XtGem Forum catalog
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền LêitemTháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 136
item Truyện Dài
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê




“Dạ, nếu không có gì thay đổi thì là... sang năm ạ.”

“Cái gì mà không có gì thay đổi chứ? Anh vẫn còn có ý định thay lòng đổi dạ chứ gì?”

“Dạ... không! Cháu không có ý đó đâu ạ, chúng cháu đang cố góp tiền cưới mà.”

Các cụ gật gù tỏ vẻ thông cảm. Cuối cùng thì họ cũng chấp nhận lý do Bắp Ngô đưa ra và vui vẻ để cho Bắp Ngô thăm khám, còn tôi thì hỗ trợ chia thuốc.

Khi xong xuôi, Bắp Ngô hỏi thăm xem còn ai chưa được khám không thì bà Tiến thông báo là vẫn còn một người nữa, bà ấy không chịu ra khỏi phòng. Bắp Ngô nhiệt tình nhờ bà dẫn đến tận phòng bà ấy để khám, bà Tiến hơi ngần ngại nói:

“Nhưng bà ấy... kỳ quặc lắm.”

“Là sao ạ? Bà ấy có vấn đề về thần kinh ạ?”

Giọng Bắp Ngô nhẹ nhàng đến nỗi tôi cứ tưởng hắn vừa đi phẫu thuật cổ họng ấy. Thấy bà Tiến vẫn có vẻ bối rối, tôi bèn mạnh dạn lên tiếng:

“Bà cứ dẫn anh ấy đi đi ạ, không có gì phải ngại đâu ạ.”

Bà Tiến liếc tôi, gật gật đầu:

“Cháu vào cùng với nó nhé.”

“Tất nhiên rồi.”

Bà Tiến hình như đã trút bỏ được gánh nặng, hăm hở đi trước dẫn đường cho tôi và Bắp Ngô. Chúng tôi rẽ qua hai hành lang nhỏ, phòng của bà cụ “kỳ quặc” ở cuối hành lang thứ hai, căn phòng độc một chiếc cửa sổ, nhìn gọn gàng, sạch sẽ, trên bàn còn có một lọ hoa cắm đủ các loại hoa được trồng quanh sân trại dưỡng lão.

Mới liếc qua căn phòng, tôi nghĩ ngay đến bà cụ, chủ nhân của nó chắc chắn phải là người chỉn chu và lãng mạn. Có một điều hơi... choáng là trên tường có treo đầy ảnh của diễn viên Lý Hùng thời trẻ, ôi, thật tuyệt, hiếm ai đã đến tuổi này, phải vào đây sống mà lại vẫn giữ được niềm yêu thích “thần tượng” như cụ bà này đấy. Cụ quả là người thú vị có một không hai.

Khi thấy bà Tiến bước vào, cụ bà mỉm cười một cách lạnh nhạt để thay cho câu chào xã giao, đến lượt tôi cúi đầu chào, cụ cũng chỉ nhếch mép lên một cái rất nhẹ. Nhưng đến lượt Bắp Ngô xuất hiện, cụ nheo mắt rồi cười hết cỡ kèm theo cái giọng rất chi là... niềm nở.

“Ối, vào đây! Vào đây! Vào đây ngồi chơi.”

Bắp Ngô cũng cười dịu dàng đáp lại, trình bày việc muốn khám cho cụ. Cụ hớn hở liếc xéo tôi và bà Tiến rồi chìa tay ra:

“Khám à? Thế khám chân hay khám tay?”

“Khám tổng thể ạ.”

Tôi nhanh nhảu đáp lời, nhưng cụ không thèm đếm xỉa đến tôi, chỉ chăm chăm nhìn Bắp Ngô. Anh chàng bác sĩ có vẻ ngượng, cúi xuống mở túi lấy ống nghe, bà cụ vẫn chằm chằm nhìn hắn, đột nhiên, cụ giật giật tay Bắp Ngô:

“Đẹp trai quá! Cho bà thơm một cái được không?”

Ặc! Ô la la! Tôi suýt ngã ngửa khi nghe thấy lời đề nghị đó. Ôi, giờ thì tôi đã hiểu tại sao bà Tiến nói bà ấy “kỳ quặc” rồi! Trong thoáng chốc, tôi nhận ra Bắp Ngô đang hướng về tôi với ánh mắt cầu cứu tha thiết. Tôi đứng im, tảng lờ đi, định bụng sẽ trêu Bắp Ngô một trận. Bắp Ngô không thấy tôi có phản ứng gì thì vội vàng rụt tay lại:

“Không được đâu ạ! Cháu phải tập trung để khám cho bà chứ!”

Bà cụ chưng hửng, vẻ mặt thất vọng đến tội nghiệp. Một phần tôi thấy thương cụ, phần khác tôi nghĩ chuyện này cũng rất hay ho, cứ coi như Bắp Ngô sẽ học được một bài học vì thói kênh kiệu, coi mình là người đẹp trai nhất trần đời đi. Tôi đột ngột lên tiếng:

“Anh làm gì mà ghê thế, một cái thơm xã giao mà cũng chối là sao? Tội nghiệp cụ quá!”

Bắp Ngô trợn mắt nhìn tôi, bà cụ thì ngước mắt lên chờ đợi.

“Thơm một cái thôi mà!”

Ặc! Đây đúng là một bà cụ “biến thái” dễ thương. Tôi cười tủm tỉm, hùa vào:

“Kìa, anh làm như bà bị lây nhiễm không bằng ấy!”

Bắp Ngô lườm tôi, nhưng dưới ánh mắt chờ đợi của bà cụ, Bắp Ngô cúi xuống, chìa má mình ra, giọng nhỏ nhẹ:

“Một cái thôi bà nhé! Cái thơm này đáng lẽ cháu để dành cho cô gái kia cơ.”

Bắp Ngô chỉ tay về phía tôi, tôi đỏ mặt cúi xuống, hắn có muốn trả thù tôi vì tôi “kích động” bà cụ thì cũng không nên nói như thế giữa đông người chứ. Hắn ta quả không đơn giản như tôi tưởng.

Bà cụ vui mừng níu tay Bắp Ngô, rướn người lên thơm lên má hắn. Tôi thấy hắn vô cùng bối rối, còn bà cụ cười tươi hết cỡ. Ờ, được rồi, nếu anh cố tình móc mỉa làm tôi xấu hổ, thì tôi cũng sẽ cho anh biết tay cho chừa cái thói kiêu hãnh đi nhé. Nghĩ là làm, tôi vội vã nói to:

“Còn má bên kia nữa, trót thơm thì thơm hai bên cho nó cân.”

Lập tức, Bắp Ngô ném về phía tôi ánh mắt đầy căm hờn, nhưng không kịp nữa rồi, cụ già “biến thái” vươn người thơm chụt một cái vào má kia của Bắp Ngô rồi cười sung sướng. Bắp Ngô sững người sờ lên má mình rồi im lặng cúi xuống khám cho bà cụ mà không nói thêm lời nào.

Lúc đầu tôi có phần hả hê, nhưng sau đó, thấy thái độ của Bắp Ngô có vẻ không vui khiến tôi đâm ra lo lắng. Chẳng lẽ hắn giận tôi thật rồi? Tí nữa hắn mà giở chứng, không chở tôi về Hà Nội nữa thì phải làm sao đây? Trăng Thanh ơi hỡi Trăng Thanh, mày cứ sướng lên là bày trò, giờ xong xuôi đâu đấy, nghĩ đến hậu quả lại thấy hoang mang.

Tôi cứ nghĩ Bắp Ngô sẽ giận tôi đến tận lúc về, nhưng không phải, hắn thay đổi hẳn thái độ khi cùng tôi dìu bà tôi đi dạo quanh trại. Bà vẫn nhắc đến những câu chuyện khi tôi còn bé, vẫn nhắc đến mẹ tôi và tôi với niềm nhớ nhung không hề che giấu. Bà nói về con bé Trăng Thanh ngỗ ngược, đánh nhau với thằng hàng xóm đến “toạc” cả quần, về nhà còn hì hụi lấy kim khâu giày ra khâu quần. Bắp Ngô nghe kể đến đoạn đấy thì cười ha hả, hắn còn khéo léo gợi chuyện để bà kể “tội” tôi hồi bé nữa. Những chuyện về tôi thời quá khứ bà đều nhớ, nhớ không sót một chuyện nào, duy chỉ có tôi hiện tại là bà không nhận ra. Thi thoảng, bà lại nắm tay tôi ngơ ngác hỏi “Cô là ai?”. Tôi lại nhẹ nhàng trả lời “Cháu là Trăng Thanh đây bà ơi!”. Mỗi lần như thế, Bắp Ngô nhìn tôi với anh mắt thẳm sâu kỳ lạ. Tôi nhún vai mỉm cười, tỏ ý là tôi đã quá quen với điều này rồi.

Tôi và Bắp Ngô đỡ bà ngồi xuống bên chiếc ghế đá cạnh giàn hoa Hoàng Anh vàng rực, một cơn gió lạnh đột ngột lùa tới. Tôi chưa kịp phản ứng gì đã thấy Bắp Ngô cúi xuống, choàng lại chiếc khăn lên kín cổ cho bà. Bất giác, lòng tôi ấm lại khi nhìn thấy cử chỉ ấy, một vài sợi tóc lòa xòa rơi xuống trán Bắp Ngô khiến anh chàng này trở nên quyến rũ vô cùng. Tôi tự hỏi, tại sao tôi lại luôn có thái độ xa cách, khó chịu với người đàn ông này hơn là với Ria Mép nhỉ? Tại sao, những chuyện của Ria Mép lại khiến tôi bận tâm, còn những chuyện liên quan đến Bắp Ngô tôi lại dễ dàng bỏ qua và thờ ơ đến thế? Có lẽ, suy cho cùng, Bắp Ngô mang đến cho tôi sự nhẹ nhõm trong tâm hồn còn Ria Mép lại mang đến quá nhiều phức tạp khiến đầu óc tôi trở nên bấn loạn, nặng nề hơn. Tôi đã đánh giá sai Bắp Ngô chăng?

Chúng tôi chia tay bà khi trời đã sâm sẩm tối, bà nắm tay từng đứa rồi luôn miệng lẩm bẩm “Về nhé! Về nhé!”. Tôi thương bà vô cùng, ôm lấy bà một lúc rồi lặng lẽ lau nước mắt rơi trên má. Bà cùng các cụ cứ vẫy tay chào chúng tôi mãi cho đến khi chiếc xe chở chúng tôi lăn bánh xuống dốc. Tôi ngoái lại thêm một lần nữa, chỉ thấy những cánh tay của các cụ vẫy mãi, vẫy mãi... Tôi im lặng, Bắp Ngô cũng im lặng, chỉ còn bản nhạc không lời quen thuộc vang lên dìu dặt trong xe.

Về đến Hà Nội lúc hơn tám giờ tối, Bắp Ngô chở tôi đi ăn. Trong bữa ăn, Bắp Ngô lấy khăn ướt lau mặt, tôi nheo mắt nhìn hắn. Bắp Ngô như hiểu được thắc mắc của tôi, bèn giải thích:

“Phải lau cho sạch không thì gai hết cả người! Từ lúc bà ấy thơm tôi đến giờ, tôi cứ có cảm giác như má mình bị đông cứng lại ấy.”

“À, ý anh là bà cụ ‘biến thái’ chứ gì?”

“Còn ai vào đây nữa!”

“Anh cảm thấy ghê sợ thế kia à? Cũng chỉ là một cái thơm ở má thôi mà.”

“Không phải một cái mà là hai! Tại cô cả đấy!”

“Sao lại tại tôi, tại bà ấy thích anh chứ! Mà anh vẫn thấy ghê ghê à?”

“Không phải ghê! Nhưng mà tôi không quen, con gái còn chưa được động vào má tôi huống hồ là bà già.”

“Thế kia á? Thế là bà ấy may mắn quá rồi.”

Tôi bật cười, Bắp Ngô lườm tôi, gắp thức ăn vào miệng rồi bỗng nhiên khựng lại.

“Thực ra, bà ấy cũng thật tội nghiệp đúng không?”

“Ừm, ở đó, mỗi người một hoàn cảnh, nhưng họ đều cô đơn.”

Bắp Ngô nhìn tôi vẻ thông cảm:

“Nhưng các cụ ở với nhau như thế, sẽ không còn cô đơn nữa.”

Tôi không nói gì, Bắp Ngô nói đúng, khi chúng ta cô đơn chỉ cần có thêm một người xa lạ ở bên sẽ đỡ phần chống chếnh. Như tôi vào những ngày này, giờ phút này mà không có Bắp Ngô chắc tôi cũng cảm thấy cô đơn không chịu nổi.

Cả buổi tối, Bắp Ngô không hỏi tôi điều gì về bà, dường như hắn đủ thông minh để chắp nối những câu chuyện rời rạc trong quá khứ của bà và hiểu hết nó. Tôi cũng không có nhu cầu giải thích hay kể lể gì nữa, vì có những lúc lời nói của con người thật thừa thãi, hãy để mọi thứ được cảm nhận và thấu hiểu bằng trái tim thì tốt hơn nhiều.

Chúng tôi trở về nhà trọ khi đồng hồ chỉ đúng mười giờ đêm, trời mùa đông, ngõ vắng heo hắt màu vàng nhờ nhờ của đèn đường. Tôi bước xuống xe, hơi co ro trong chiếc áo dạ mỏng. Bắp Ngô xuống theo, tôi vội vẫy tay chào hắn, định bụng sẽ bước thật nhanh vào cổng vì thực sự tôi nghĩ nếu bây giờ mà nói “cảm ơn” e rằng sẽ hơi vô duyên và khiến Bắp Ngô tức giận. Tôi mỉm cười, hất tóc ra phía sau rồi nhẹ nhàng nói:

“Về nhé!”

Bắp Ngô xỏ tay vào túi quần, đứng im gật đầu. Tôi xoay người định bước đi thì ôi chao, chân tôi bị hụt xuống cái ổ gà ngay phía dưới, cả người tôi như bị trượt, lật ngửa về phía sau, chới với. Một bàn tay mạnh mẽ đỡ lấy eo tôi, bàn tay còn lại níu lấy vai.

Ôi, khổ quá! Tự nhiên lại ở trong một tư thế hết sức nhạy cảm, mặt đối mặt với Bắp Ngô, khuôn mặt hắn rất gần, vài sợi tóc lại lòa xòa rơi trên trán. Tôi chớp mắt nhìn, Bắp Ngô mỉm cười nói nhỏ:

“Phải bắt đền vụ chiều nay thôi.”

Tôi chưa kịp hiểu ý nghĩa sâu xa của câu nói đó thì một thứ gì đó nhẹ nhàng, ấm nóng đặt lên môi tôi. Cả người run bắn, cảm giác như có hàng trăm con kiến chạy khắp người, tê dại. Khi tôi kịp phản ứng và đẩy hắn ra thì dường như nụ hôn đó cũng đã đủ dài để tôi cảm nhận được dư vị ngọt ngào lạ lẫm của nó. Tôi lùi hẳn vào tường, tay liên tục lau miệng, còn Bắp Ngô vẫn đứng im mỉm cười.

Tôi định gào lên mắng hắn một trận, tại sao hắn dám cướp nụ hôn đầu đời của tôi chứ! Sao hắn dám hôn khi chưa xin phép tôi? Ôi, trong đầu tôi lúc đó quá bấn loạn nên không biết phải nói thế nào hay phải làm gì. Tôi chỉ đưa tay lên lau miệng liên hồi. Đúng lúc đó, có tiếng người nói vọng từ sau lưng chúng tôi: ...
« Trước1...303132333435Sau »
Bạn đang xem : Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Những ngón tay đan - Hân Như Những ngón tay đan - Hân Như
Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: