Polaroid
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Người đợi mùa thu qua phố...itemNgười đợi mùa thu qua phố...
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 4
item Trò Chuyện Cuộc Sống
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Người đợi mùa thu qua phố...




Từ đó mỗi năm đến mùa thu tôi lại đến đây nhặt lá vàng và đợi mùa thu qua phố, mùa thu tóc ngắn của tôi… lắm.

Tôi đã giữ cho nước mắt mình khỏi rơi khi cầm món quà mà em gửi lại cho tôi nhưng không cầm được. Nó cứ chảy ra, tuôn trào. Tôi hỏi Thịnh trong tiếng nấc:

- Thế giờ cậu biết mộ cô ấy ở đâu không?
- Gia đình bên đó hỏa thiêu, tro được rải xuống hồ bên con phố có hàng cây lá vàng đó.
*
Tôi trở lại thăm em vào một buổi chiều thu có mưa bay rả rích, hàng cây lá vàng vẫn còn đó với những chiếc lá vàng rơi nhưng còn đâu nữa bóng hình người con gái tôi yêu. “Em ở đâu rồi hỡi mùa thu tóc ngắn” câu thơ của ai làm lòng tôi đau nhói. Tôi nhớ những buổi chiều em đợi tôi tan ca, những kỷ niệm ngày ấy cứ ùa về, tôi đứng im để dòng thác ký ức ấy cuốn tôi đi. Tôi đến nơi lòng hồ, mưa thu làm gợn những con sóng nhỏ, có phải em đang chào tôi không.

Tôi thấy hình bóng của em nơi đáy hồ thu trong vắt. Em đứng đó với nụ cười bướng bỉnh, với mái tóc hụt hẫng nhưng gợi cho người ta một cảm giác hạnh phúc tràn đầy. Em mỉm cười nhìn tôi. Tôi thả từng chiếc lá vàng xuống lòng hồ, từng chiếc một nhẹ rơi. Thu ơi,có một điều anh luôn tiếc nuối là ngày ấy anh chưa nói tiếng yêu em. Tại sao em mạnh mẽ với tiếng gọi của tử thần nhưng lại yếu đuối với tình yêu của anh? Thu không nói gì, nụ cười của em hòa lẫn vào những làn sóng lăn tăn, lăn tăn.

Từ đó mỗi năm đến mùa thu tôi lại đến đây nhặt lá vàng và đợi mùa thu qua phố, mùa thu tóc ngắn của tôi… lắm.

Tôi đã giữ cho nước mắt mình khỏi rơi khi cầm món quà mà em gửi lại cho tôi nhưng không cầm được. Nó cứ chảy ra, tuôn trào. Tôi hỏi Thịnh trong tiếng nấc:

- Thế giờ cậu biết mộ cô ấy ở đâu không?
- Gia đình bên đó hỏa thiêu, tro được rải xuống hồ bên con phố có hàng cây lá vàng đó.
*
Tôi trở lại thăm em vào một buổi chiều thu có mưa bay rả rích, hàng cây lá vàng vẫn còn đó với những chiếc lá vàng rơi nhưng còn đâu nữa bóng hình người con gái tôi yêu. “Em ở đâu rồi hỡi mùa thu tóc ngắn” câu thơ của ai làm lòng tôi đau nhói. Tôi nhớ những buổi chiều em đợi tôi tan ca, những kỷ niệm ngày ấy cứ ùa về, tôi đứng im để dòng thác ký ức ấy cuốn tôi đi. Tôi đến nơi lòng hồ, mưa thu làm gợn những con sóng nhỏ, có phải em đang chào tôi không.

Tôi thấy hình bóng của em nơi đáy hồ thu trong vắt. Em đứng đó với nụ cười bướng bỉnh, với mái tóc hụt hẫng nhưng gợi cho người ta một cảm giác hạnh phúc tràn đầy. Em mỉm cười nhìn tôi. Tôi thả từng chiếc lá vàng xuống lòng hồ, từng chiếc một nhẹ rơi. Thu ơi,có một điều anh luôn tiếc nuối là ngày ấy anh chưa nói tiếng yêu em. Tại sao em mạnh mẽ với tiếng gọi của tử thần nhưng lại yếu đuối với tình yêu của anh? Thu không nói gì, nụ cười của em hòa lẫn vào những làn sóng lăn tăn, lăn tăn.

Từ đó mỗi năm đến mùa thu tôi lại đến đây nhặt lá vàng và đợi mùa thu qua phố, mùa thu tóc ngắn của tôi… lắm.

Tôi đã giữ cho nước mắt mình khỏi rơi khi cầm món quà mà em gửi lại cho tôi nhưng không cầm được. Nó cứ chảy ra, tuôn trào. Tôi hỏi Thịnh trong tiếng nấc:

- Thế giờ cậu biết mộ cô ấy ở đâu không?
- Gia đình bên đó hỏa thiêu, tro được rải xuống hồ bên con phố có hàng cây lá vàng đó.
*
Tôi trở lại thăm em vào một buổi chiều thu có mưa bay rả rích, hàng cây lá vàng vẫn còn đó với những chiếc lá vàng rơi nhưng còn đâu nữa bóng hình người con gái tôi yêu. “Em ở đâu rồi hỡi mùa thu tóc ngắn” câu thơ của ai làm lòng tôi đau nhói. Tôi nhớ những buổi chiều em đợi tôi tan ca, những kỷ niệm ngày ấy cứ ùa về, tôi đứng im để dòng thác ký ức ấy cuốn tôi đi. Tôi đến nơi lòng hồ, mưa thu làm gợn những con sóng nhỏ, có phải em đang chào tôi không.

Tôi thấy hình bóng của em nơi đáy hồ thu trong vắt. Em đứng đó với nụ cười bướng bỉnh, với mái tóc hụt hẫng nhưng gợi cho người ta một cảm giác hạnh phúc tràn đầy. Em mỉm cười nhìn tôi. Tôi thả từng chiếc lá vàng xuống lòng hồ, từng chiếc một nhẹ rơi. Thu ơi,có một điều anh luôn tiếc nuối là ngày ấy anh chưa nói tiếng yêu em. Tại sao em mạnh mẽ với tiếng gọi của tử thần nhưng lại yếu đuối với tình yêu của anh? Thu không nói gì, nụ cười của em hòa lẫn vào những làn sóng lăn tăn, lăn tăn.

Từ đó mỗi năm đến mùa thu tôi lại đến đây nhặt lá vàng và đợi mùa thu qua phố, mùa thu tóc ngắn của tôi… lắm.

Tôi đã giữ cho nước mắt mình khỏi rơi khi cầm món quà mà em gửi lại cho tôi nhưng không cầm được. Nó cứ chảy ra, tuôn trào. Tôi hỏi Thịnh trong tiếng nấc:

- Thế giờ cậu biết mộ cô ấy ở đâu không?
- Gia đình bên đó hỏa thiêu, tro được rải xuống hồ bên con phố có hàng cây lá vàng đó.
*
Tôi trở lại thăm em vào một buổi chiều thu có mưa bay rả rích, hàng cây lá vàng vẫn còn đó với những chiếc lá vàng rơi nhưng còn đâu nữa bóng hình người con gái tôi yêu. “Em ở đâu rồi hỡi mùa thu tóc ngắn” câu thơ của ai làm lòng tôi đau nhói. Tôi nhớ những buổi chiều em đợi tôi tan ca, những kỷ niệm ngày ấy cứ ùa về, tôi đứng im để dòng thác ký ức ấy cuốn tôi đi. Tôi đến nơi lòng hồ, mưa thu làm gợn những con sóng nhỏ, có phải em đang chào tôi không.

Tôi thấy hình bóng của em nơi đáy hồ thu trong vắt. Em đứng đó với nụ cười bướng bỉnh, với mái tóc hụt hẫng nhưng gợi cho người ta một cảm giác hạnh phúc tràn đầy. Em mỉm cười nhìn tôi. Tôi thả từng chiếc lá vàng xuống lòng hồ, từng chiếc một nhẹ rơi. Thu ơi,có một điều anh luôn tiếc nuối là ngày ấy anh chưa nói tiếng yêu em. Tại sao em mạnh mẽ với tiếng gọi của tử thần nhưng lại yếu đuối với tình yêu của anh? Thu không nói gì, nụ cười của em hòa lẫn vào những làn sóng lăn tăn, lăn tăn.

Từ đó mỗi năm đến mùa thu tôi lại đến đây nhặt lá vàng và đợi mùa thu qua phố, mùa thu tóc ngắn của tôi… lắm.

Tôi đã giữ cho nước mắt mình khỏi rơi khi cầm món quà mà em gửi lại cho tôi nhưng không cầm được. Nó cứ chảy ra, tuôn trào. Tôi hỏi Thịnh trong tiếng nấc:

- Thế giờ cậu biết mộ cô ấy ở đâu không?
- Gia đình bên đó hỏa thiêu, tro được rải xuống hồ bên con phố có hàng cây lá vàng đó.
*
Tôi trở lại thăm em vào một buổi chiều thu có mưa bay rả rích, hàng cây lá vàng vẫn còn đó với những chiếc lá vàng rơi nhưng còn đâu nữa bóng hình người con gái tôi yêu. “Em ở đâu rồi hỡi mùa thu tóc ngắn” câu thơ của ai làm lòng tôi đau nhói. Tôi nhớ những buổi chiều em đợi tôi tan ca, những kỷ niệm ngày ấy cứ ùa về, tôi đứng im để dòng thác ký ức ấy cuốn tôi đi. Tôi đến nơi lòng hồ, mưa thu làm gợn những con sóng nhỏ, có phải em đang chào tôi không.

Tôi thấy hình bóng của em nơi đáy hồ thu trong vắt. Em đứng đó với nụ cười bướng bỉnh, với mái tóc hụt hẫng nhưng gợi cho người ta một cảm giác hạnh phúc tràn đầy. Em mỉm cười nhìn tôi. Tôi thả từng chiếc lá vàng xuống lòng hồ, từng chiếc một nhẹ rơi. Thu ơi,có một điều anh luôn tiếc nuối là ngày ấy anh chưa nói tiếng yêu em. Tại sao em mạnh mẽ với tiếng gọi của tử thần nhưng lại yếu đuối với tình yêu của anh? Thu không nói gì, nụ cười của em hòa lẫn vào những làn sóng lăn tăn, lăn tăn.

Từ đó mỗi năm đến mùa thu tôi lại đến đây nhặt lá vàng và đợi mùa thu qua phố, mùa thu tóc ngắn của tôi… lắm.

Tôi đã giữ cho nước mắt mình khỏi rơi khi cầm món quà mà em gửi lại cho tôi nhưng không cầm được. Nó cứ chảy ra, tuôn trào. Tôi hỏi Thịnh trong tiếng nấc:

- Thế giờ cậu biết mộ cô ấy ở đâu không?
- Gia đình bên đó hỏa thiêu, tro được rải xuống hồ bên con phố có hàng cây lá vàng đó.
*
Tôi trở lại thăm em vào một buổi chiều thu có mưa bay rả rích, hàng cây lá vàng vẫn còn đó với những chiếc lá vàng rơi nhưng còn đâu nữa bóng hình người con gái tôi yêu. “Em ở đâu rồi hỡi mùa thu tóc ngắn” câu thơ của ai làm lòng tôi đau nhói. Tôi nhớ những buổi chiều em đợi tôi tan ca, những kỷ niệm ngày ấy cứ ùa về, tôi đứng im để dòng thác ký ức ấy cuốn tôi đi. Tôi đến nơi lòng hồ, mưa thu làm gợn những con sóng nhỏ, có phải em đang chào tôi không.

Tôi thấy hình bóng của em nơi đáy hồ thu trong vắt. Em đứng đó với nụ cười bướng bỉnh, với mái tóc hụt hẫng nhưng gợi cho người ta một cảm giác hạnh phúc tràn đầy. Em mỉm cười nhìn tôi. Tôi thả từng chiếc lá vàng xuống lòng hồ, từng chiếc một nhẹ rơi. Thu ơi,có một điều anh luôn tiếc nuối là ngày ấy anh chưa nói tiếng yêu em. Tại sao em mạnh mẽ với tiếng gọi của tử thần nhưng lại yếu đuối với tình yêu của anh? Thu không nói gì, nụ cười của em hòa lẫn vào những làn sóng lăn tăn, lăn tăn.

Từ đó mỗi năm đến mùa thu tôi lại đến đây nhặt lá vàng và đợi mùa thu qua phố, mùa thu tóc ngắn của tôi… lắm.

Tôi đã giữ cho nước mắt mình khỏi rơi khi cầm món quà mà em gửi lại cho tôi nhưng không cầm được. Nó cứ chảy ra, tuôn trào. Tôi hỏi Thịnh trong tiếng nấc:

- Thế giờ cậu biết mộ cô ấy ở đâu không?
- Gia đình bên đó hỏa thiêu, tro được rải xuống hồ bên con phố có hàng cây lá vàng đó.
*
Tôi trở lại thăm em vào một buổi chiều thu có mưa bay rả rích, hàng cây lá vàng vẫn còn đó với những chiếc lá vàng rơi nhưng còn đâu nữa bóng hình người con gái tôi yêu. “Em ở đâu rồi hỡi mùa thu tóc ngắn” câu thơ của ai làm lòng tôi đau nhói. Tôi nhớ những buổi chiều em đợi tôi tan ca, những kỷ niệm ngày ấy cứ ùa về, tôi đứng im để dòng thác ký ức ấy cuốn tôi đi. Tôi đến nơi lòng hồ, mưa thu làm gợn những con sóng nhỏ, có phải em đang chào tôi không.

Tôi thấy hình bóng của em nơi đáy hồ thu trong vắt. Em đứng đó với nụ cười bướng bỉnh, với mái tóc hụt hẫng nhưng gợi cho người ta một cảm giác hạnh phúc tràn đầy. Em mỉm cười nhìn tôi. Tôi thả từng chiếc lá vàng xuống lòng hồ, từng chiếc một nhẹ rơi. Thu ơi,có một điều anh luôn tiếc nuối là ngày ấy anh chưa nói tiếng yêu em. Tại sao em mạnh mẽ với tiếng gọi của tử thần nhưng lại yếu đuối với tình yêu của anh? Thu không nói gì, nụ cười của em hòa lẫn vào những làn sóng lăn tăn, lăn tăn.

Từ đó mỗi năm đến mùa thu tôi lại đến đây nhặt lá vàng và đợi mùa thu qua phố, mùa thu tóc ngắn của tôi… lắm.

Tôi đã giữ cho nước mắt mình khỏi rơi khi cầm món quà mà em gửi lại cho tôi nhưng không cầm được. Nó cứ chảy ra, tuôn trào. Tôi hỏi Thịnh trong tiếng nấc:

- Thế giờ cậu biết mộ cô ấy ở đâu không?
- Gia đình bên đó hỏa thiêu, tro được rải xuống hồ bên con phố có hàng cây lá vàng đó.
*
Tôi trở lại thăm em vào một buổi chiều thu có mưa bay rả rích, hàng cây lá vàng vẫn còn đó với những chiếc lá vàng rơi nhưng còn đâu nữa bóng hình người con gái tôi yêu. “Em ở đâu rồi hỡi mùa thu tóc n
« Trước123
Bạn đang xem : Người đợi mùa thu qua phố...
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Chỉ 5 phút thôi tôi hứa bạn sẽ phải khóc!
» Người đợi mùa thu qua phố...
» Bill Gates luôn mỉm cười
» Cánh chuồn cô độc
» Tuổi 18 "kinh khủng"
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Hai nửa cuộc đời Hai nửa cuộc đời
Chỉ 5 phút thôi tôi hứa bạn sẽ phải khóc! Chỉ 5 phút thôi tôi hứa bạn sẽ phải khóc!
Cây củ cải biết nói Cây củ cải biết nói
Bill Gates luôn mỉm cười Bill Gates luôn mỉm cười
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: