Duck hunt
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Gặp em dưới mưa xuân - Trang TrangitemGặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 46
item Truyện Dài
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang




Lý Hoan không trả lời câu hỏi đó, mỉm cười nói: “Hôm qua không khom lưng nịnh bợ Tiểu Đa đấy chứ?”.

“Làm gì có chuyện đó? Cậu tưởng tôi cũng sẽ bị đối xử như cậu à? Tiểu Đa đứng về phía tôi, chỉ hai phút đã phá tan kế hoạch của Phạm Triết Lạc!” Thần Quang đáp với vẻ khinh thường và tự hào.

Quả đúng là việc đem hai người ra so sánh thường khiến cho người ta tức điên, thấy Lý Hoan có vẻ hứng thú như vậy, Thần Quang không muốn che giấu sự đắc ý của mình nữa.

Lý Hoan khẽ cười với vẻ không mấy để ý đến điều đó: “Xem thái độ của anh, dường như anh rất bất mãn với tôi?”.

Thần Quang cười, đáp: “Quên không nói với cậu, nhận xét của Tiểu Đa về cậu là người bội tín. Cậu đã bán đứng cô ấy, lại còn thông đồng với chị tôi để xử lý tôi, xét về công hay tư, hình như tôi chẳng có lý do gì để không bất mãn với cậu”.

Lý Hoan cười hì hì: “Hình như anh lớn hơn tôi hai tuổi, đúng không?”.

Thần Quang ngây ra. Lý Hoan khẽ gõ ngón tay lên bàn, dường như đang nghĩ tới một chuyện rắc rối, sau cùng vẫn mỉm cười nói với Thần Quang: “Nếu nói với anh, anh phải cung kính gọi tôi, một người ít hơn anh hai tuổi mà anh rất bất mãn gọi một tiếng ‘Anh rể’, liệu anh có cảm thấy khó khăn không?”.

Như bị giáng một nhát búa vào đầu, Thần Quang không thể tin được, lắp bắp: “Cậu nói là anh rể? Gọi cậu là anh rể?”.

Lý Hoan cảm thấy rất thú vị trước phản ứng của Thần Quang: “Bây giờ là anh rể dự bị, một thời gian không lâu nữa sẽ thành anh rể chính thức”.

Thần Quang hỏi lại với vẻ không tin được: “Chị gái tôi? Cậu với chị gái tôi?!”.

“Đúng, Vũ Văn Thần Hy và tôi đã quyết định kết hôn!”

Vũ Văn Thần Quang nhìn ra ngoài, trời quang đãng, nhìn vào trong phòng làm việc thấy không có gì khác thường, không biết chỗ bất thường ở đâu. Anh lớn tiếng gào lên: “Chị gái tôi lớn hơn cậu ba tuổi!”.

Tiếng của Thần Quang to đến mức làm Lý Hoan thấy chói tay, bèn đưa tay chỉnh lại những thứ trên bàn bị rung lên, rồi mỉm cười nói với Thần Quang: “Gái hơn ba, ôm gạch vàng, những cô gái dù xinh đẹp thế nào sau mười năm, tám năm cũng trở thành khô héo, Thần Hy quyết định không lãng phí thêm một ngày nào nữa, mà nhanh chóng lấy tôi! Điều kiện rất hậu hĩnh, trong đó có một điều kiện khiến tôi rất vừa lòng, đó là Tiểu Đa sẽ trở thành em dâu của tôi, sẽ gọi tôi là anh rể!”.

Thần Quang gầm lên: “Vũ Văn Thần Hy đâu rồi, mau ra đây!”.

Lý Hoan bước tới vỗ vai anh: “Vợ của tôi, chị gái của anh, quyết định rửa tay gác kiếm để chăm lo cho chồng con. Từ nay về sau, văn phòng làm việc này sẽ là địa bàn của anh, tôi đến để thông báo với anh điều đó”.

Lý Hoan vừa cười vừa lắc đầu, trước khi đi còn thở dài nói: “Nếu như anh có thể thuận lợi lấy Tiểu Đa về, bốn người chúng ta sẽ bỏ phiếu kiểu gì nhỉ? Tiểu Đa nhìn chị Thần Hy nhỏ nước dãi còn nhiều hơn tôi. Chà, chà”.

Trong lòng Thần Quang dậy lên một niềm phẫn nộ to lớn. Gọi gã này là anh rể?

Anh thần người một hồi lâu, Vũ Văn Thần Hy cũng đã đến lúc lấy chồng, anh rất vui vì chị mình tìm được nơi gửi gắm, nhưng, Lý Hoan? Anh rể? Anh cảm thấy rất khó chịu, trong chốc lát không thể nào chấp nhận được.

Cũng chẳng thể nghĩ nhiều, những việc phải làm còn rất nhiều, đầu óc cần để lo cho việc công.

Thần Quang vội vàng giải quyết cho xong công việc. Anh muốn gặp Tiểu Đa. Cô gái có thể an ủi, xoa dịu anh.

Phạm Tiểu Đa, Phạm Triết Lạc và Ngô Tiêu đang ngồi vừa xem tivi vừa nói chuyện. Tiểu Đa mở cửa cho Thần Quang vào, rồi luôn miệng hỏi anh đã ăn cơm chưa, có khát không. Vũ Văn Thần Quang nghe vậy, thấy trong lòng vô cùng ấm áp, cảm giác ấm ức của việc Lý Hoan bảo anh phải gọi một tiếng “anh rể” không còn khó chịu như trước nữa. Sau khi chào Phạm Triết Lạc xong anh cầm chén trà lên uống.

Phạm Tiểu Đa thấy anh uống vội vàng mà thương, liền hỏi: “Sao anh lại uống như vậy?”.

Thần Quang cười, đáp: “Hôm nay chị không có mặt, bận túi bụi nên không có thời gian uống”.

Vừa vào đến cửa, Thần Quang đã nhìn thấy Ngô Tiêu, anh không muốn để ý đến đồ “yêu tinh” đó. Anh chỉ nói chuyện với Phạm Triết Lạc và Phạm Tiểu Đa, coi như không có mặt của Ngô Tiêu. Thần Quang nghĩ, may mà Tiểu Đa vẫn sáng suốt, chưa bị cô ta xui khiến, làm cho hư hỏng.

Ngô Tiêu cứ nhìn Vũ Văn Thần Quang, cô ấy trừng mắt lên với Phạm Triết Lạc một cái, ý bảo cậu nhúng tay vào ít thôi. Phạm Triết Lạc khoái trí nhìn vẻ dữ dằn của Ngô Tiêu, bụng nghĩ thầm, dù sao thì trị cậu ta cũng chẳng có gì là xấu, mình sẽ chờ xem kịch hay.

Nghĩ thế nên Ngô Tiêu nói với Thần Quang: “Nghe nói anh đã qua cửa ải của Phạm Triết Lạc một cách dễ dàng?”.

Thần Quang bèn cười: “Gặp mai thôi”.

Ngô Tiêu hất cằm, mắt trợn lên: “Qua được cửa ải của anh Sáu, anh tưởng là xong rồi chắc? Còn cửa ải của chị Sáu này anh vẫn chưa qua đâu”.

Ngụm trà trong miệng Vũ Văn Thần Quang phì ra. Anh trừng mắt nhìn Ngô Tiêu, hôm nay sao thế nhỉ? Ai cũng đòi làm bề trên của mình?

Phạm Triết Lạc cảm thấy câu nói đó của Ngô Tiêu rất bùi tai, còn Phạm Tiểu Đa lại cảm thấy Ngô Tiêu mà lấy anh trai mình đúng là một việc đại hỷ, nên rất vui. Duy nhất chỉ có Thần Quang đang trừng mắt lên nhìn Ngô Tiêu.

Ngô Tiêu đắc ý, nói: “Anh quên rồi à, tôi đã nói từ lâu rồi, tôi sẽ là chị dâu của Tiểu Đa, căn cứ theo thời gian đến để mà phân chia thứ bậc, anh phải gọi tôi một tiếng cung kính: Chị dâu!”.

Thần Quang nhìn cô gái cũng chỉ trạc tuổi Tiểu Đa, gọi cô ta là chị dâu? Đổi lại nếu đó là bất cứ một cô gái nào nói với anh như vậy, anh sẽ không do dự mà gọi một tiếng “chị dâu” thân mật, đầy ngọt ngào. Nhưng đây lại là Ngô Tiêu? Thần Quang đỏ bừng mặt. Kẽ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục! Gọi Lý Hoan là anh rể, anh có thể ngậm đắng nuốt cay, cố chịu vì nghĩ đến người chị ba mươi mốt tuổi hiện vẫn còn độc thân của mình. Còn gọi Ngô Tiêu là chị dâu thì chẳng khác gì việc khom lưng nịnh hót, anh thà bị Phạm Triết Lạc đẩy xuống biển bơi hàng nghìn mét và tiếp đó chỉ mặc một chiếc quần đùi ướt đi trên phố còn hơn!

Ngô Tiêu thở dài, quyết định trả mối thù lớn: “Đến cả một tiếng chị dâu mà anh cũng không gọi được, thế mà còn đòi lấy Tiểu Đa nhà tôi?”.

Lúc đó Phạm Tiểu Đa tưởng rằng Vũ Văn Thần Quang xấu hổ vì phải gọi một cô gái còn ít tuổi như Ngô Tiêu là chị dâu. Cô mỉm cười, nói với Thần Quang: “Chẳng còn cách khác đâu, ai bảo cô ấy lấy anh Sáu nhà em”.

Đúng thế, ai bảo Phạm Tiểu Đa là em gái của anh Sáu có nụ cười giấu đao, hơn nữa lại có cả cô bạn là Ngô Tiêu suốt ngày xui dại, sắp lấy anh trai cô. Ngày hôm nay, dường như có hai tảng đá to tướng đè nặng lên ngực Vũ Văn Thần Quang.

Vẫn chưa lấy được Tiểu Đa về nhà, thế mà đã thêm một người chị dâu! Không thể không gọi được, không thể không gọi một cách cung kính được.

Thần Quang thở dài một tiếng, rồi nói với Tiểu Đa: “Hôm nay đau đầu, bệ hạ, thần xin cáo lui”.

Tiểu Đa nhìn anh với vẻ mặt rất quan tâm, đang định nói: Anh về nghĩ ngơi sớm đi.

Giọng của Ngô Tiêu đã vang lên trước: “Hãy quỳ thỉnh an đi!”.

Thần Quang về đến nhà lập tức gửi tin nhắn cho Tiểu Đa: “Về nhà anh đã viết bốn chữ ‘nếm mật nằm gai’ dán ở phòng ngủ, một ngày đọc ba lần!”.

Tiểu Đa trả lời: “Em còn bốn ông anh và một bà chị nữa. Thần Quang, anh vẫn nên gọi một tiếng anh rể. Lý Hoan đã nếm qua Hồng Môn yến[1">, rất có kinh nghiệm”.

[1"> Buổi Hồng Môn yến chính là âm mưu ám sát Lưu Bang mà Phạm Tăng đã bày ra để trừ hậu hoạ cho Hạng Vũ.

Đêm hôm đó, ác mộng cứ bám riết lấy Thần Quang.



Chương 27:



Thần Quang ngồi trong phòng làm việc mà tâm trí rối bời.

Thư ký hầu như đã sắp kín lịch làm việc cho anh. Không lẽ trước đây ngày nào chị Thần Hy cũng phải như vậy? Chả trách mà ba mươi mốt tuổi rồi mà chị ấy vẫn chưa lấy được chồng! Không lẽ mình cũng phải sống như vậy? Thần Quang nghĩ mà thấy đau đầu.

Công việc chỉ sau một đêm đã chất như núi, hơn nữa lại rối tinh rối mù.

Thần Quang lật xem chương trình, sau đó gọi thư ký vào: “Hãy hủy tất cả nội dung công việc chiều nay đi!”.

Thư ký há hốc mồm: “Tất cả? Kể cả việc ký hợp đồng công trình?”.

Thần Quang suy nghĩ một chút rồi đáp: “Bảo giám đốc Trương của ban Công trình đi là được”. Rồi không chờ thư ký hỏi lại, thêm một câu lạnh lùng: “Cứ thế đi”.

Thư ký bước ra khỏi phòng, lắc đầu. Việc thay đổi tổng giám đốc khiến anh ta nhất thời không thể nào quen được cách giải quyết công việc.

Thần Quang gọi điện cho Tiêu Thành Phi: “Anh Tiêu, hôm nay cho Tiểu Đa nghỉ buổi chiều, được không? Tôi có việc muốn gặp cô ấy”.

Tiêu Thành Phi cười ha hả, hỏi: “Không thể chỉ nói đến chuyện yêu đương mà quên công việc đấy chứ?”.

Thần Quang chau mày: “Tôi nghĩ nửa ngày có lẽ trưởng ban Tiêu sắp xếp được”.

Tiêu Thành Phi nghe vậy, nghĩ chắc Thần Quang có việc quan trọng thật, nên gật đầu đồng ý.

Tiểu Đa được nghỉ làm nửa buổi một cách khó hiểu, sau đó Thần Quang đến đón một cách lạ lùng. Thấy vậy, cô bèn hỏi Thần Quang: “Thần Quang, sao hôm nay trưởng ban Tiêu lại cho em nghỉ làm? Sao anh biết em được nghỉ mà đến?”.

Mặc dù vậy, Tiểu Đa vẫn thấy vui. Đã mấy ngày rồi cô chỉ được gặp Thần Quang khi trời đã tối muộn.

Thần Quang khẽ cười: “Trước đây anh có đọc thấy một bài thơ Đường viết: Hốt văn xuân tận cưỡng đăng sơn. Hựu đắc phù sinh bán nhật nhàn[1">. Anh muốn có nửa ngày rảnh rỗi đưa em lên núi chơi”.

[1"> Đây là hai câu trong bài Đăng sơn của nhà thơ Lý Thiệp đời Đường. Dịch nghĩa là: Chợt nghe người ta nói xuân tàn, ta gượng lên núi. Thế là ta lại được hưởng nửa ngày an nhàn trong kiếp ngắn ngủi này.

Tiểu Đa nhìn ra ngoài cửa sổ, xe vừa tới chân núi, đã thấy núi thấp thoáng trong mưa và hơi sương, hơi nước trắng mờ đã làm át màu xanh của núi. Cô hạ cửa kính xuống, thò tay ra ngoài, lòng bàn tay chợt lạnh, hạt mưa theo gió bay vào mặt, mang lại cảm giác vô cùng dễ chịu. Đã rất lâu Tiểu Đa không lên núi chơi như thế này, nên cô thấy rất phấn chấn: “Thần Quang, có được nửa ngày như thế này thật tuyệt”.

Thần Quang bị nụ cười của Tiểu Đa lây nhiễm, những hậm hực trong lòng không biết tan biến từ lúc nào. Anh nói với Tiểu Đa bằng vẻ rất dịu dàng: “Chúng ta tìm một nơi nào đó để uống trà”.

Hai chiếc ghế tre được xếp cạnh nhau, Tiểu Đa tựa vào vai của Thần Quang, hai người quay mặt ra một khoảng không, chén trà trên bàn tỏa hương thơm ngát. Thần Quang khẽ hỏi Tiểu Đa: “Anh vẫn chưa gặp bốn ông anh và một bà chị gái còn lại của em. Hãy nói cho anh về họ đi”.

Tiểu Đa cười: “Anh sợ không? Thần Quang, anh có sợ phiền phức không?”.

“Đúng vậy, anh rất sợ. Tính tình của anh từ trước tới giờ không được tốt cho lắm.”

“Các anh chị ấy đều rất tốt, thật đấy, họ chỉ lo cho em thôi, và vẫn coi em như trẻ con, sợ em ngã bị thương, chứ họ không có ác ý gì đâu.”

“Tiểu Đa, công việc của anh quá nhiều. Anh lại không có khả năng phân thân, cũng không thể để chị Thần Hy ở lại công ty mãi, anh phải gánh vác trách nhiệm này. Chị ấy đã ôm hết mọi việc dù là nhỏ nhất vào mình, anh đến công ty làm mới phát hiện, việc gì chị ấy cũng đích thân lo liệu, đó không phải là người quản lý tốt. Công ty phải đổi mới, nhưng, anh lại phải đối phó với anh chàng Lý Hoan và cô Ngô Tiêu kia”....
« Trước1...3233343536Sau »
Bạn đang xem : Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Những ngón tay đan - Hân Như Những ngón tay đan - Hân Như
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: