The Soda Pop
» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Chờ Yêu - Hạc XanhitemChờ Yêu - Hạc Xanh
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 46
item Truyện Dài
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Chờ Yêu - Hạc Xanh




Sau khi ăn chúng tôi đi kara. Tôi không được hào hứng lắm vì chỉ nghĩ tới chuyện ngày mai mở mắt ra là phải tiễn anh ngoài sân bay, nước mắt nước mũi tèm lem rồi cảm giác tủi thân cứ cao vùn vụt. Như thế thì làm gì có tâm trạng để mà hát với hò.

Đảo mắt nhìn quanh phòng, cũng chỉ có chị Ly và cái Linh chọn bài, tôi ngồi xoay vần cốc bia, vẫn tiếp tục uống, anh ngồi cạnh tôi lừ lừ.

- Em uống ít thôi.

Tôi không đáp lời. Để tôi đặt anh vào vị trí như tôi nhé! Tự nhiên tôi biến mất một thời gian dài, xong tôi cứ vuốt ve anh nói rằng anh hãy yên tâm đi, tôi sẽ sớm quay trở lại thôi. Anh liệu có không buồn được không?

- Em trẻ con quá rồi Du ạ, em phải biết là anh cũng buồn chứ!

Anh đưa tay giật lấy cốc bia tôi vừa định cho lên miệng, giọng nói với vẻ cáu kỉnh bực mình.

- Du, anh Phong, bài này song ca, hai người hát đi!

Linh chạy lại chỗ tôi và anh dúi mic vào tay, mắt tôi nhòe nhoẹt nước nhưng vẫn đọc được tên bài: “Yêu thương mong manh”

Nghĩ sao mà nó cho tôi với anh hát bài này? Tình yêu của tôi đến giờ phút này đây chưa đủ “mong manh” hay sao? Tôi sợ thêm một chút nữa thôi thì sẽ từ “mong manh” thành “tan tành” luôn ấy chứ!

Anh cầm mic rồi cầm tay tôi dắt lên phía gần màn hình lớn, không kịp để cho tôi phản bác.

“Em, mình đã trao nhau nhiều hơn đã hứa

Mà vì sao đôi khi anh thấy yêu thương thật quá mong manh

Người hỡi tình mình tựa như những áng mây trôi về đâu

Vẫn mong cho mình mãi bên nhau dài lâu.”



Anh hát trước, mở đầu rất ngọt. Lúc hát anh nhìn trực diện vào tôi, cảm giác lúc cầm mic rất nặng nề, còn cả một khối tình cảm bên trong nữa. Tôi không biết làm gì hơn ngoài việc hát tiếp lời với anh.

“Em lòng vẫn khát khao được yêu mãi thế

Dù mai đây đôi ta đâu biết yêu thương mình sẽ ra sao

Người hỡi tình mình tựa như những tháng năm kia đổi thay

Hãy yêu nhau để có nhau mãi về sau.”

Lần đầu tiên chúng tôi hát cho nhau nghe, hát giữa mọi người. Lần đầu tiên cũng là lần để cách xa…

“Và em sẽ nhìn anh và hát

Em sẽ mãi yêu anh hơn lời em nói.”

….

“Dù năm tháng đổi thay người hỡi

Những ngọt ngào vẫn mãi trao nhau.”

….

“Bàn tay ấm tìm nhau trìu mến

Và ta sẽ mãi yêu cho dẫu mai đây... về đâu.”

Mọi người đi đâu hết rồi? Sao mọi người rủ nhau cùng im lặng? Tôi đứng trên này, nhìn vào mắt anh mà thấy run run. Nhạc vẫn còn vang lên khúc tình ca tha thiết…

*Khi được ở bên nhau thì cứ lo yêu thương nhau cho trọn vẹn. Em sẽ chờ, và sẽ đợi, mãi mong chờ một người chiếm lấy trái tim em… Thế nên, anh đi rồi anh lại về nhé, vì có một người chỉ biết cắm đầu yêu anh và cắm cổ chờ anh thôi đấy! Sẽ không là một ai khác được phép bước vào tim em ngoài anh*

Trong lúc nhìn khuôn mặt anh tôi đã nghĩ thầm như thế, nghe sến rệt cơ mà lòng vẫn chỉ chăm chú nghĩ về điều đó thôi. Tôi không biết làm cách nào cho anh hiểu. Tôi chỉ biết ngồi im lặng trên xe anh lúc về, cũng có lần tay trái cử động khẽ để chạm vào tay anh. Bất giác lúc đó anh nắm lấy tay tôi, siết nhẹ, ấm áp và tin cẩn. Bao nhiêu cảm xúc như xổ lồng, lúc đến một ngã tư gặp đèn đỏ, anh chủ động nghiêng đầu về phía tôi và chúng tôi hôn nhau một nụ hôn dài. Cảm giác như đầu lưỡi còn mặn, vì trên môi anh cũng có nước mắt.

Ngày… tháng… năm…

Hôm nay anh đi.

Tôi tiễn anh trong giàn giụa nước mắt. Nói gì thì nói tôi vẫn là một đứa con gái yếu lòng.

Người ta nói nước mắt của người ở lại làm nặng lòng kẻ ra đi… Nhưng tôi biết làm sao khi mà tôi càng cố để kìm nén thì mọi ngọn nguồn yêu thương và lo lắng cứ theo nước tuôn ra khóe mắt.

Tôi đã có một ngày ủ ê và buồn chán đến mức ruồi bay qua cũng chẳng buồn xua. Linh nó cố kéo tôi đi xem phim, đi thưởng thức mấy cái thể loại gì gì đó ở phòng triển lãm. Nhưng tôi không có xíu tâm trạng gì cả. Cứ thấy ngơ ngẩn chờ đợi một cuộc điện thoại.

Bao giờ thì anh đến nơi?

Đến nơi rồi anh đã ổn định được mọi thứ ngay chưa?

À, còn quên chưa dặn anh nhớ mua mì tôm chanh để ăn vào buổi tối @.@ Anh hay bị đói đêm. Dù biết ăn như thế sẽ dễ bị béo bụng nhưng anh của tôi cứ béo thêm một chút cũng vẫn đẹp mà.

Nhớ anh. Ừ thì nhớ anh. Nhưng cứ ngồi đó u sầu ủ rũ thì cũng không giải quyết được điều gì cả.

Chiều muộn rồi, đi ra chợ tập thói quen nấu ăn một mình cho giống một người vợ đang trong giai đoạn thử thách khi phải xa chồng. Biết đâu đấy đây lại là khoảng thời gian tốt để tôi tự thực tập và nâng cấp tài nấu nướng của mình.

Ngày… tháng… năm…

Tôi cho phép một ngày để ủ ê, để bắt đầu với nhịp sống cũ – không có anh – ngày độc thân!!!

Và ngày đó đã qua rồi. Hôm nay nhìn bầu trời thu bằng một con mắt khác. Trời thu vẫn cao và trong xanh lạ, vẫn là mùa của yêu thương, mùa của lứa đôi. Dẫu thế nào thì mùa thu Hà Nội vẫn đẹp – dù rằng chẳng có anh bên cạnh.

Sáng sớm bước vào phòng, Khanh đặt trên bàn cốc café, mặt cô nàng hôm nay te tởn và tươi rói, tôi có khẽ chào và hỏi thăm.

- Hôm nay vui thế, có chuyện gì đáng ăn mừng à?

- Ờm. Hôm nay có nhân viên mới. Mới ra trường, trai trẻ. Hí hí.

Ôi nhìn kìa. Gương mặt của cô gái tuổi hai tư khi nắm bắt được thông tin có “giai trẻ” vào phòng làm việc sướng trông thấy. Tôi cũng hùa theo niềm vui ấy, mặc dù tôi không mấy quan tâm tới nhân vật lạ kia.

- Có thông tin nào khác đáng quan tâm nữa không?

Khanh nhìn tôi nháy mắt.

- Nhà mặt phố, bố làm quan. Lại chưa có bạn gái.

Tôi bật cười. Sao cô bạn biết được anh chàng kia chưa có bạn gái nhỉ? Lợi hại thật đấy.

- Sao cậu biết?

- Ơ hay, là Khanh thì có gì khó hiểu đâu!

Được chừng mươi phút, cửa phòng mở, chị bên phòng HR bước vào cùng với một trai trẻ thật. Tôi nhướn mày, nhìn khuôn mặt non nớt baby kia. Có một chút kiên nghị, có một chút tinh anh, lại có một chút khù khờ. Tôi quay sang nhìn Khanh, cô nàng nhìn chăm chú vào “giai trẻ” tưởng như mắt mở to gấp đôi bình thường. Nói thật chứ phút giới thiệu ấy tôi chỉ muốn cười sằng sặc. Khanh mà tôi biết có ngờ đâu lại cũng “hám giai lạ” đến thế!??

Chuyện xảy ra ngay khi cậu ấy chào mọi người còn vui hơn nữa. Đảo mắt đảo mồm mép khắp nơi, cậu ấy dừng lại đúng chỗ Khanh đang ngồi há hốc mồm.

- Mong được chị giúp đỡ ạ!

Cậu ấy chìa tay ra bắt lấy tay Khanh. Cô nàng nửa mếu nửa cười. Tôi lúc ấy ở bên cạnh huých cho một cái vào vai ý nói: “Kìa, trai trẻ chủ động kìa!” Nhưng chỉ mới nghĩ thôi tôi đã thấy buồn cười.

Lí lịch trích ngang:

Tên: Nam 0

Tuổi: 22 tuổi.

Tốt nghiệp trường ĐH X

Quê quán: Hà Nội

Ấn tượng ban đầu: Tự tin, biết cách ăn nói (có vẻ là một cậu chàng khá lẻo mép)

Nhìn tổng quan sơ bộ: Không đẹp trai nhưng tổng thể cũng tương đối. Ít ra cũng to chỗ cần to và nhỏ chỗ cần nhỏ (vẻ bề ngoài thôi ạ, tôi không dám xét những thứ khác bên trong).

Cậu ấy lại quay sang tôi, bắt tay tôi, cười nhe nhởn.

- Em chào chị, mong được chị giúp đỡ!

Tôi mỉm cười và gật nhẹ. Chúng tôi quay lại làm việc, riêng cậu ấy ngồi một góc. Theo như chỉ thị, mấy ngày đầu cậu ấy chỉ đến để làm quen dần, học việc dần thôi, đến bàn làm việc của cậu ấy còn chưa có. Tôi cắn bút quay sang nhìn Khanh, thật là cô nàng vẫn chưa dứt mắt khỏi cậu ấy, biểu cảm trên khuôn mặt cực kỳ tệ hại.

- Du ơi, cứu với! Vỡ mộng rồi!

Tôi nhoẻn cười.

- Được đấy chứ! Ngoan ngoãn, hiền lành, xuất thân tốt, điều kiện chắc cũng tốt. Có gì mà kêu?

- Ngoại hình không tốt!

- Cân đối dễ nhìn mà.

Tôi nhún vai, trong khi đó Khanh nói với vẻ tiếc nuối.

- Thấp mà nàng ơi. Chắc tầm 1m65, đi với cậu ấy thì ta không được đi guốc mất, đi tông Lào à?

Khanh ra vẻ thảm thiết. Nhưng mà khổ lắm, người ta có thấp 1m65 thì cũng đâu có nói là sẽ sánh bước cùng với nàng ấy đâu. Chưa kể cậu ấy còn trẻ, chắc còn muốn phấn đấu sự nghiệp dài dài chứ chẳng dại mà dính vào mấy chuyện yêu đương lằng nhằng này. Tôi nghĩ là nghĩ vậy chứ cũng không tiện nói với Khanh vì sợ làm cô nàng cụt hứng. Khanh chê thì chê thế thôi chứ chắc trong tâm cũng chấm cho cậu này 7+. Mà Khanh thì tôi quá rõ, từ 7 trở lên là có cơ hội xúc tiến rồi.

Ngày… tháng… năm…

Cuối ngày tôi đi siêu thị mua đồ với Linh, con bé có thói quen đi mua đồ trang bị cho cả một tuần trời.

- Chuyện mày với anh Thanh sao rồi?

Tôi mở lời trước. Hóa ra sau sóng gió, tôi lại có thể hỏi về chuyện này nhẹ nhàng như thế. Khi gọi tên anh ấy, tôi cũng không còn thấy quá nặng nề nữa, cảm giác của ngày xưa không còn, tôi thấy như đang nói về chuyện của bạn mình với một ai đó khác chứ không phải là người mà tôi từng quen.

- Anh ấy chỉ coi tao như em gái thôi.

Tôi im lặng. Linh là một đứa con gái có cá tính. Nó mạnh mẽ, nhưng một khi nó bị tổn thương thì đó là một nỗi đau dài. Tôi chỉ mong Linh có thể theo đuổi được tình yêu của mình. Hoặc không, nó phải sớm nhận ra để cắt đứt với mối quan hệ không kết quả ấy đi. Nghĩ vậy nhưng nếu mở mồm ra để khuyên can thì tôi hầu như không thể. Tôi trông cậy vào sự mạnh mẽ của Linh thôi.

- Nếu bây giờ tao nói cầu xin mày thì mày có giúp tao không?

- Nói gì mà nghe chối tai thế hả mày? Tao có gì để mày xin đâu. Con hấp!

Linh tủm tỉm.

- Ừ. Tao nói linh tinh thôi. Ông Phong gọi về cho mày chưa?

- Cũng có. Nhưng công việc có vẻ bận lắm thì phải. Lần nào cũng chỉ nói được một hai câu xong tắt máy vội. Nhắn tin thì mãi mới trả lời.

- Công ty mới mà, cần ổn định thì mới có thể có chút thời gian riêng tư được. Mày thông cảm cho ông ý nhé!

Đúng là tình yêu làm cho người con gái trưởng thành hơn thật. Tôi chẳng nghĩ rằng người đang nói chuyện với mình là Linh đâu. Bình thường nó cứ hay gay gắt với Phong vì nó bênh vực tôi, hơn nữa nó cũng chưa thật sự yêu ai bao giờ nên cảm giác về tình yêu không chuẩn xác lắm. Nhưng lần này thì đúng là yêu thật rồi.

Đang đi cùng Linh thì bác gái gọi điện. Bác bảo anh Phong cũng ít khi gọi về, mấy lần gọi thì nói chừng ba bốn phút là gác máy. Bác sợ anh gầy, sợ không có ai chăm sóc, rồi lại buồn vì cứ thui thủi ở nhà mãi thôi. Chắc bác trai vẫn mê cờ như mọi khi. Tôi định bụng cuối tuần sau về thăm nhà bác, sẵn tiện là thăm và ra dáng con dâu tương lai chăm sóc cho mẹ chồng luôn thể. Dù gì thì cũng là người yêu của con trai một nhà người ta mà.

Thấy tôi nói thế bác mừng lắm. Tuy nhiên lúc cuối bác cũng hơi ngập ngừng. Hình như ở nhà bác có thêm nhân vật nào đó xuất hiện thì phải.

- Có bà nội thằng Phong nữa Du ạ. Có gì bác sẽ bảo ban cháu nên cháu cũng đừng ngại nhé!

Ngày… tháng… năm…

Đang đi lang thang ngoài phố nhâm nhi cái lạnh khẽ ùa về giữa những ngày thu sang. Tôi nhận được cuộc điện thoại của bác gái.

“Du à, con đang ở đâu thế?”
...
« Trước1...2122232425...34Sau »
Bạn đang xem : Chờ Yêu - Hạc Xanh
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Blog Radio 102: Yêu em mười phân Blog Radio 102: Yêu em mười phân
Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
Những ngón tay đan - Hân Như Những ngón tay đan - Hân Như
Chờ Yêu - Hạc Xanh Chờ Yêu - Hạc Xanh
Từ Khoá:
< alt
234567
tags: