Disneyland 1972 Love the old s
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp em dưới mưa xuân - Trang TrangitemGặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 53
item Truyện Dài
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang




Lý Hoan đã biết chuyện Phạm Triết Lạc ra tay với Thần Quang qua Thần Hy, không nén nổi vui mừng. Nghe Thần Quang hỏi như vậy, cậu phì cười, nghĩ một hồi lâu rồi mới đáp: “Không có chuyện gì đặc biệt cả, chỉ có điều phải khom lưng nịnh bợ Tiểu Đa, còn những người khác thì rất tốt”.

Lý Hoan không tiết lộ chuyện mấy anh chị biến thái của Tiểu Đa. Cậu nghĩ, dựa vào đâu mà phải đem kinh nghiệm xương máu của mình ra giúp Thần Quang qua cửa ải. Hơn nữa, Thần Hy tươi rói nói đã dỗ được Thần Quang đi làm ở công ty, mỗi tháng chỉ trả lương chưa đầy năm nghìn đồng. Cậu phải chấp hành mệnh lệnh của Phạm Triết Lạc, lấy lòng Thần Hy để làm cơ sở nội ứng cho Tiểu Đa.

Thần Quang thấy hơi nghi ngờ, khom lưng nịnh bợ Tiểu Đa? Không lẽ lại như vậy? Phần lớn do Tiểu Đa không thích Lý Hoan nên mới phải thế, mình chắc không bị như vậy. Anh suy nghĩ, tìm cách làm thế nào để đón Tiểu Đa về sống cùng.

Lần đầu tiên Thần Quang đến nhà Phạm Tiểu Đa, trong nhà chỉ có Phạm Triết Lạc và Phạm Tiểu Đa. Thấy anh tới, Tiểu Đa chủ động nắm tay kéo anh tới ghế ngồi rồi hỏi hết chuyện này đến chuyện khác, dường như sợ Thần Quang tối qua bị cảm lạnh. Anh thấy trong lòng dễ chịu hẳn lên.

Phạm Triết Lạc nhìn điệu bộ xoắn xuýt của Tiểu Đa, vốn định tha cho Thần Quang, nhưng lại thấy không cam lòng: “Thần Quang, hôm qua cậu không giận đấy chứ?”.

Thần Quang cười, đáp: “Không đâu ạ, bốn trăm mét chỉ là chuyện nhỏ thôi”.

Phạm Triết Lạc nghĩ, nếu cậu nổi giận đùng đùng, đem chuyện trong lòng nói ra tôi mới không lo, đổi lại ai cũng sẽ tức giận, cậu kiềm chế như vậy, thì Tiểu Đa làm sao mà trở thành đối thủ của cậu được. Thế là Phạm Triết Lạc nói: “Tuy miệng cậu không nói ra, nhưng chắc hẳn trong lòng rất oán tôi, đúng không?”.

Thần Quang nghĩ, tôi đã không so đo nữa, mà sao anh cứ ép tôi, bắt tôi không được oán anh trong lòng nữa à? “Anh nói đi, lại nghĩ ra chiêu gì nữa?”

Tiểu Đa thấy không khí bắt đầu căng thẳng, mắt của anh Sáu và Thần Quang đều như muốn tóe lửa, bèn thận trọng lên tiếng: “Anh Sáu, Thần Quang đã bơi bốn trăm mét, như thế đủ rồi”.

Phạm Triết Lạc trừng mắt lên: “Người lớn nói chuyện, trẻ con xen vào làm gì! Về phòng ngay!”.

Tiểu Đa nhìn anh trai, rồi lại nhìn Thần Quang, từ từ đứng dậy đi vào phòng. Điệu bộ ấm ức khiến anh nhìn mà thấy thương: “Anh quát Tiểu Đa làm gì? Anh muốn tôi làm gì, cứ nói đi!”.

Phạm Triết Lạc thản thiên nói: “Tôi không phải là người không biết lý lẽ, tôi nói trước, Tiểu Đa nhà tôi được chiều chuộng từ bé, nó có rất nhiều thói quen, tôi sợ cậu không quen được”. Nói rồi, ném một cuốn tài liệu đã in ra: “Cho cậu một giờ, học thuộc đi, tôi sẽ kiểm tra cậu. Sai điều nào thì cậu đừng tới tìm Tiểu Đa nữa. Tôi sợ cậu thực sự không quen”.

Thần Quang lật xem, tám trang, hơn ba trăm điều, một giờ đồng hồ? Anh đưa ra yêu cầu: “Tôi muốn Tiểu Đa cùng học thuộc với tôi, được không?”.

Phạm Triết Lạc buồn cười, quay đầu đi: “Đi đi, nhớ là đúng giờ đấy!”.

Thần Quang bước vào phòng của Tiểu Đa, đóng cửa lại, vứt cuốn tài liệu xuống ôm lấy Tiểu Đa, hôn ngấu nghiến. Một hồi lâu, anh áp cằm lên đầu cô: “Lý Hoan đúng là không nói dối, nhớ những điều này sẽ phải khom lưng nịnh bợ. Anh Sáu của em có phải là người biến thái không, sao cứ dồn anh vào chỗ chết thế?”.

Phạm Tiểu Đa mím môi cười: “Anh Sáu tốt nhất đấy, em và anh ấy sống cùng nhau. Thu phục được anh ấy là có thêm một đồng minh trong nhà, trong một giờ đồng hồ anh có thể nhớ được không?”.

Thần Quang nhìn đám tài liệu vung vãi trên giường mà nhụt chí: “Sao mà làm được”.

Tiểu Đa mắt sáng bừng lên: “Anh cầu cứu em, em sẽ giúp anh, không cần đến hai phút có thể nhớ được hết”.

Thần Quang không tin: “Tiếng Anh giỏi đến mấy cũng không nhớ nổi trong hai phút”.

Tiểu Đa cười đắc ý: “Không tin thì anh cứ từ từ mà học, đừng nói là một tiếng, anh có học đến sáng cũng không nhớ đâu”.

“Vậy thì được, anh tin em một lần, nói đi, em muốn điều kiện gì đây?”

“Điều kiện rất đơn giản, giúp em trừng trị Lý Hoan bội tín! Còn Ngô Tiêu thì em sẽ tự mình giải quyết.”

Thần Quang nhận lời, Tiểu Đa khẽ nói cho anh biết cách tốc ký. Anh cười ha hả, Tiểu Đa vội bịt lấy miệng Thần Quang. Anh nhân đà đó túm lấy đưa lên môi hôn: “Tiểu Đa, em giúp anh lần này, từ sau em muốn anh làm trâu làm ngựa gì anh cũng không nề hà”.

Phạm Triết Lạc nhìn Thần Quang nắm tay Tiểu Đa bước ra với vẻ phấn chấn khi chưa đầy nửa tiếng: “Nhớ hết rồi chứ?”.

Thần Quang liếc nhìn Tiểu Đa, đáp với vẻ đắc ý: “Anh có thể hỏi một câu bất kỳ”.

Phạm Triết Lạc hoài nghi, nhìn điệu bộ rất tự tin của Thần Quang, bèn lật tập tài liệu, hỏi: “Điều hai mươi tám, Tiểu Đa ghét nhất loài động vật nào?”.

“Mèo.”

“Không đúng, là mấy loại côn trùng có cánh như con gián! Câu hỏi đầu tiên đã trả lời sai.”

Thần Quang thủng thẳng đáp: “Sở thích của Tiểu Đa, chỉ cần cô ấy nói là được. Tiểu Đa, em ghét nhất là loài động vật nào?”.

“Mèo!”, Tiểu Đa trả lời dứt khoát.

“Em bắt đầu ghét mèo từ khi nào vậy?” Phạm Triết Lạc ngạc nhiên.

“Hôm nay, bây giờ em ghét nhất là mèo.”

Phạm Triết Lạc tức giận, hỏi tiếp: Tiểu Đa thích ăn món gì nhất?”.

“Lẩu!”

“Thích bộ phim gì nhất?”

“Ra khỏi châu Phi!”

Thích ngôi sao điện ảnh nào nhất?”

“Lương Triều Vỹ!”

Phạm Triết Lạc ném tập tài liệu: “Sai tất! Loại!”.

Thần Quang nhìn Tiểu Đa, cô đánh giá: “Thần Quang đều trả lời đúng, không sai câu nào! Em mới thay đổi khẩu vị!”.

Việc Phạm Tiểu Đa trở giáo lúc vào trận khiến Phạm Triết Lạc không còn gì để nói. Cậu trừng mắt nhìn hai người, lại hỏi: “Vậy, Phạm Tiểu Đa thích người anh nào nhất?”.

Thần Quang cười ha hả: “Tất nhiên là anh Sáu rồi”.

Phạm Triết Lạc nghĩ một lúc rồi cũng cười theo: “Thần Quang này, coi như cửa ải này của tôi đã qua. Tôi nghĩ, nếu cậu thật lòng với Tiểu Đa, tôi sẽ không phản đối”.

Thần Quang nghe thế trong lòng rất vui: “Em sẽ đối xử tốt với Tiểu Đa, em đã nhận lời chị gái đi làm và sẽ sống bằng chính sức của mình”.

Phạm Tiết Lạc nghe thế cũng rất vui: “Đúng thế, gia đình có tiền là chuyện của gia đình, nếu gia đình mà đổ thì cậu không thể đứng yên được. Đây là việc rất tốt”.

Nhận được sự khẳng định của Phạm Triết Lạc, Thần Quang càng thấy vui hơn: “Vậy em đón Tiểu Đa về sống cùng có được không?”.

“Không được!” Cả hai anh em nhà họ Phạm đồng thanh phản đối.

Phạm Triết Lạc nói: “Gia đình tôi tương đối bảo thủ, chuyện này không được”.

Tiểu Đa nói: “Em đã sống ở nhà quen rồi”.

Thần Quang đành phải thỏa hiệp một lần nữa. Qua khỏi cửa ải của Phạm Triết Lạc, anh cảm thấy đúng là “khổ tận cam lai”. Cơn tức giận vì tối qua phải bơi dưới biển không còn nữa. Như thế nhằm nhò gì?

Khi gần ra khỏi cửa, Phạm Triết Lạc vỗ vai anh: “Thần Quang, tôi tặng cậu câu này: Thiên tương giáng đại nhiệm vu tư nhân dã[1">. Phần sau của câu này cậu đã biết, không cần tôi phải nói nhiều. Tôi có thể kéo dài thêm vài ngày, nhưng thành phố A lớn như thế này, không có bức tường nào không có tai. Cậu phải chuẩn bị cho cẩn thận”.

[1"> Câu này có xuất xứ từ chương Cáo Tử (Hạ) trong sách Mạnh Tử. Nghĩa là: Ông Trời sắp giao trách nhiệm to lớn lên vai người này.

Thần Quang nghe mà không hiểu, miệng vâng dạ rồi ra về. Ngày mai hy vọng rằng Vũ Văn Thần Hy sẽ không giao cho anh nhiều việc như vậy nữa, vì anh phải sớm đón Tiểu Đa về.



Chương 26:



Vũ Văn Thần Quang sáng sớm tinh mơ đã tới công ty đi làm.

Phạm Triết Lạc cười tít mắt nói rằng anh đã qua được cửa ải, Thần Quang nghĩ, việc mà anh phải làm tiếp sau đây là làm quen với nghiệp vụ của công ty, sau đó cưới Tiểu Đa, và sinh hai đứa con.

Trước đây suy nghĩ của Thần Quang hoàn toàn không như vậy. Anh không thích đi làm, không thích cuộc sống có quy luật. Gia đình có điều kiện, nên anh không hiểu vì sao cần kiếm tiền. Có người nói, nhiều tiền rồi thì không kiếm tiền nữa, mà là tìm cảm giác thành công, làm việc để thỏa mãn điều đó, kẻo không sẽ thấy vô cùng trống rỗng. Bố của Thần Quang đã nói với anh về câu nói nổi tiếng của Paven[1">: Cuộc đời con người đã trải qua như vậy, khi bạn quay đầu để nhớ lại quá khứ, sẽ không phải hối hận vì những năm tháng sống hoài sống phí, và cũng không hổ thẹn vì nó quá đỗi tầm thường.

[1"> Paven: Nhân vật trong tác phẩm Thép đã tôi thế đấy!.

Thần Quang cười hì hì, đáp lại: “Tago nói, cuộc sống rực rỡ như hoa mùa xuân, cái chết đẹp lặng lẽ như lá mùa thu. Chỉ cần con sống vui vẻ là được, con sẽ giúp bố tiêu hết số tiền mà bố kiếm được, để bố cảm thấy ý nghĩ của việc kiếm tiền”.

Vũ Văn Thiên nghĩ một hồi lâu, cảm thấy câu nói đó của Thần Quang cũng không sai, ông kiếm tiền là để cho con cái được sống đầy đủ, kiếm tiền mà không có người tiêu thì còn ý nghĩa gì nữa? Chính vì vậy mà Thần Quang đã tự do trong suốt ba mươi năm.

Thần Quang về nước được một năm, anh vẫn chưa nghĩ ra xem mình nên làm việc gì, sống thế nào. Cả ngày chỉ chơi bời, ăn uống, chơi game và anh nghĩ như thế cũng rất tốt.

Nếu không gặp Tiểu Đa, anh đã dự định sẽ lén đi thăm thú những nơi chưa từng tới, sau đó sẽ vừa làm thêm vừa đi du lịch, đến khi tới nơi mà phong cảnh cảnh đẹp như tranh và bản thân thấy vừa ý sẽ dừng lại định cư ở đó.

Gặp Phạm Tiểu Đa, Thần Quang tự nói với mình, anh đã gặp việc mà anh muốn làm, đó là sống suốt đời với cô, chăm sóc gia đình, nuôi vợ con, anh muốn ổn định cuộc sống, cảm thấy chưa bao giờ quyết tâm như vậy.

Thần Hy nói, ăn của nhà thì tính làm gì? Thần Quang ngẫm nghĩ cũng thấy hơi xấu hổ. Sự xấu hổ ấy không phải với người trong nhà mà là với Tiểu Đa. Anh ăn, dùng mọi thứ của gia đình là điều đương nhiên, anh sống thoải mái thì ông cụ Vũ Văn cũng thấy vui lòng. Đột nhiên, anh hiểu ra cảm giác kiếm tiền để cho con cái được sống đầy đủ của bố mình. Anh muốn kiếm tiền vì Tiểu Đa, vì những đứa con sau này, cảm giác ấy thật tuyệt.

Ba mươi tuổi, Thần Quang đã tìm được mục tiêu trong cuộc sống của mình.

Nhưng, Thần Quang không ngờ, khi anh hạ quyết tâm như vậy thì những khó khăn, thử thách cứ ào đến liên tục.

Lấy Lý Hoan để nói chẳng hạn. Đó là người từng nắm tay Tiểu Đa, xuất hiện hết lần này đến lần khác trước mặt anh làm anh tức giận và Thần Quang quyết không có bất cứ quan hệ thân thiết nào với cậu ta, vậy mà bây giờ cậu ta lại ngồi trong phòng làm việc của Tổng giám đốc nhà Vũ Văn, toàn thân toát lên vẻ ưu tú, gọn gàng tề chỉnh, miệng nở nụ cười trông thì ấm áp nhưng lại chẳng tử tế chút nào, đôi mắt một mí ánh lên vẻ khôn khéo.

Thần Quang lạnh lùng hỏi: “Cậu tới đây để bàn chuyện làm ăn à?”....
« Trước1...313233343536Sau »
Bạn đang xem : Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: