tính: Nam

Tuổi: 29

Chiều cao: Cao hơn Ngô Tiêu một cái đầu, ít nhất là 1m83 trở lên.

Sở thích: Biết uống rượu, hút thuốc. (Những cái khác để trống.)

Học lực: trống

Công việc: trống

Gia đình: trống

Tình cảm: Chưa kết hôn, anh nói thích Tiểu Đa. (Những cái khác để trống.)

Có là trai tân hay không: Anh biết hôn. (Những cái khác để trống.)



Chương 17:



Tiêu Thành Phi đánh giá thật kỹ Tiểu Đa. Khuôn mặt thanh tú, không có gì hơn người.

Nếu đặt cô bên cạnh Vũ Văn Thần Quang, thì cô sẽ là một bông cỏ đuôi chó. Vũ Văn Thần Quang mà mặc quần áo con gái vào chắc chắn còn xinh hơn cô.

Ở nhà, Vũ Văn Thần Quang cũng đang nghĩ tới cô, nhiều lần tiếp xúc với Tiểu Đa như vậy rồi mà anh vẫn chưa có thời gian hỏi số điện thoại của cô. Anh bèn gọi điện đến cho Tiêu Thành Phi - cũng chính là trưởng ban Quảng cáo của Tiểu Đa: “Tôi, Thần Quang đây, tôi muốn xin số điện thoại của Phạm Tiểu Đa”.

Tiêu Thành Phi mắt nhắm mắt mở: “Chờ chút, số điện thoại của cô ấy là 139xxxxxxx”. Rồi anh ta sực tỉnh, “Phạm Tiểu Đa lại gây chuyện gì với cậu vậy? Tôi nói cho cậu biết, anh Cả của cô ấy làm trong chính quyền, chị Hai thì ở ban Tuyên truyền. Cô gái ấy rất đáng yêu, có gì không phải, có thể bỏ qua được thì bỏ qua nhé!”.

Thần Quang nghe nói vậy, vô cùng phấn chấn: “Dậy đi, nửa giờ nữa tôi sẽ chờ anh ở dưới sân nhà anh. Hãy nói cho tôi biết về tình hình của cô ấy”.

Tiêu Thành Phi nhìn đồng hồ: “Thần Quang này, bây giờ là hai giờ sáng, ngày mai nói không được à?”.

“Không được, tôi cần mọi thông tin về cô ấy, tốt nhất là anh dậy đi, nửa tiếng nữa gặp nhau.” Nói xong, Vũ Văn Thần Quang tắt máy.

Tiêu Thành Phi khó chịu, nhìn người vợ bị đánh thức, nói với giọng uể oải: “Gã khốn của nhà họ Vũ Văn! Anh ra ngoài một chút”. Anh ta ngồi dậy mặc áo, nghĩ mãi không ra Phạm Tiểu Đa mắc lỗi gì với Vũ Văn Thần Quang, khiến tên này gấp gáp đến mức nửa đêm còn hẹn gặp.

Tiêu Thành Phi nhìn thấy Vũ Văn Thần Quang bụng tức anh ách, nhưng lập tức bị anh lôi vào quán rượu. Không chờ Vũ Văn Thần Quang lên tiếng, Tiêu Thành Phi tự rót rồi uống một ly, rót tiếp ly thứ hai thì bị anh ngăn lại: “Tôi có chuyện muốn hỏi anh, đừng có uống say đấy”.

Tiêu Thành Phi nhìn người ít hơn mình chẳng mấy tuổi, nghĩ, sao kẻ ít tuổi hơn mình lại có thể bắt mình nghe lời của hắn như vậy? Nhìn ánh mắt nôn nóng của Thần Quang, anh ta cười: “Hãy gọi tôi là anh. Thái độ phải cung kính một chút, thời buổi này nhờ đến người khác, thái độ phải khác chứ”.

Cái gì? Thần Quang không tin vào tai mình. Anh cười lạnh lùng: “Hãy cho tôi biết những thông tin ban đầu, biết có thể có được bao nhiêu điểm tốt? Nếu không muốn nói thì thôi. Tôi sẽ vẫn tìm hiểu được về Phạm Tiểu Đa! Không phải cô ấy đang làm việc dưới quyền của anh sao? Anh tưởng là tôi thực sự phải cầu xin anh sao?”.

Tiêu Thành Phi nghe đến từ “những thông tin ban đầu”, trước mắt hiện lên những tờ tiền đỏ. Thần Quang không nói chơi, anh mà muốn điều tra về Phạm Tiểu Đa cũng rất dễ dàng. Những người sống ở thành phố A không mấy người là không biết đến nhà Vũ Văn, nhưng mối quan hệ phức tạp của gia đình này cũng không ít.

Số lượng quảng cáo mà mỗi năm Tiêu Thành Phi nhận được từ nhà Vũ Văn đủ để ban Quảng cáo hoàn thành chỉ tiêu mà đài truyền hình giao cho. Nghe Vũ Văn Thần Quang nói vậy, Tiêu Thành Phi biết rõ, giúp anh việc này sẽ có được rất nhiều cái lợi. Nhưng khi nói thành lời lại là: “Anh tra theo hồ sơ hộ khẩu thì có tác dụng gì, liệu có đọ được với những điều tôi biết rất rõ về sở thích và quan hệ gia đình của cô ấy không?”....
« Trước1...1819202122...36Sau »
Bạn đang xem : Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
Từ Khoá:
< alt
234567
tags:

Old school Swatch Watches