XtGem Forum catalog
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Những ngón tay đan - Hân NhưitemNhững ngón tay đan - Hân Như
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 94
item Truyện Dài
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Những ngón tay đan - Hân Như




- Em sợ đem đến phiền phức cho anh ấy à? – Hoàng Anh nhìn thẳng vào đôi mắt hơi mang màu u ám như thời tiết ngày hôm nay của cô, ngạc nhiên hỏi.

- Chỉ là tôi không muốn phải nợ người khác. – Cô bối rối nhìn đi chỗ khác.

- Chúng ta chẳng ai nợ ai cả. – Hoàng Anh nghe thế thì nhếch miệng cười, sau đó đứng thẳng người, túm nắm lấy bàn tay cô làm Phụng Anh giật mình sửng sốt. Chỉ thấy anh nhún vai hướng về phía cửa của nhà hàng, nói tiếp – Em đã giúp anh chuyện giả làm bạn gái anh và về nhà anh, chẳng lẽ anh không giúp lại em được sao?

Phụng Anh thấy ngượng, định rụt tay lại, chuyện này hoàn toàn không giống với lần trước khi hai người cùng đi dự đám cưới của Linh Trang với tư cách người yêu của nhau qua một bản hợp đồng, vì thế cô cảm thấy rất không tự nhiên khi bị anh nắm tay như thế. Rốt cuộc, vì Hoàng Anh siết tay quá chặt nên cô cũng không rút ra được, chỉ vội vàng bước theo anh, bối rối đáp:

- Nhưng anh cũng đã giúp tôi chuyện tài trợ cho chương trình thiện nguyện, đâu tính là tôi giúp anh không công.

Hoàng Anh xoay người, nghiêm mặt nhìn cô, nói:

- Đến bây giờ em vẫn nghĩ anh đồng ý giúp bọn em tổ chức chương trình thiện nguyện này vì thỏa thuận giữa chúng ta sao? Anh không phải người thích lấy chuyện giúp đỡ cộng đồng ra để đánh đồng với chuyện tình cảm cá nhân đâu. Dù em không giúp anh thì cuối cùng anh vẫn sẽ giúp các em thôi, và dù anh không tìm tới câu lạc bộ của em thì anh cũng sẽ tìm một tổ chức tình nguyện khác mà thôi. Em đã hiểu ra chưa?

Phụng Anh hơi đỏ mặt, gật đầu không nói. Khi Hoàng Anh nghiêm túc, cô cảm thấy anh là người đàn ông rất tự tin, đĩnh đạc, thẳng thắn và nam tính, so ra, khi anh cợt nhả anh mới thực sự đáng sợ. Đáng sợ vì những lúc như thế, cô không biết phải đánh giá anh như thế nào cho đúng, cô phải căng đầu ra suy nghĩ những lời đôi co với anh để không bị miệng lưỡi sắc sảo của anh lấn át.

- Cứ diễn như cái này chúng ta cùng nhau tới dự đám cưới của Linh Trang ấy. Em không tự tin vào bản thân mình thì chẳng ai có thể giúp được em cả.

Phục vụ dẫn hai người tới bàn mà Quân đang ngồi chờ ngay sau khi Hoàng Anh báo tên. Quân chọn chiếc bàn cạnh cửa sổ, có thể nhìn ra phía đường phố và bờ Hồ. Hôm nay không có nắng, nếu không nhìn từ vị trí này ra ngoài sẽ thấy đường phố và mặt hồ rất đẹp, Phụng Anh đã nghĩ như thế. Dường như hội họa đã cho cô một thói quen nhìn các góc cạnh của cuộc sống như nhìn vào một bức tranh, góc nào đẹp, góc nào trầm, góc nào sâu, cô đều có thể nhìn ra được hết.

- Xin lỗi anh, cô ấy phải làm hợp đồng hơi lâu nên giờ bọn em mới tới đây được. – Hoàng Anh bắt tay sau đó cười nói lời xin lỗi, sau đó kéo ghế cho Phụng Anh ngồi xuống cạnh mình. – Bà xã anh đâu, sao không gọi chị đến ngồi cùng cho vui?

- Cô ấy làm ở ngân hàng nên giờ giấc không được thoải mái như an hem mình đâu. – Quân bắt tay Hoàng Anh xong, định đưa tay sang Phụng Anh nhưng nghĩ thế nào lại giơ tay thành một động tác mời ngồi.

Nhớ lại lời giải thích vừa nãy của Hoàng Anh, Quân ngạc nhiên bắt chuyện với cô:

- Em ký hợp đồng gì với công ty của anh thế?

- À, NASSCO tài trợ cho câu lạc bộ tình nguyện của cô ấy nên hôm nay cô ấy qua ký hợp đồng tài trợ thôi. – Hoàng Anh trả lời thay cô.

- À, ra vậy. Thôi, menu đây, em gọi đồ ăn đi. – Quân đẩy quyền Menu cho cô.

- Em không rành món ăn ở đây lắm, anh cứ gọi đi ạ! – Phụng Anh lắc đầu, dù cô có cố gắng đến mấy cũng vẫn cứ cảm thấy nụ cười của mình nhạt nhẽo và gượng gạo biết bao nhiêu.

- Ừ, thôi được… - Quân cũng không ép cô mà lại cầm lấy cuốn menu, vừa lật giở từng trang, anh vừa nói tiếp – Dạo này trông em hơi khác, anh suýt không nhận ra. So với ngày xưa thì em xinh lên nhiều đấy. Thế hai người quen nhau lâu chưa? Định bao giờ thì cho anh em công ty ăn cỗ thế?

- À, em hỏi mãi mà cô ấy chưa đồng ý anh ạ! Cô ấy bảo phải đợi học xong mới tính, thế nên em đành phải đợi thôi. – Hoàng Anh cười cười. – Nghe nói anh là bạn cũ của Phụng Anh, thế mà em không biết đấy, mãi hôm qua mới biết.

- À, đúng thế. Bọn tớ quen nhau hồi bốn năm trước, nhưng mất liên lạc cũng ba năm rồi. Mỗi người một đường, mỗi người một việc nên ngoảnh lại nhìn thì đã thất lạc nhau. Ba năm nay em khỏe không, em đang học gì thế? Mấy năm rồi nên trí nhớ anh cũng lẫn cẫn, không nhớ ra là em học trường gì.

Phụng Anh ngẩng đầu, đưa mắt nhìn Quân, chỉ thấy anh cười hiền hòa, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn vào cuốn menu trên tay, dường như câu hỏi này chỉ là tùy tiện nói ra, cũng không phải cố tình muốn biết.

Cô đưa mắt nhìn Hoàng Anh thì cũng lại thấy anh quay sang nhìn mình, ánh mắt của anh cười mà như không cười. Phụng Anh thầm nghĩ, có lẽ anh đang cảm thấy rất thích thú vì được tham gia vào cái vở kịch tình cũ gặp lại này chăng? Thật là con người không tim không phổi, trong lúc ruột gan cô đang lộn tùng phèo cả lên thì anh lại tỏ ra rất thưởng thức cái không khí này. Phụng Anh hậm hực thầm rủa trong lòng, sau đó đành tự trả lời cho phải phép:

- Cũng còn nửa kỳ nữa là em sẽ ra trường anh ạ!

- Ồ. Em đã tính sẽ làm gì chưa? Có gì cần giúp đỡ không? Hoàng Anh làm về nhân sự, chắc cậu ấy có thể giúp em nhiều đấy. Anh cũng có nhiều bạn bè làm ở những ngành khác, nếu cần thì cứ bảo anh một câu. – Quân ngẩng đầu nhìn cô thoáng qua, rồi mới quay đầu gọi phục vụ.

- Em đã có dự định rồi. – Phụng Anh đáp, cố cho giọng nói không trở nên lãnh đạm. – Cảm ơn anh đã quan tâm!



- Này, ban nãy em nói em có dự định rồi, là thật đấy à? – Hoàng Anh vừa lái xe, vừa hơi quay đầu lại, hỏi Phụng Anh đang ngồi phía sau mình.

Hai người mới từ nhà hàng Lục Thủy trở về. Dĩ nhiên, Quân còn mời hai người đi uống café nữa nhưng Hoàng Anh đã nhã nhặn từ chối, nói rằng mình còn phải trở về công ty, mà Phụng Anh cũng cần đi học nên Quân cũng không muốn cố gắng thuyết phục thêm nữa. Suốt bữa ăn sau đó, chỉ có hai người đàn ông trao đổi chuyện là chủ yếu, toàn là chuyện công ty, nói về các dự án, thỉnh thoảng Phụng Anh sẽ tham gia vào câu chuyện của họ khi Quân hỏi tới một vấn đề gì đó trong cuộc sống của cô, tất nhiên không có câu hỏi nào quá tế nhị mà cô không thể trả lời. Hai người đàn ông chỉ uống, để một mình cô loay hoay với cả bàn đồ ăn ngon lành nên Phụng Anh cũng cảm thấy khá thoải mái. Cô đã nghĩ ra hàng ngàn tình huống mà có thể Quân sẽ làm khó cô, hoặc cố tình nhắc lại đoạn quá khứ xưa trước mặt Hoàng Anh, như cái tính cách trước đây của anh. Ngày ấy, Quân coi cô như là sở hữu tuyệt đối của anh, ngăn cách cô với mọi mối quan hệ bạn bè ngoài luồng, ngay cả khi lấy người khác anh vẫn muốn duy trì sự sở hữu đó. Nhưng có lẽ thời gian đã làm anh thay đổi, hoặc việc thăng tiến trong sự nghiệp làm cho anh cũng trở thành một con người hoặc thu liễm hơn, hoặc thâm trầm hơn, không còn bộc lộ thẳng như trước đây nữa. Và cũng có thể do cô đã nghĩ quá xa, biết đâu, Quân giờ đây đã thật lòng nhìn nhận cô như một người bạn cũ mà thôi?

- Sao thế? Đang nghĩ gì à? – Thấy cô không trả lời, Hoàng Anh lại hỏi to hơn.

- Anh nói gì cơ, em không nghe thấy? – Khi nãy, vì phải diễn cảnh người yêu trước mặt Quân khá nhiều nên tự nhiên Phụng Anh cũng quen mồm với cách xưng hô mới, lúc đầu có vẻ gượng gạo, nhưng đến giờ thì cô cũng cảm thấy chẳng có gì.

Đằng nào ngày mai về nhà Hoàng Anh, cô và anh còn phải diễn như thế nhiều nữa.

- Ngồi sát lên xem nào. Anh có bị bệnh truyền nhiễm gì đâu mà em ngồi xa tít thế, lỡ rơi thì sao? – Hoàng Anh trêu.

- À, quen rồi. Nhưng mà anh vừa hỏi gì?

- Khi nãy em nói em có dự định khi ra trường rồi, em định làm gì thế? Công ty của anh cũng có một mảng chuyên về thiết kế nội thất đấy.

Phụng Anh lặng im một chút, sau đó trả lời:

- Em sẽ về quê.

- Thật à? Công việc của em về quê thì làm sao thuận lợi được. Chẳng lẽ về đi thiết kế biển quảng cáo?

- Em chán thành phố này rồi. Với lại nhà em ít người, em muốn về nhà hơn. – Phụng Anh trả lời.

- Ừ, anh hỏi thế thôi. Nếu về nhà bố mẹ anh có hỏi thì em cũng đừng nói em định về quê là được. – Hoàng Anh cười.

- Ừm.

- Giờ em đi đâu? Anh đưa em về trường nhé?

- Thôi, cho em xuống chỗ nào thuận tiện bắt xe bus là được. Em muốn đi mua ít giấy vẽ trước đã. – Phụng Anh từ chối.

- Em muốn đón xe bus ở bến nào?

- Anh cứ dừng ở bến trước mặt đi.

- Ừ… Tối nay nghỉ đi vẽ một buổi đi, về nhà nghỉ ngơi, mai còn đi sớm. Sáng mai anh sẽ đi taxi qua đón em rồi mình ra bến xe, tầm 6h nhé!

- Vâng.

Phụng Anh xuống xe, đưa lại mũ bảo hiểm cho Hoàng Anh, chào anh một câu rồi bước lên vỉa hè. Hoàng Anh cũng không nói gì, chỉ mỉm cười, vẫy tay chào tạm biệt cô, sau đó phóng xe đi.



Chương 12: Ra mắt



Nhà Hoàng Anh gần biển, một vùng biển vắng chỉ neo vài tàu đánh cá nhỏ và hoàn toàn không có bóng dáng của dịch vụ du lịch, Phụng Anh không biết điều này cho đến khi hai người xuống xe ở một quãng gần nhà anh và cả hai cùng đi bộ về. Suốt thời gian ngồi trên xe, Phụng Anh ngủ gà ngủ gật, mà Hoàng Anh cũng chẳng làm phiền đến cô. Phụng Anh mất ngủ đến gần sáng mới chợp mắt được, trong lòng không khỏi cảm thấy căng thẳng cứ như sáng ra cô sẽ thực sự về ra mắt nhà người yêu mình chứ không phải một màn kịch nữa. Cô nghĩ về đủ mọi thứ, từ việc không biết người nhà Hoàng Anh sẽ đón nhận cô như thế nào, sẽ hỏi han cô những chuyện gì, có phản đối ra mặt như những câu chuyện mẹ chồng nàng dâu tương lai mà cô vẫn đọc trên báo hay không? Nghe nói Hoàng Anh còn có một đứa em gái, người ta vẫn nói mẹ chồng nghiêm khắc một thì bà cô em chồng còn ghê gớm gấp mười, xét nét từng ly từng tý một chứ không chừng. Không biết em gái Hoàng Anh có dữ dằn như thế không? Trong lòng Phụng Anh không khỏi thoát khỏi cảm giác hồi hộp. Rồi cô lại nghĩ, thực ra tất cả chỉ là một vở kịch, họ có chào đón cô hay không thì cô cũng đâu cần phải để trong lòng, cũng không phải rồi sẽ về làm dâu và chung sống với họ như những người thân cơ mà.

Là giả!

Là giả thôi!

Phụng Anh tụng mãi trong lòng hai chữ “là giả” đó tới tận hơn ba giờ sáng, cuối cùng vì mệt quá mà cũng chịu chìm vào giấc ngủ.

Sáng ra, dù cô đã khéo léo trang điểm để che đi quầng thâm trên mắt và vẻ mỏi mệt trên gương mặt, nhưng Hoàng Anh vẫn nhận thấy vẻ căng thẳng không tài nào giấu đi được của cô. Vừa lên xe là cô đã tựa đầu vào cửa kính xe và ngủ luôn, Hoàng Anh cũng không đành lòng đánh thức cô. Thành ra suốt chặng đường dài, chỉ có một chàng trai ngồi kiên nhẫn không dám nhúc nhích một ly nào, chỉ vì anh sợ sẽ đánh thức cô gái đang ngủ gục trên vai mình.

Xuống xe ở đường lớn, hai người rẽ vào con đường nhỏ trải đá gồ ghề, Hoàng Anh nói đây là đường tắt, từ đây đi bộ về nhà anh chừng hai cây số. Thời sinh viên, mỗi lần anh về nhà, thường là bố hoặc mẹ sẽ ra đón, sau này, anh sợ bố mẹ tay lái yếu, đi lại trên con đường đá lởm chởm này sẽ không an toàn nên anh thường tự đi bộ về nhà. Có một con đường lớn rải nhựa khác chạy về thôn anh sống cách đây chừng hơn một cây số, nhưng đường đó đi vòng vèo men theo bờ biển nên rất xa. Khi nghe Hoàng Anh nhắc đến biển, Phụng Anh tỏ ra ngạc nhiên. Thì ra anh là con trai vùng biển.
« Trước1...222324
Bạn đang xem : Những ngón tay đan - Hân Như
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Blog Radio 102: Yêu em mười phân Blog Radio 102: Yêu em mười phân
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Những ngón tay đan - Hân Như Những ngón tay đan - Hân Như
Chờ Yêu - Hạc Xanh Chờ Yêu - Hạc Xanh
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: