Như lúc này, cô thấy biển thì chợt nhận ra, cảm giác cô đơn bấy lâu nay mình đã quên đi thật ra vẫn ở nguyên vẹn nơi đó, chỉ là cô dùng những gam màu nóng bỏng khác của cuộc sống quanh mình che đi mà thôi.
- Lạnh à? Sao mà ngẩn người ra thế? – Hoàng Anh nhìn cô hỏi.
- À, không… - Phụng Anh lắc đầu nhưng rồi một cái rùng mình vì lạnh của cô đã lật tẩy hết.
- Anh quên không nhắc em mặc thêm áo, ở ngoài này lạnh lắm.
Hoàng Anh định cởi áo khoác ra đưa cho cô nhưng Phụng Anh đã từ chối, cô nói cái lạnh này so với mấy vùng núi cô đã đi qua thì cũng chưa là gì.
- Em hay đi thiện nguyện lắm à? – Hoàng Anh tò mò hỏi, hai người đã kiếm được một góc dưới chân một con thuyền mắc cạn và ngồi xuống tránh gió.
- Cũng một năm vài ba chuyến thôi, còn tùy vào tình hình tài chính, nói chung quy mô cũng nhỏ lắm. Em là Trưởng ban đối ngoại nên hầu hết phải lên chương trình và dự thảo thu chi cho các chuyến đi như thế này, rồi còn đi tiền trạm tới các địa phương mà nhóm muốn làm thiện nguyện để biết được địa hình có thuận lợi cho xe tiến vào hay không, hoặc cần phải chuẩn bị những gì cho địa phương đó, rồi làm việc với chính quyền địa phương. Mình làm không khéo thậm chí còn bị hiểu lầm, nhưng hầu hết đều thuận lợi, vì người dân miền núi đã quá quen với màu áo xanh tình nguyện rồi.
- Nghe có vẻ vất vả nhỉ, em không sợ ảnh hưởng tới việc học à? Hồi anh còn là sinh viên, anh chẳng bao giờ tham gia mấy cái tình nguyện kiểu này, anh thích các sự kiện về kinh doanh hơn, hoặc không thì ở nhà chơi game. Giờ thấy bọn em sôi nổi như thế, anh cũng thấy tiếc, và còn tò mò không biết những điều ấy có gì vui mà bọn em lại hào hứng đến thế? – Hoàng Anh nhún vai.
- Nó như chất gây nghiện, nếu đã thử một lần, anh sẽ luôn muốn thử lần thứ hai, rồi cái máu đi tình nguyện nhiễm vào trong máu lúc nào không hay. Có một số người, với họ, chỉ cần được nhìn thấy nụ cười chân thành của cộng đồng cũng là một niềm hạnh phúc.
- Thật sao, em cũng thế à?
- Cứ cho là thế đi. – Phụng Anh nhún vai, cô cúi đầu, thò tay vẽ vài đường lằng ngoằng trên nền cát.
- Uyên cũng nói thế với anh, còn bảo anh nên đi với bọn em chuyến này một lần cho biết…
- Cậu ấy đã rủ, vậy thì anh cứ thử đi xem. Với lại, chẳng lẽ anh không định đại diện nhà tài trợ đi chuyến này sao? – Phụng Anh ngẩng đầu nhìn anh đầy vẻ thắc mắc.
- Anh định để trợ lý của anh đi. Nhưng dường như cô ấy không muốn cho lắm, cô ấy có con nhỏ mà, đi hai ngày thì cũng khá bất tiện. Anh vẫn còn đang suy nghĩ về việc này. Phải rồi, anh sợ nếu không nói cái này thì lại quên mất, cảm ơn em đã đồng ý về quê với anh nhé! Trưa nay anh có ngồi nói chuyện với bố mẹ, thì ra bố anh chưa đồng ý phẫu thuật vì ông sợ tiền viện phí tốn kém. Ông định sửa lại nhà để chuẩn bị cho anh và Hương lập gia đình nên muốn tiết kiệm tiền một chút.
- Bố mẹ anh thật tuyệt vời! – Phụng Anh đưa mắt nhìn ra biển, cô mỉm cười nhưng không hiểu sao trong mắt lại xuất hiện một nỗi buồn xa xăm.
- Ừ… Nhưng anh đã thuyết phục được ông rồi. Chắc ra Tết ông sẽ lên Hà Nội để phẫu thuật. Anh đã nói thật với bố mẹ về việc chúng ta là bạn, bố mẹ có hơi thất vọng một chút, nhưng ông bà nói họ rất vui khi được gặp em đấy.
- Vậy sao? – Phụng Anh giật nảy người, cô cũng không biết đây là tin tốt hay tin xấu nữa.
Tốt ở chỗ, cô không cần phải cố gắng diễn cho tròn vai để làm vừa lòng bố mẹ anh nữa. Mà xấu, vô hình chung, trong mắt người lớn, cô đã bắt tay với anh để lừa họ, đó là điều mà các vị phụ huynh không bao giờ chấp nhận được. Dường như biết cô đang nghĩ gì, Hoàng Anh vội nói thêm:
- Thực ra là mẹ anh đoán được và gặng hỏi anh. Em biết đấy, các vị phụ huynh thường rất tinh tường và nhạy cảm về các mối quan hệ của con mình. Cũng như trước đây, khi anh còn là sinh viên, có lần cũng dẫn một nhóm bạn về nhà, trong đó có một cô là bạn gái của anh. Anh không giới thiệu gì cả, vậy mà bố mẹ anh có thể lập tức nhìn ra trong số các cô gái thuộc nhóm bạn đó, ai là cô gái mà con mình đang hẹn hò. Chúng ta cũng thế thôi, chỉ cần nhìn thôi là bố mẹ anh cũng biết chúng ta có tình cảm với nhau hay không?Anh nói là anh đã thuyết phục em giúp anh vì anh lo lắng cho sức khỏe của bố nên bố mẹ sẽ không giận hay đánh giá gì em đâu. Bố anh còn nói… ờ… - Nói tới đây Hoàng Anh hơi ngập ngừng, dường như anh đang cân nhắc xem có nên nói ra điều này hay không.
Sau khi anh thú nhận, bố anh còn thở dài đầy tiếc nuối và nói, giá như là bạn gái thật thì tốt. Ông có vẻ ưng cô bạn gái này của con trai mình hơn là Linh Trang. Ngày ấy, dù không phản đối gì chuyện của hai người, nhưng ông vẫn thường lăn tăn một điều là Linh Trang dạn dĩ quá, không biết liệu có phù hợp với cuộc sống đi làm dâu ở một vùng quê nghèo như thế này hay không? Anh cũng không thể thay đổi được cách nghĩ đó của ông, ông đã quen với cuộc sống nơi miền quê này, những cô con gái lớn lên ở cái vùng biển này vẫn còn giữ được một chút dáng vẻ e ấp như nụ hoa chưa nở, khác với vẻ rực rỡ yêu đời, thẳng thắn và hiện đại như con gái thành phố của Linh Trang.
- Nếu hai bác không trách gì em thì tốt quá, chứ không chắc em xách ba lô mà quay về Hà Nội ngay bây giờ quá!
Phụng Anh cười khì, cô cũng chẳng bận tâm câu nói ngập ngừng của anh. Thế nên Hoàng Anh cũng quyết định không nói ra nữa. Cô gái này thật có lúc khiến người ta không biết phải làm sao?
Với Hoàng Anh, dứt ra khỏi một cô gái hoàn toàn không khó gì. Anh có địa vị, có tuổi trẻ, thế nên dù anh vẫn đi một chiếc xe số cũ mua từ hồi mới ra trường thì vẫn có đầy những cô gái thông minh bị anh cuốn hút. Với Phụng Anh cũng thế, từ lần đầu gặp cô, anh đã tự nhủ lòng mình sẽ không bao giờ có dính dáng tình cảm gì với một cô gái dày sương dạn gió như thế, dù cho không dưới một lần anh phải bần thần cả người khi nhớ tới gương mặt thanh tú cố tình bị phủ lên những đường son phấn đầy vẻ phong trần, đôi mắt u uất ẩn sâu sau một tầng băng lạnh. Có lẽ cuộc sống buộc cô phải thế? Hoàng Anh cũng không biết, anh cũng không dám hỏi, anh sợ nếu mình đi quá sâu vào thế giới của cánh chim kiêu hãnh ấy, anh sẽ khó lòng tìm thấy đường ra.
Phụng Anh là thế, luôn đem tới cho anh thứ cảm giác mâu thuẫn đến cùng cực. Một mặt anh luôn nghĩ tới cô, không ngừng muốn kéo cuộc sống của mình lại cuộc sống của cô, như một trò chơi ú tim, một người càng trốn thì một người càng tìm. Phụng Anh càng cố tình trốn tránh anh thì anh lại càng muốn không ngừng hiện diện trong cuộc sống của cô. Nhưng một mặt khác, anh sợ phải đối diện với những sự thật về cuộc đời cô, về những thăng trầm trong cuộc sống mà cô đã từng trải qua, hay nói cho rõ, anh sợ phải nghe về công việc mà cô đã từng làm, công việc kiếm tiền từ ví của những người đàn ông ham của lạ.
Hoàng Anh chưa từng nghĩ, cuộc đời của anh rồi có lúc sẽ gặp một cô gái như thế, không giống những cô gái làng chơi anh gặp chỉ một đêm, càng không giống những cô gái ngây thơ trong sáng, có một cuộc sống ổn định và lành mạnh, Phụng Anh đứng ở giữa ranh giới của hai kiểu người đó, Hoàng Anh thấy đẩy cô về phía nào cũng không thỏa đáng. Có lẽ trong cuộc sống của anh, cô đã trở thành một nốt lặng, sẽ làm cho anh nhớ mãi, đau đáu, trăn trở mãi không thôi.
Mãi sau này Hoàng Anh mới nhận ra, từ khi cô tấu lên khúc “Phượng Cầu Hoàng”, từ khi anh ngồi trên ghế trong một hội trường rộng lớn, ngây ngốc nhìn cô giống như nhìn một bông hoa đỏ rực giữa làn khói mỏng manh, một sợi dây vô hình đã nối cuộc sống của hai người lại. Sợi dây ấy, phải mất thật lâu anh mới nhận ra, và cũng phải mất thật lâu anh mới kéo căng được nó, kéo được người ở đầu dây bên kia lại gần mình.
(Còn nữa...) nếu không có mấy tình huống dở khóc dở cười như trên, và thêm việc những tiếng động họ gây ra mỗi đêm cũng khiến cô liên tục phải nghe nhạc khi đi ngủ để át đi những tiếng rên rỉ tiêu hồn của đôi tình nhân thiếu tế nhị đó. Tệ nhất là việc sáng ra, vừa bước chân ra khỏi cửa, mắt mũi không để ý là có thể dẫm ngay vào một cái vỏ bao cao su còn nguyên một đống thổ tả ở bên trong, nằm chình ình ở ngoài sân, chắc mới được vứt ra sau khi xong chuyện. Những lúc như thế, Phụng Anh thầm nghĩ, may mà mình không có thùng rác để ở ngoài, chứ nếu không người ta vất vào thùng rác nhà mình, nếu để bạn bè hay người quen tới chơi trông thấy thì thật nhảy xuống sông Tô Lịch cũng không hết oan uổng được.
Cô chuyển tới đây vào cuối năm thứ nhất đại học, kể từ sau khi cô rời bỏ cuộc sống của Quân như một sự trốn chạy. Quân không bao giờ có thể nghĩ ra một người như cô lại có thể chui vào một nơi như thế này để sống suốt ba năm nay.
Ngày trước, trong con mắt của Quân, Phụng Anh giống như một nàng tiểu thư kiêu kỳ, sống trong nhung lụa và sự chiều chuộng hết mực của anh. Phụng Anh không biết Quân có tình cảm với mình tới đâu, nhưng chắc chắn anh cảm nhận được tình cảm của cô dành cho anh, nếu không anh cũng chẳng trân trọng cô, một cô gái ban đầu anh bao bọc chỉ vì muốn có người thỏa mãn hàng đêm như thế. Ngày ấy, Quân chưa được như bây giờ, nhưng lương của anh vẫn đủ chu cấp cho cô một cuộc sống thừa thãi so với những sinh viên tỉnh lẻ khác.
Mọi nỗ lực của cô, cuối cùng cũng chẳng thể thắng nổi lý trí nhiều khát vọng của Quân, tới cuối cùng, thứ mà cô đạt được, mãi mãi chỉ là vai “nhân tình” của anh mà thôi. Quân lấy con gái của một người có vai vế trong ngành xây dựng ở Hà Nội, anh đã đề nghị cô hãy ở bên anh như một nhân tình. Anh hứa vẫn sẽ chu cấp cho cô đầy đủ như trước, sẽ không để cô thiếu thốn cái gì, miễn là cô vẫn chấp nhận ở bên anh, để anh được lo cho sự nghiệp của mình thêm vài năm. Đến khi sự nghiệp của anh vững vàng rồi, anh sẽ bỏ người vợ kia để quay lại với cô. Chỉ cần cô chờ đợi anh vài năm, chấp nhận làm cái bóng bí ẩn của anh vài năm, sau đó cô sẽ có anh, và có tất cả. Quân nói, đằng nào cô cũng phải học thêm ba năm nữa mới tốt nghiệp đại học, ra trường đi làm và chờ đợi anh thêm khoảng một hai năm nữa, từng ấy thời gian là đủ để anh nắm chắc và củng cố được địa vị của mình rồi.
Quân biết Phụng Anh yêu mình và coi anh như hoàng đế trong lòng, anh bảo gì cô cũng sẽ ngoan ngoãn nghe theo, nhưng anh không ngờ, điều anh đề nghị đã động chạm vào vết thương lòng lớn nhất của cô trong quá khứ. Phụng Anh lặng lẽ thu dọn đồ đạc của mình, vẻn vẹn vừa trong một chiếc vali kéo nhỏ, bỏ lại toàn bộ những món đồ đắt tiền anh tặng cho cô và rời khỏi nơi mà cô đã từng ở cùng anh suốt gần một năm học đại học đầu tiên.
Tuổi mười tám của cô đã qua đi nhiều ngọt ngào và cũng đầy tổn thương như thế!
- Này người đẹp! Chúng ta có quen nhau mà, sao em có thể bước qua tôi lạnh lùng như không quen nhau thế?
Một giọng nói có phần quen thuộc khiến Phụng Anh phải giật nảy mình quay lại.
Đứng dưới mái che bằng mái tôn hơi chìa ra của một cửa hàng tạp hóa đã đóng cửa để tránh mưa, Hoàng Anh đang đứng co người lại, hai tay đút vào trong túi áo phao, bên cạnh là chiếc xe máy cùng với áo mưa đang vắt ở đằng trước, anh nhoẻn miệng cười nhìn cô.
Nhớ lại những lời nói cay nghiệt trước đó của anh, Phụng Anh cảm thấy có chút tủi hờn trong lòng. Đã xúc phạm cô rồi bây giờ còn muốn tới tìm cô để xin lỗi sao? Hay anh ta lại muốn đòi hỏi gì ở cô nữa, sau khi đã trắng trợn vi phạm những thỏa thuận với cô trước đó? Phụng Anh mím môi, trợn mắt nhìn anh, sau đó quay ngoắt người, lại định bước đi....