Lamborghini Huracán LP 610-4 t
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền LêitemTháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 134
item Truyện Dài
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê




“Hai người làm gì mà lau miệng liên tục thế?”

Cả hai giật mình quay lại, thấy Ria Mép xỏ hai tay vào túi chiếc áo phao dày sụ đứng nhìn. Tôi bối rối, cảm giác hai má đỏ như than. Bắp Ngô bối rối, cúi xuống đất rồi bất giác ngẩng đầu lên, vừa nói vừa cười:

“À... vừa... vừa... gặm ngô ấy mà.”

Cái gì? Anh ta vừa nói là “gặm ngô” sao? Ý anh ta là môi tôi khô như bắp ngô chắc? Thật là quá quắt! Nhưng mà cũng thật là may mắn, vì Ria Mép hầu như không để ý đến thái độ của chúng tôi. Anh ta lẳng lặng tiến đến cổng rồi mở cổng.

“Thế hai người cứ tự nhiên, tôi vào trước đây.”

Anh ta đẩy cổng đi vào, tôi vội vã chạy theo sau.

“Chờ đã, chờ tôi với!”

Tôi liếc Bắp Ngô rồi chạy thẳng vào bên trong, không chào hỏi gì nữa. Hừ, sau chuyện vừa rồi thì chưa bị tôi mắng đã may rồi ấy chứ.

Tôi vào phòng và leo lên giường nằm, tự nhiên đưa tay lên sờ môi mình, cảm giác êm dịu lúc nãy vẫn như còn đâu đây. Nhưng mà, tại sao hắn lại so sánh môi tôi như cái bắp ngô kia chứ! Không lẽ môi tôi quá khô? Hay quá xấu? Hay tôi... không có kinh nghiệm? Tôi loanh quanh mãi với hàng chục câu hỏi mà không có đáp án nào hết, dù hơi khó chịu nhưng tôi nghĩ chẳng lẽ lại đi nhắn tin hỏi Bắp Ngô cho ra nhẽ thì quá vô duyên, thôi thì coi như đây là một “tai nạn” và tôi không muốn nhớ tới điều đó nữa.

Có tiếng nhạc nhè nhẹ bên phòng Ria Mép vọng sang, anh ta còn nghe nhạc nhẹ nhàng cơ đấy, bình thường toàn rock riếc điếc hết cả tai cơ mà. Ôi chao! Đột nhiên tôi chột dạ, không biết lúc nãy Ria Mép không biết hay giả vờ không biết về nụ hôn giữa tôi và Bắp Ngô nhỉ? Nếu anh ta mà biết thì tôi xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu mất! Ôi trời! Hy vọng là chuyện này chỉ có hai đứa tôi biết thôi, tôi thề, tôi hứa, tôi đảm bảo là “sống để bụng, chết mang đi” và hy vọng lão Bắp Ngô chết tiệt cũng sẽ làm thế.



Chương 11: Niềm tin bị đánh cắp


Chương 11.1


Tôi và Bắp Ngô, sau “sự kiện” động trời với “nụ hôn bị đánh cắp” thì chẳng mấy khi nói chuyện với nhau nữa. Tôi cố tránh tối đa việc tiếp xúc với hắn, còn Bắp Ngô thì vẫn “mặt trơ trán bóng” như chưa từng làm điều gì có lỗi với tôi vậy, vẫn gọi điện rủ rê đi chơi mới ghét chứ. Nhưng, tôi kiên quyết từ chối hết, không hẳn vì giận dỗi mà vì tôi còn có quá nhiều việc phải làm.

Tôi bắt đầu những ngày vùi đầu vào công việc, dự án show biểu diễn thời trang nhằm quảng bá cho bộ sưu tập Mùa Xanh của công ty New style đã đến kỳ gấp rút. Dù bên đối tác chưa chốt hợp đồng với chúng tôi nhưng nghe sếp Thành nói khả năng công ty giành được hợp đồng đã chắc đến 90% rồi. Vì thế, tôi háo hức ngày đêm nghiên cứu để lên được một kịch bản hoàn hảo nhằm kết nối các đêm diễn thành một câu chuyện sâu sắc và ấn tượng.

Sếp Thành vẫn hay rủ tôi đi ăn trưa cùng, nhưng giờ tôi đã có đủ “dũng khí” để từ chối. Thi thoảng, vì nể nang nên tôi cũng có đi ăn với sếp vài bữa. Sếp Thành càng ngày càng ít nói, chỉ mỉm cười hay gật đầu nhè nhẹ khi nghe tôi nói chuyện. Sếp hầu như không góp ý, chỉ khích lệ tôi nhanh chóng hoàn thành kịch bản. Tôi có cảm giác rất lạ mỗi khi nhìn thẳng vào mắt sếp, đôi mắt ấy đẹp nhưng lẩn quất đâu đó có sự sắc lạnh và nhiều toan tính. Ngay cả khi sếp Thành nói những lời động viên tôi, đôi mắt ấy vẫn ánh lên những tia nhìn khiến tôi gai cả người. Với tôi, sếp Thành luôn là một ẩn số, một ẩn số đúng nghĩa và tôi thì quá non nớt để tìm ra lời giải của ẩn số đó. Mà dù sếp Thành có là gì đi nữa, tôi cũng chẳng mấy bận tâm, vì sếp là sếp và tôi là tôi, ngoài công việc ra, chúng tôi chẳng có gì liên quan đến nhau cả, thế nên, chẳng việc gì phải nghĩ ngợi nhiều cho đau đầu.

Vài ngày sau đó, tôi được sếp Thành dẫn đi gặp Giám đốc Maketing của công ty New style, đó là một cô gái còn khá trẻ, xinh xắn và sành điệu tên là Quỳnh Chi. Cô ấy nói chuyện nhẹ nhàng, có duyên nhưng rất kiên quyết. Quỳnh Chi nói cho tôi biết về ý tưởng chủ đạo của Mùa Xanh, cô ấy muốn một chuỗi show thật độc đáo, gần gũi nhưng phải có yếu tố lãng mạn và ma mị. Tôi lắng nghe những trao đổi của sếp và Quỳnh Chi. Quả thật, tư duy của cô ấy không hề “non” và “trẻ” như ngoại hình của cô. Thế mà lúc mới gặp, tôi cứ nghĩ Quỳnh Chi chẳng qua cũng chỉ vì nhờ vào vị thế “con cha cháu ông” nên mới được ngồi vào vị trí này cơ đấy! Đúng là ở đời không nên đánh giá người khác bằng đôi mắt thiển cận của mình. Chỉ nói chuyện với Quỳnh Chi một tiếng đồng hồ mà tôi đã tình nguyện ngả mũ kính phục sự hiểu biết của cô gái này. Tôi thầm nghĩ đến sếp Kều, giá như sếp mà lấy được một người vợ như cô ấy, chắc chắn công ty tôi sẽ ăn nên làm ra, hốt tiền của thiên hạ dễ như bỡn cho mà xem.

Buổi gặp mặt khiến tôi càng có cảm tình hơn với cô gái xuất thân giàu có nhưng không chảnh, không ăn chơi, và não không hề “ngắn” này. Trên đường về, tôi liên tục thổ lộ lòng ngưỡng mộ của tôi dành cho Quỳnh Chi, còn sếp Thành có vẻ trầm ngâm hơn lúc đầu, thi thoảng chỉ thêm vào vài từ như “Thế à?” cho có chuyện. Tôi đủ nhạy cảm để hiểu rằng sếp không hào hứng với câu chuyện của mình nên dừng lại, lôi điện thoại ra chơi điện tử cho hết thời gian.

Khi tôi và sếp Thành trở về công ty thì gặp ngay sếp Huân Kều giữa hành lang đi tới. Tôi vội vã chào sếp Kều một cách rất chi là... xã giao:

“Em chào sếp!”

Sếp Kều mỉm cười với tôi:

“Chào em!”

Rất nhanh, tôi nhận ra ánh mắt của sếp Kều không hề nhìn tôi mà liếc sang sếp Thành. Sếp Thành vẫn giữ một thái độ thản nhiên nhưng có phần xa cách, anh ta nghiêng người, lách qua vai sếp Kều, đồng thời cất giọng một cách khô khốc.

“Anh!”

Sếp Kều gật đầu đáp lễ, mắt vẫn nhìn xoáy vào Thành.

“Thế nào? Gặp khách hàng tốt chứ?”

Sếp Thành nhún vai:

“Cũng tạm, giờ chỉ còn chờ ý tưởng kịch bản của Trăng Thanh nữa thôi, nếu cô ấy xong sớm, em nghĩ đối tác sẽ chốt hợp đồng luôn.”

Sếp Kều nheo mắt, nhìn Thành có vẻ rất thăm dò.

“Thế à? Anh nghe nói bên công ty Song Hà cũng đang nhăm nhe hợp đồng này mà? Chúng ta không gặp cản trở nào sao?”

“Anh lo gì, Song Hà từ trước đến nay chưa xứng là đối thủ của chúng ta. Hơn nữa, chúng ta có mối quan hệ tốt...”

“Anh hiểu rồi!”

Sếp Kều đột ngột cắt lời sếp Thành và tiến gần về phía tôi, vỗ nhẹ lên vai.

“Phần quan trọng nhất là kịch bản, em cố gắng nhé.”

Tôi gật đầu cảm kích. Sếp Kều ghé tai tôi nói nhỏ:

“Hết giờ làm, sang phòng anh gặp chút nhé.”

Tôi lại gật đầu một cách vô thức, sếp Thành liếc nhìn hai chúng tôi rồi đi thẳng. Sếp Kều vỗ nhẹ vào vai tôi lần nữa và mỉm cười đi thẳng ra thang máy.

Hai người sếp đi ra hai hướng, còn tôi đứng ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rõ ràng, thái độ của hai người này với nhau rất... có vấn đề, còn nó là vấn đề gì thì có trời mới biết được. Tôi hiếm khi thấy sếp Thành tỏ ra lạnh lùng như vậy, và càng hiếm khi thấy sếp Kều ngắt lời và tỏ vẻ trịch thượng với cấp dưới như thế. Tôi có cảm giác, giữa họ không phải là mối quan hệ sếp và nhân viên bình thường, ở họ có gì đó thật... mờ ám. Ôi chao! Tôi thật là lắm chuyện quá đi, dù giữa họ có gì đó đi chăng nữa thì liên quan gì đến mình chứ? Dù có chuyện “trâu bò” đánh nhau đi nữa, thì thân phận “ruồi muỗi” như tôi chắc chả đến lượt phải chết đâu mà lo.

Cả buổi chiều, việc khiến tôi suy nghĩ nhiều không phải là thái độ giữa hai sếp với nhau mà là lời mời vào phòng gặp “một chút” của sếp Huân Kều. Dù trí tưởng tượng của tôi có cao siêu đến đâu, tôi vẫn không tài nào nghĩ được sếp có chuyện gì mà phải gặp riêng tôi như thế. Tôi vừa tò mò vừa thấp thỏm, khổ lắm, nhỡ trong lúc tôi vào phòng gặp sếp mà có ai đó bắt gặp thì coi như lại toi thêm lần thứ N nữa. Nếu bị bắt gặp, kiểu gì ngay lập tức sẽ có một “hội nghị buôn chuyện” được các chị mái già mở ra và nhân vật trung tâm cho hội nghị đó, không ai khác ngoài tôi.

Để tránh “lời ong tiếng ve” tôi quyết định sẽ chờ mọi người về hết mới nhẹ nhàng đến gõ cửa phòng sếp. Chỉ mới gõ cửa lần đầu tiên, cửa đã được mở, sếp Kều đứng sau cánh cửa cười với tôi:

“Em vào đi.”

Tôi nhẹ nhàng lách người qua khe cửa mở hơi hẹp của sếp, sếp đóng cửa lại khiến tôi giật mình ngoái lại. Sếp Kều cười:

“Sao em có vẻ rụt rè thế? Ngồi xuống đi.”

“Dạ! Sếp có chuyện gì không ạ?”

Sếp Huân lại cười, tiến tới bàn làm việc, xoay ghế ngồi xuống nhìn tôi.

“Lúc nào em cũng đi thẳng vào vấn đề như thế à?”

“À... không! Tại em thấy hơi... khó hiểu thôi ạ.”

Sếp Kều với tay, đẩy cái túi giấy to trước mặt về phía tôi.

“Cái này... cho em.”

Tôi sững người nhìn sếp, sếp gõ gõ tay lên bàn.

“Cứ xem đi!”

Tôi mở túi ra xem, thấy có hai cái hộp, nhưng chẳng biết nó là cái gì. Thú thật, trên đó chi chít chữ tiếng Anh mà trình độ tiếng Anh của tôi thì “còi” đến nỗi để viết được chính xác chữ “Good morning” tôi cũng phải tra “gúc gồ” dăm lượt rồi mới dám viết. Sếp Kều thấy mặt tôi có vẻ hơi “ngu” nên vội vàng giải thích.

“Dầu gội đầu đó! Vì em vẫn chưa chịu thay dầu gội.”

À, ra thế! Không lẽ sếp khó chịu với mùi hương nhu trên tóc tôi đến nỗi phòng sếp cách phòng tôi cả một dãy hành lang dài mà sếp vẫn không chịu được? Hay sếp nghĩ tôi quá nghèo, không đủ tiền mua dầu gội đầu? Dù là lý do gì đi nữa, tôi nghĩ mình cũng nên lịch sự cảm ơn cho nó phải phép.

“Em cảm ơn sếp! Em cũng mua dầu mới rồi, chỉ có điều là chưa muốn thay vì dầu cũ vẫn còn, vứt đi thì phí lắm.”

Sếp Kều ngạc nhiên nhìn tôi:

“Em cũng có ý định thay dầu gội vì anh à?”

“Vâng! Anh là sếp mà, em không muốn gây khó chịu cho sếp, vì rất có thể nó ảnh hưởng đến tiền lương của em.”

Tôi đáp lại một cách hồn nhiên, sếp Kều cười to. Tôi bối rối đẩy trả lại chiếc túi và đứng dậy.

“Em mua sẵn dầu ở nhà rồi, anh cầm cái này về tặng ai đó đi ạ.”

Sếp Kều nhíu mày:

“Ai đó nào?”

“Dạ, thì ai đó nào cũng được ạ.”

Sếp Kều dựa hẳn vào ghế, bật cười sảng khoái.

“Thôi, em cứ cầm về đi, không phải ngại, dù sao anh cũng mua rồi, em không dùng thì anh cũng chả có ai đó mà tặng, chẳng lẽ anh lại mang đi vứt à?”

Ôi không! Đừng vứt! Tôi biết loại dầu chi chít tiếng Anh thế này chắc chắn là dầu... ngoại rồi! Đắt lắm, vứt đi thì còn ra thể thống gì nữa. Với lại, sếp có ý tốt tặng mình, mình từ chối phũ phàng thế thật không phải đạo chút nào. Nghĩ thế, nên tôi vội cầm lấy túi:

“Nếu thế thì em nhận vậy! Nhưng mà... sếp ơi! Hết bao tiền để em gửi ạ.”

Sếp Kều trợn mắt, tôi còn trợn mắt to hơn! Chính bản thân tôi cũng chả hiểu tại sao mình lại thốt ra câu đó. Trời ơi là trời, sao mà “khôn” thế không biết, nhỡ sếp nói giá ra thật thì lại đi tong một khoản không nhỏ rồi! Dầu ngoại chứ có phải bồ kết đâu mà móc hầu bao ra nhẹ nhàng như gió thoảng được chứ. Tôi biết mình “lỡ lời” nên lòng thầm cầu mong sếp Huân Kều đừng “thẳng tay” ra giá. ...
« Trước1...3132333435Sau »
Bạn đang xem : Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Những ngón tay đan - Hân Như Những ngón tay đan - Hân Như
Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: