Pair of Vintage Old School Fru
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền LêitemTháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 155
item Truyện Dài
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê




“À, hóa ra Thành giao cho em việc đó hả? Cũng hay ho đấy.”

“Dạ! Em hơi lo lắng vì chưa tự làm dự án nào bao giờ nên...”

“Sợ gì, không thử thì sao làm được!”

Tôi không nói gì, rụt rè gật đầu. Một người như sếp Kều, dù không hay nói lời hoa mỹ nhưng tôi biết trong câu nói vừa rồi là cả một sự tin tưởng, lời động viên rất chân thành dành cho tôi. Sếp Kều sịt mũi cái nữa rồi liếc sang tôi khi chiếc thang máy vừa mở cửa:

“Làm việc với Thành thế nào?”

“Cũng thoải mái ạ.”

“Tốt! Nhưng cần cẩn trọng và tỉnh táo nhé!”

“Gì ạ? Ý sếp là sao ạ?”

“Không có gì! Mà tôi đi trước đây, hôm nay tôi có hẹn quan trọng.”

Tôi cũng sực nhớ, giơ tay lên nhìn đồng hồ rồi trợn mắt, nhón chân chạy trước. Chạy được một đoạn mới nhớ ra là chưa chào sếp, tôi ngoái lại hét to:

“Em muộn rồi! Em về trước sếp nhé.”

Sếp Kều lắc lắc đầu nhìn tôi rồi đi thẳng. Tôi chả còn tâm trí nào để nghĩ đến thái độ của Sếp nữa, nếu hôm nay mà không về kịp giờ thì bà Vịt bà ấy cầm dao làm thịt tôi mất.

Tôi leo lên xe, mắm môi mắm lợi đạp gần chục phát chiếc xe già nua mới chịu nổ máy, tôi vít ga phi như bay ngoài đường, lòng thầm mong giờ này bà Vịt mới bắt đầu nấu thì tôi sẽ về kịp để tăng thêm tình thiện chí thân hữu giữa bà và tôi.

Về đến nhà, tôi không kịp vào phòng mình để cất túi mà cầm nguyên túi và cân hoa quả mua vội bên đường phi thẳng lên nhà bà Vịt. Tôi chào bà và ông Chấu bằng thứ giọng không thể hụt hơi hơn được nữa. Bà Vịt đang dọn mâm, ông Chấu đeo tạp dề màu hồng đang kỳ cọ mấy chiếc nồi do bà Vịt nấu nướng để lại. Nhìn thấy tôi, ông Chấu liếc một cái đầy căm hờn, tôi biết, không căm hờn sao được, vì đáng ra nếu tôi về sớm hơn thì việc cọ rửa đó đâu đến lượt ông. Bà Vịt thì trợn mắt nhìn tôi từ đầu đến chân, bà ngồi xuống soi:

“Mày không có cái váy nào tử tế à?”

“Váy này là tử tế nhất rồi đấy, váy cháu đi làm mà.”

“Ý bà là mày không có bộ nào hở hơn một tí à? Cứ kín như bưng thế thì làm ăn gì được!”

“Ôi, bà khỏi lo, cháu mặc kín nhưng cháu ăn giỏi lắm ạ, không có gì khiến cháu thấy vướng víu khi ăn đâu.”

Bà Vịt lại nheo mắt, chống nạnh, đập mạnh cái đũa to đùng xuống bàn:

“Về thay váy khác đi, hở cổ một chút!”

“Nhưng mà... nhưng mà...”

“Không nhưng nhị gì hết! Mày không có hả? Không có để tao cho mượn nhé!”

Ông Vịt vội vã chêm vào:

“Váy của bà làm sao nó mặc được, đến voi nó còn chào thua nữa là.”

“Ông im ngay!”

Bà Vịt lừ mắt nhìn ông Chấu, ông Chấu im lặng quay đi. Bà Vịt chuyển tông giọng dịu dàng, nỉ non sang tôi:

“Cháu về thay đi, nhanh lên còn sang ăn cơm! Bà chả thích ngồi ăn với mấy người ăn mặc kiểu nghiêm túc như thế đâu.”

Haiz, mời người ta ăn một bữa mà yêu cầu cao vút thế này thì thật là khó đỡ. Nhưng được rồi, chiều lòng bà nên tôi vội vã về thay váy.

Hơn ba mươi phút lục lọi, tìm kiếm tôi cũng tìm thấy cái váy “ngon lành” nhất mà Sâm Cầm đã tặng tôi vào sinh nhật năm ngoái. Váy ngắn qua đầu gối, hơi hở vai, xòe nhè nhẹ vẻ rất lãng mạn. Tôi nghĩ, bà Vịt sẽ thích bộ này lắm.

Vừa bước đến trước cửa, đã nghe tiếng nói chuyện rộn ràng ở phòng ăn. Lạ nhỉ? Không hiểu sao ông Chấu với bà Vịt tự nhiên lại thân thiết với nhau thế, bà Vịt còn cười rất to nữa. Tôi mạnh dạn bước vào xoay một vòng và hét lên:

“Bà Vịt! Trông cháu xinh gái hơn bà chưa?”

Bà Vịt đứng hình nhìn tôi, ông Chấu cũng không ngoại lệ. Ô! Chẳng lẽ vì thay một chiếc váy mà nhan sắc của tôi đã trở nên lộng lẫy mê hoặc người khác đến vậy sao? Quả thật, người đời nói cấm có sai “người đẹp vì lụa” là thế đấy! Đã thế, tôi lại cầm váy, xoay thêm một vòng nữa cho biết mặt.

Tôi xoay thêm một vòng nữa, thoáng thấy một bóng đen đang ngồi im lìm trên bàn ăn, tôi tá hỏa dừng lại. Chẳng lẽ vừa mới xoay có tí ti thế thôi mà đã hoa mắt rồi? Tôi dụi mắt đến lần thứ ba mới biết là mắt mình hoàn toàn bình thường. Nhưng mặt tôi lúc này chắc phải dài và ngẫn như cái bơm mất, vì bóng đen ngồi yên lặng ở bàn ăn nhà bà Vịt không ai khác chính là sếp Kều của tôi.

Tôi luống cuống suýt ngã ra ghế, may mà ông Chấu đỡ kịp. Bà Vịt hăng hái giới thiệu chúng tôi với nhau:

“Đây là Trăng Thanh, còn kia là Huân, cháu bên nhà ông Chấu! Hôm nay lừa mãi mới để hai đứa gặp nhau được đấy!”

Chết! Hóa ra đây là một âm mưu sao? Bà Vịt và ông Chấu đã cố tình sắp xếp một buổi xem mặt cho hai chúng tôi cơ đấy! Tôi choáng váng liếc sếp Kều. Có vẻ, sếp cũng bị bất ngờ như tôi, vì tôi thấy đôi mắt ốc nhồi của sếp vẫn mở to trừng trừng nhìn tôi như chưa thể tin rằng đây là sự thật. Tôi lắp bắp:

“Sếp... sếp... em không biết là...”

Ông Chấu nhảy vào có vẻ rất ngạc nhiên:

“Cái gì? Sếp á? Mày gọi ai là sếp đấy?”

Tôi che nửa mặt, tay chỉ chỉ về phía sếp Huân Kều. Ông Chấu bà Vịt nhìn nhau, đến lượt hai người trợn mắt kinh ngạc. Sếp Kều với tay nhấp một ngụm nước rồi lấy lại vẻ mặt bình thản vốn có:

“Vâng, cô ấy là nhân viên của cháu!”

Bà Vịt chợt vỗ tay đôm đốp, cười ha hả, bà luôn có cái điệu bộ vô duyên như thế mỗi khi phấn khích trước một việc gì đó. Bà vỗ luôn vào vai sếp Kều:

“Thế thì quá tốt rồi! Sau hôm nay hai đứa càng có thời gian gần gũi mà tìm hiểu nhau.”

Sếp Kều có vẻ ngại, ho ho mấy tiếng. Ông Chấu kéo ghế ngồi xuống, cũng phấn khích không kém bà vợ béo ú của mình:

“Hay thật đấy bà nhỉ? Hóa ra hai cái đứa ế chỏng ế chơ lại làm cùng một công ty cơ đấy! Sao chúng nó không tự yêu nhau đi mà phải cần đến mình nhỉ?”

Ối giời ơi! Sao cặp vợ chồng nhà này hợp nhau về mọi mặt thế nhỉ? Mà hợp nhất là sự vô duyên ấy! Tôi thấy bà Vịt liếc ông Chấu một cái sắc lẹm. Còn tôi, chả dám liếc ai nữa, mặt đỏ như gấc chín mà lòng thầm mong tìm thấy một lý do nào đó hợp lý để chuồn khỏi tình huống trớ trêu này. Ôi, ai cứu tôi không?

Cuối cùng, chả ai cứu tôi cả, tôi phải ăn uống trong một không khí rôm rả nhưng rất gượng gạo. Sếp Kều cũng thế, tôi thấy anh ta liên tục ho hắng và liếc mắt về phía tôi. Khổ, sao đến giờ tôi mới nhận ra “nhan sắc” của sếp tôi cũng có nét tương đồng với ông Chấu nhỉ? Người cũng nhỏ, mắt cũng ốc nhồi, da cũng đen, may mà sếp tôi không đến nỗi gầy quắt như ông Chấu nếu không thì không biết trông còn thảm hại đến chừng nào. Mà ông Chấu, bà Vịt này cũng lạ, ai cho ông bà cái quyền liệt kê cháu vào dạng gái ế kia chứ, cháu chưa sốt sắng tìm chồng thì thôi, việc gì mà ông bà phải nhiệt tình quá mức như vậy chứ.

Ô, mà cũng đúng thôi, có vẻ như ông bà ấy sốt ruột cho đứa cháu trai địa vị ngon lành nhưng nhan sắc có hạn của mình nên mới bày ra cái trò mai mối này. Thật bực mình, chẳng nhẽ ông bà Chấu - Vịt đánh giá tôi thấp đến nỗi tôi chỉ xứng đáng với một người có “dung nhan” tầm cỡ sếp Kều thôi sao? Mắt của ông bà có vẻ có vấn đề rất lớn đấy, sau đợt này, tôi hứa sẽ đưa ông bà đến viện Mắt khám xem tình hình thế nào.

Suốt cả bữa ăn, tôi rất kiệm lời, ai hỏi gì tôi nói nấy, không phải vì tôi ngại hay là đóng kịch để gây ấn tượng là cô gái nhu mì, chẳng qua tôi im lặng là vì đang quá bận rộn với việc tìm kế chuồn càng sớm càng tốt. Nhưng, có vẻ mọi mưu kế đều bị vô hiệu hóa, cuộc nói chuyện vẫn rất rôm rả nhờ giọng nói như loa phát thanh phường của bà Vịt Bầu. Sếp Kều giờ đỡ choáng hơn, nên tiếp chuyện bà Vịt rất nhiệt tình, chỉ có tôi và ông Chấu là cun cút ngồi ăn như hai đứa trẻ con không được can dự vào chuyện người lớn vậy.

Bữa tối cuối cùng cũng kết thúc, ông Chấu nhiệt tình giành phần rửa bát còn tôi thì mừng quýnh, lấy lý do bận việc nên cáo từ sớm. Sếp Kều tiễn tôi ra sân, anh ta có vẻ ngài ngại.

“Hóa ra cả hai chúng ta lại có duyên nhỉ? Hôm nay anh không nghĩ là sẽ gặp em ở đây.”

“Vâng, ai mà đoán được thế chứ! Em bị lừa một vố đau quá sếp ạ, cứ tưởng được mời ăn cơ!”

Do đang cơn bức xúc nên tôi tuôn ra câu nói đó, nói xong mới rụt lưỡi lại, thầm chửi mình thật ngu ngốc. Sếp Kều nhìn tôi cười:

“Dù sao cũng được ăn rồi còn gì!”

“Dạ vâng! Thôi, em về... sếp vào trong đi!”

Sếp Huân gật gật đầu, tôi đi được mấy bước chợt ngoái lại dặn sếp:

“Chuyện này đừng để lộ ra ở công ty sếp nhé! Dở hơi lắm.”

Sếp Kều lại bật cười, xoa xoa mũi.

“Ừ, tôi còn phải bảo vệ thanh danh của mình chứ!”

Là sao? Ý anh ta là nếu người ta biết anh ta đi gặp tôi thì mất hết thanh danh à? Anh nghĩ anh cao giá lắm chắc? Tôi hậm hực về phòng, vừa đóng cửa lại đã thở phào nhẹ nhõm. Được rồi, dù anh ta có nghĩ gì về tôi đi nữa thì tôi cũng cóc thèm quan tâm, miễn sao từ nay trở đi đừng bị bà Vịt, ông Chấu ghép đôi như thế là tốt lắm rồi. Tôi cố gắng kiềm chế lắm nhưng cuối cùng đành phải nhảy vào mạng facebook và rú lên một câu rằng “Tôi không phải là gái ế!”. Ngay lập tức “NGỰA NON HÁU ĐÁ” (tức Bắp Ngô) nhảy vào like, kèm theo một cái mặt cười là một câu bình luận rất có tinh thần ném đá: “Không phải chống chế”. Tôi điên tiết tắt facebook và leo lên giường nằm mở nhạc nghe. Thà nằm nghe nhạc sến còn hơn phải loanh quanh cãi nhau với Bắp Ngô trên mạng. Hôm nay quả là một ngày nhiều chuyện với tôi!



Chương 10: Đủ thứ chuyện loằng ngoằng


Chương 10.1


Không biết có phải vì tôi đã nhét căng một bụng thức ăn trong bữa cơm mai mối bất đắc dĩ của bà Vịt Bầu hay không mà vừa leo lên giường đã ngủ say như chết. Trong giấc ngủ, tôi nghe loáng thoáng có tiếng chuông điện thoại, nhưng không thể nào chống được cái mí mắt đang sụp xuống nên tôi đành buông em “dế” ra và ngủ một mạch đến sáng.

Khi tiếng chuông đồng hồ báo thức reo đến lần thứ ba, tôi mới uể oải bò dậy, đánh răng, rửa mặt qua loa rồi “chui” tạm vào bộ quần áo lấy từ trong tủ ra. Trước khi xách túi đi làm, tôi kịp liếc mình trong gương, thấy mọi thứ có vẻ ổn, ngoại trừ vài cọng tóc đang chổng ngược lên trên đầu. Tôi vuốt vuốt lại cho nó xẹp xuống và anh dũng bước ra ngoài.

Lụi cụi dắt được con ngựa già ra cổng thì thấy một cảnh tượng vô cùng bi tráng trước mắt, ông Chấu khốn khổ đứng khép nép run rẩy một bên còn bà Chấu lừng lững án ngữ ngay giữa cổng, mắt không ngừng liếc xéo về phía ông. Lại có chuyện rồi, cái đôi vợ chồng già này không ngày nào mà không có “chiến sự” và không có “chiến sự” nào là không gay go quyết liệt, ai cũng có chiến thuật riêng, cũng bày binh bố trận rồi có khi cũng đổ một ít máu nữa chứ chẳng vừa đâu. Nhìn dáng đứng như hổ vồ, voi cuốn của bà Vịt, tôi lại thấy thương ông Chấu biết nhường nào, lấy phải một bà vợ như thế thì làm sao mà béo lên cho được. Thôi thì, coi như kiếp này ông xui xẻo nên cứ ém mình mà chờ đợi kiếp sau ông Chấu nhé!

Tôi thương ông Chấu vậy thôi, chứ chẳng bao giờ tôi dám thốt ra miệng, tôi sợ bà Vịt mà nghe thấy thì lại chạnh lòng, mà mỗi lần bà buồn phiền gì đó về tôi thì y như rằng giá nước, giá điện sẽ tăng lên một chút. Vì vậy, tốt nhất là tôi cứ âm thầm quan sát các cuộc đụng độ của hai ông bà, và “giúp đỡ” phía sau chứ không bao giờ ra mặt. Lần này cũng không ngoại lệ, dù rất cảm kích vì bữa cơm hôm qua nhưng tôi vẫn quyết định điềm nhiên dắt xe qua cổng chứ nhất quyết không làm “Lục Vân Tiên” tả xung, hữu đột can ngăn nữa. ...
« Trước1...2728293031...35Sau »
Bạn đang xem : Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Những ngón tay đan - Hân Như Những ngón tay đan - Hân Như
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: