Tôi bước vội ra hành lang, đột nhiên, anh chàng đẹp trai ló đầu ra gọi:
“Chị ơi! Chị gì ơi!”
Ô, chẳng lẽ muốn làm quen sao? Nếu không thì gọi tôi lại làm gì chứ? Không ngờ đứng với nhau có mấy giây trong thang máy mà đã gây ấn tượng tốt thế rồi. Thế mà bao lâu nay tôi luôn tự đánh giá thấp mình trước người đối diện cơ đấy. Tôi mỉm cười, quay đầu lại. Anh ta vẫy vẫy tay với tôi:
“Chị nhầm tầng rồi, đây mới là tầng năm thôi, chị ấn thang lên tầng chín cơ mà!”
Ôi, lúc này tôi mới nhìn xung quanh, chẳng có gì quen thuộc ở đây cả! Thế mà cứ lao ra đi như đúng rồi ấy! Thật xấu hổ không biết để đâu cho hết. Cảm giác hai má mình nóng ran, mặt đỏ lừ, tôi từ từ quay lại thang máy, không biết nói gì hơn với trai đẹp ngoài từ “Cảm ơn” một cách kinh điển nhất. Trai đẹp gật đầu:
“Chắc có ai ở đây vừa gọi thang máy rồi bỏ đi nên làm chị nhầm đấy.”
Trai đẹp giải thích kèm theo nụ cười duyên không thể tả, tôi gật đầu cho qua chuyện. Khổ quá, giờ này chẳng còn tâm trạng nào để ngắm nữa, lòng thầm nguyền rủa chiếc thang máy chết tiệt đã dừng không đúng lúc khiến tôi phải muối mặt đứng chờ thêm bốn tầng nữa mới thoát khỏi kiếp nạn xấu hổ này.
Bài học được rút ra là, không phải ngày nào gặp trai đẹp cũng là một ngày vui vẻ như mình tưởng, và cũng đừng nên cố kiêu hãnh trước trai đẹp làm gì, vì càng cố kiêu hãnh ta càng hành động ngu ngốc hơn. Và tóm lại lần nữa cho nó gọn là nếu có háo sắc thì cũng vừa vừa phai phải thôi.
Chương 9.4
Buổi sáng sớm, khi nhiệt độ ngoài trời xấp xỉ mười độ, tôi lạch cạch đẩy chiếc xe cà tàng ra khỏi nhà để đến công ty như mọi ngày. Lòng thầm ước, giá như có cái ô tô để trước mặt thì sẽ không ngần ngại mà trèo lên lái đi làm cho đỡ lạnh.
Khi vừa ngồi lên xe, cố gắng co chân, mắm môi, mắm lợi lấy hết sức bình sinh ra đạp lấy đạp để cho con ngựa già nổ máy. Nhưng khổ, nó già rồi, trời thì quá lạnh nên chỉ phạch phạch được vài tiếng rồi tắt ngấm. Tôi nhảy xuống, dựng chân chống lên, quyết định trèo cả người lên cái cần đạp để lấy lực mà đạp xuống cho nó nhanh, nhưng con ngựa già vẫn nhất quyết không chịu rên lên một tiếng nào. Ôi, thất bại thảm hại, chẳng lẽ lại lọc cọc đi bộ ra bến xe buýt? Đi xe buýt thì kiểu gì cũng muộn giờ mất thôi!
Tôi mím môi, định thử thêm lần nữa thì một bàn tay gầy gò đầy gân xanh đặt lên yên xe vỗ vỗ. Không cần quay lại, tôi cũng biết đó là ai rồi! Ở cả khu phố này làm gì có ai có bàn tay siêu gầy như thế nữa, chỉ có thể là ông Châu Chấu mà thôi. Chắc ông nhìn thấy tôi vất vả quá nên ra giúp đây mà, dù rất cảm động nhưng tôi phải gạt tay ông ra.
“Ông Chấu, cháu còn không đạp được thì ông lấy sức đâu mà đạp chứ! Ông xê ra đi, đừng bon chen.”
“Bon chen cái gì mà bon chen, tao có chuyện hệ trọng đây.”
Chuyện hệ trọng à? Nghe giọng của ông Chấu lúc này thì xem ra đúng là hệ trọng thật. Tôi dựng lại xe, ngoái lại nhìn ông từ đầu đến chân.
“Sao ạ? Bà Vịt lại bạo hành ông à?”
Ông Chấu mặc chiếc áo măng tô dài, chân đứng dạng ra y hệt bà Vịt Bầu, mỗi tội, dù lợi dụng mùa đông, ông đã mặc thêm khoảng gần chục cái áo nữa mà vẫn không thể đọ được cái dáng hình lực lưỡng, bệ vệ của mụ vợ già. Thật cám cảnh cho ông quá. Ông Chấu mặt hớn hở, ghé tai nói với tôi:
“Bà Vịt sai tao xuống mời mày tối nay lên nhà tao ăn cơm!”
“Cái gì? Mời cháu ăn cơm á? Ông bà vừa trúng mánh gì đúng không?”
Ông Chấu vẻ ngần ngừ:
“Không! Có mánh gì mà trúng! Tự nhiên bà ấy thích làm cơm mời mày! Tao biết đâu được!”
Chuyện ngàn năm có một! Đây thực sự là tin chấn động nhất từ trước đến nay mà tôi từng nghe. Tôi há hốc mồm không ngậm lại được vì quá sốc. Ông Chấu giật giật ống tay áo tôi rất thương tâm.
“Mày nhận lời nhé! Nếu không bà ấy lại mắng tao bất tài, vô dụng, mỗi việc mời người khác ăn cơm mà không xong!”
Tôi gật gù, giời ạ, việc gì phải tha thiết thế nhỉ? Nếu được ăn thì tôi không bao giờ từ chối, nhất là hiếm khi được bà Vịt Bầu chính thức mời thế này. Tôi gật đầu lia lịa, đồng thời leo lên xe vì vừa sực nhớ ra là phải đi làm.
“Okie ông, tối cháu về sớm!”
“Ừ, tốt! Mà mày xuống đi, để tao xử lý cái xe này cho.”
“Ông thì làm được gì, cháu to gấp đôi ông mà đạp cả chục lần chả ăn thua gì nữa là...”
Ông Chấu chả nói chả rằng, kéo tôi xuống rồi leo lên yên con ngựa còm của tôi. Sau vài phát đạp, chiếc xe cuối cùng cũng chịu ré lên mấy tiếng rồi nổ bình bịch. Ông Chấu nhảy xuống, phủi phủi tay mặt vênh ngược lên:
“Đấy nhá! Đừng chê cái thân còm này nhá! Tao chỉ hơi gầy thôi chứ không yếu như mày tưởng đâu!”
“Công nhận! Sao mấy lần trước ông không dùng sức khỏe ra mà chống đỡ với bà Vịt, để bà ấy bạo hành suốt thế cho khổ thân.”
“Ờ... thì... chẳng qua tính tao hay nhường đàn bà thôi! Mà đi đi, chiều đừng quên về ăn cơm đấy, không bà Vịt lại vặt xác tao ra.”
“Vầng! Ông yên tâm, có ăn thì cháu không trốn đâu.”
Tôi phi xe ra khỏi cổng, lòng không khỏi suy nghĩ về mục đích thật sự của bữa cơm thân mật này là gì. Dù tôi có tham ăn thật, nhưng vẫn đủ thông minh để nhận ra rằng, đằng sau bữa cơm ngàn năm có một này, chắc chắn sẽ có “âm mưu” gì đó, vì bà Vịt chưa bao giờ mất một cắc bạc nào cho ai chứ đừng nói là một bữa cơm.
Tôi đến công ty làm việc với tâm thế hoan hỷ của một người biết chắc chiều nay mình sẽ có bữa ăn ngon, thế nên tôi làm việc hiệu quả hẳn. Sếp Thành lại gõ gõ bàn, hẹn tôi đi ăn trưa. Tôi lại... gật gật đầu một cách cam chịu, dù chúng tôi vẫn thường đi ăn theo kiểu suất ai nấy trả, nhưng không hiểu sao tôi vẫn có cảm giác như mình mắc nợ sếp vậy.
Trưa hôm ấy, sếp Thành đưa tôi tập tài liệu của một công ty thời trang, sếp nói sẽ trực tiếp giao cho tôi phụ trách và sếp sẽ hỗ trợ để tôi làm tốt dự án này. Trời ạ, khỏi phải nói, tôi đã mừng đến mức nào, đây là một dự án không lớn, nhưng nghe nói nó rất quan trọng cho việc ngoại giao và hợp tác sau này giữa hai công ty. Tôi lo sợ mình không kham nổi, sếp Thành ân cần động viên, sếp tin là tôi làm được vì sếp Huân Kều nói tôi có năng lực mà một khi sếp Kều nhận định thì chỉ có đúng mà thôi. Tôi vẫn không dám nhận, sếp Thành hứa đứng sau chìa lưng “đỡ đạn” cho tôi nếu có bất kỳ điều gì xảy ra. Ôi, thế thì tội gì mà không nhận lời chứ, tôi là đứa sợ phải chịu trách nhiệm khủng khiếp, vì thế, giờ có người giơ mặt ra chịu giúp thì chẳng việc gì tôi không dám làm. Trăng Thanh ơi! Mày có thể nhút nhát nhưng không thể hèn được, đã nhận là phải làm, đã làm thì phải làm cho tốt! Tôi thầm nhủ mình như vậy rồi ôm tập tài liệu hoan hỷ trở về phòng.
Sau khi xốc lại tinh thần, tôi bình tĩnh ngồi xuống tra cứu các thông tin liên quan đến công ty thời trang đó. Tôi miệt mài tìm hiểu, ghi chép đến nỗi quên cả thời gian, khi ngẩng đầu lên thì đồng hồ đã chỉ sáu giờ ba mươi phút, chợt nhớ đến lời hẹn ăn cơm với bà Vịt Bầu, tôi quýnh quáng ôm túi chạy ra khỏi phòng.
Tôi nhằm thẳng cửa thang máy mà lao đến, vừa lúc một bóng đen lao vào theo, cú va chạm giữa tôi và bóng đen mạnh đến nỗi tôi ngã chổng kềnh ra sàn, kính văng đi đâu mất. Sau phút định thần, việc đầu tiên là mò mẫm tìm kính để nhìn cho rõ mặt kẻ vừa gây tai nạn cho mình. Nhưng, tôi chưa kịp mò đã có người chìa kính trước mặt.
“Xin lỗi nhé! Tại anh vội quá!”
Ô, giọng ai mà quen vậy nhỉ? Tôi vội vàng đeo kính và ngước mặt lên. Ngay lập tức khuôn mặt bực bội, sẵn sàng “chiến đấu” của tôi dịu lại, mà không dịu cũng chẳng được, sếp Huân Kều đang cúi xuống, chìa tay về phía tôi.
“Để anh đỡ em dậy nhé!”
“À... không! Em tự dậy được mà sếp!”
Vừa nói tôi vừa chống tay đứng dậy rất nhanh. Tôi phủi phủi quần áo, tỏ ra rất bình tĩnh:
“Sếp! Em xin lỗi nhé! Tại em vội quá, anh có sao không?”
“Anh có ngã đâu mà sao với siếc! Em bị đau ở đâu không?”
“Dạ không! Thôi, em đi trước đây.”
“Anh cũng phải đi, đằng nào chẳng đi cùng thang máy mà em chào sớm thế.”
À, ừ nhỉ! Cứ gặp sếp to là cuống hết cả lên, quên hết sự đời, tôi nhoẻn cười, nhấn nút gọi thang. Tôi lịch sự nhường sếp vào trước, nhưng sếp Kều còn lịch sự hơn, đẩy lưng tôi vào luôn. Trời ạ, sao chẳng bao giờ tôi để lại ấn tượng gì tốt đẹp trong lòng sếp Huân Kều thế nhỉ? Lần trước thì làm sếp dị ứng suýt ngạt thở, lần này lại đâm thẳng vào người sếp ngã lăn quay. Ôi, cuộc đời thật là bất công quá!
Tôi lẳng lặng đứng nép vào một góc, chả hiểu sao cứ gặp sếp Huân Kều là tôi lại thiếu tự tin ghê gớm. Sếp Kều liếc sang tôi, lại sụt sịt mũi:
“Vẫn mùi hương nhu à?”
Hả? Tôi chợt nhớ ra và giật mình sờ lên tóc. Tôi lúng túng cười:
“Dạ vâng! Vẫn mùi hương nhu, nhưng giờ đỡ hơn phải không sếp? Vì em gội cách đây hai ngày rồi.”
Sếp Huân gật gật đầu, mũi vẫn sụt sịt không nói gì thêm. Tôi nhìn bộ dạng của sếp, tự nhiên cảm thấy lo lắng quá! Tôi nghĩ, mình thật là ngốc, lần trước sếp đã bị như thế thì đáng lẽ tôi phải biết ý tứ mà thay dầu gội khác đi chứ! Đằng này, vẫn ngoan cố dùng làm gì không biết. Ôi, mà thực ra chẳng phải tôi không để ý đâu, tôi chỉ định dùng hết chai dầu đấy rồi mới đổi cho đỡ phí! Hơn nữa, tôi có phải người yêu hay trợ lý suốt ngày kè kè bên sếp đâu mà phải có nghĩa vụ thay dầu gội chỉ vì sếp bị dị ứng chứ. Nói đi nói lại, việc tôi gội dầu gì là việc riêng của tôi còn sếp có chịu được hay không đó lại là việc của sếp. Nghĩ như vậy, tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều, nhưng đột nhiên, tiếng sụt sịt nhè nhẹ lại vang lên bên tai, khiến cảm giác có lỗi lại trào lên trong lòng, tôi đành lí nhí:
“Sếp! em xin lỗi, tại em chưa có dịp thay dầu gội nên...”
Sếp Kều xua xua tay:
“À, không sao, không sao! Sở thích của em thì em cứ giữ thôi.”
“Dạ vâng, em thích mùi này lắm! Với lại, em nghĩ em với sếp cũng ít gặp nhau nên không nhất thiết phải đổi dầu gội làm gì!”
Sếp Kều hơi sững người nhìn tôi rồi mỉm cười. Tôi vẫn liến thoắng, cố gắng giải thích để vớt vát hình ảnh của mình:
“Đúng rồi, với lại anh chỉ là sếp trong công việc thôi, anh làm gì có quyền yêu cầu em thay dầu gội hay nước hoa, hay sữa tắm đúng không?”
Sếp Kều lại ngẩn người ra, vô thức nhìn sang tôi vẻ lạ lẫm. Khỏi phải nói, lúc đó tôi mới nhận ra mình thật ngu ngốc vì cứ để cái mồm nói mà không dùng cái não để nghĩ trước. Sếp Kều vẫn điềm đạm:
“À, ừ, tất nhiên rồi!”
Thấy thái độ của sếp Kều có vẻ không khó chịu lắm, tôi mới cảm thấy mình như vừa vứt được một cục gạch to tướng nằm chắn trên ngực. Đột nhiên, sếp Kều quay lại nhìn tôi:
“Sao em về muộn thế?”
“Dạ, em mải nghiên cứu tài liệu nên quên mất giờ ạ.”
“Tài liệu gì mà hay ho thế?”
“Về công ty thời trang ‘New style’ ạ!”...