- Uyên, Mạnh đang tìm cậu để lo chuyện ăn tối của lớp mình.
- Thế à? - Uyên ngạc nhiên, sau đó quay sang nói với Hoàng Anh - Thế anh theo bạn em tới chỗ Chủ nhiệm trước nhé, chút nữa xong việc em sẽ qua đó.
Rồi cô lại nhìn cô bạn mình, dặn dò cẩn thận:
- Đây là bạn tớ, anh Hoàng Anh. Anh ấy muốn gặp Chủ nhiệm để nói chuyện tài trợ cho chương trình thiện nguyện mùa đông của chúng ta, cậu dẫn anh ấy đi gặp anh Huân trước nhé, tớ về lớp tí rồi cũng lên với mọi người.
Thạch Thảo gật đầu thay lời đáp. Uyên không để ý tới nét mặt của Hoàng Anh lúc này, cô lập tức rời đi. Khi chỉ còn lại hai người, không khí trở nên đặc biệt cổ quái, Hoàng Anh vẫn nhìn chằm chằm vào cô gái luôn tỏ ra lãnh đạm trước mắt mình, không biết phải nói thế nào. Trước khi tới đây, Hoàng Anh đã vẽ ra vô số tình huống hai người sẽ gặp nhau, anh sẽ nói gì với cô, nhưng đến lúc này, anh cứ như ngậm hột thị trong miệng, lúng túng mãi cũng không biết nói cái gì. Thạch Thảo cũng không nói, lạnh lùng quay người định bước đi.
- Này… - Hoàng Anh giật mình gọi, chỉ sợ Thạch Thảo sẽ lại biến mất khỏi tầm mắt mình.
Thạch Thảo dừng bước, quay đầu, ánh mắt sắc lẹm, sau đó buông một câu:
- Tên tôi không phải là Này. Và cũng đừng tỏ ra quen biết tôi ở đây.
Hoàng Anh giật mình, xua tay cười cười:
- Được được, vậy chúng ta có thể tỏ ra quen biết nhau sau khi ra khỏi trường này đúng không? Anh mời em cafe, đi thôi.
Thạch Thảo nhìn anh, trong lòng đang rất thắc mắc không hiểu tại sao trên đời này vẫn còn tồn tại người luôn tự ý chủ trương mọi chuyện như thế.
- Mà cũng sắp tối rồi, anh sẽ mời em đi ăn nhé! - Như sực nhớ ra, Hoàng Anh lại đề nghị.
- Từ khi nào chúng ta lại thân thiết với nhau như thế? - Cô cười nhạt.
- Dù gì thì anh cũng đã… ờ… ôm em rồi mà, hôm ở đám cưới ấy. - Hoàng Anh định nói từ “hôn”, nhưng sau nghĩ thế nào lại sửa lại. Nhìn bộ mặt nghiêm túc của Thạch Thảo, anh hiểu bây giờ không phải là lúc bông đùa.
Được rồi, chính anh còn phải dụ dỗ cho bằng được cô một lần nữa giả làm bạn gái mình cơ mà, không thể chọc giận cô trước khi đạt được mục đích thật sự.
- Hình như anh không thật sự nghiêm túc muốn gặp Chủ nhiệm của tôi? Anh định lôi chương trình từ thiện của chúng tôi ra làm trò cười sao? Nếu đã như vậy thì tôi không cần phải dẫn anh đi nữa, chào. - Thạch Thảo lạnh nhạt nói, sau đó thật sự rảo bước đi.
Hoàng Anh vội vàng đuổi theo, túm tay cô kéo lại.
- Khoan đã, đừng có bỏ đi như thế. Có biết tôi tìm em vất vả thế nào không?
Thạch Thảo quay lại, ánh mắt có chút sửng sốt, sau đó như nhận ra tình huống hiện tại của mình, cô vội giật tay ra khỏi tay anh, lùi ra sau một bước.
- Anh tìm tôi? Anh tìm tôi làm gì? Chúng ta đâu còn ai nợ ai?
- Có chứ, em còn nợ tôi. - Hoàng Anh trợn trừng mắt, vội vàng phản bác.
- Anh cũng biết luyện công phu sư tử ngoạm nhỉ? - Thạch Thảo trừng mắt, không hiểu sao Hoàng Anh lại cảm thấy thích thú trước một Thạch Thảo thế này hơn là một cô gái luôn giả vờ khép nép, dịu dàng để diễn cho tròn vai. - Vậy nói đi, tôi còn nợ anh bao nhiêu? Sau đó anh đưa số tài khoản của anh đây, tôi sẽ trả lại tiền cho anh. Như thế chắc là hết nợ rồi chứ?
- Tôi không cần tiền. - Hoàng Anh lắc đầu.
Thạch Thảo siết chặt tay, dường như đang cố kiềm chế cơn nổi nóng của mình:
- Thế thưa anh, anh muốn gì ở tôi? Tôi nhớ là ngoài tiền ra, chúng ta không nợ nhau gì cả. Hay anh cần một cái váy y chang như thế thì cũng được thôi, trả tiền và hoa tai lại cho tôi, tôi sẽ kiếm cho anh cái váy như thế.
- Em kiếm không ra đâu, nó là váy đặt may theo thiết kế riêng. - Hoàng Anh lắc đầu cười cười.
- Vậy anh muốn tôi trả nợ như thế nào? - Thạch Thảo gần như mất kiên nhẫn, quát lên.
- Được rồi, em không cần làm người khác chú ý và thắc mắc về mối quan hệ của chúng ta đâu. - Hoàng Anh xua tay cười cười, dịu giọng - Chúng ta có thể tìm một chỗ nào đó ngồi và nói chuyện một cách bình tĩnh, được chứ.
Thạch Thảo nhìn quanh quẩn, cảm thấy nếu cứ mãi đôi co ở đây thì sẽ có người để ý tới hai người, nên hạ giọng nhượng bộ:
- Cũng được. Tôi hy vọng chúng ta dứt khoát giải quyết chuyện này trong hôm nay. Còn nữa, tôi nghe nói anh muốn gặp chủ nhiệm để nói về chuyện tài trợ cho chương trình từ thiện của chúng tôi, không phải anh chỉ nói chơi đấy chứ?
- À, tất nhiên là không. - Hoàng Anh nhún vai. - Được rồi, thế này đi, em dẫn tôi đi gặp cậu chủ nhiệm nào đó của các em đi, sau khi tôi nói xong chuyện chúng ta có thể ra ngoài.
- Vậy đi thôi. - Thạch Thảo nói rồi quay người bước đi.
Hoàng Anh cười cười rồi cũng bước theo. Nhưng chỉ được vài bước, đột nhiên lại thấy cô đứng sững lại làm anh suýt mất thăng bằng mà đâm sầm phải cô. Nhìn vẻ mặt của Thạch Thảo vẫn không thôi tỏ ra nghiêm trọng, anh ngạc nhiên:
- Em còn gì muốn dặn dò nữa sao?
- Tôi muốn nhắc anh, tốt nhất đừng tỏ ra quen biết tôi, không được nhắc tới tên tôi trước mặt những người bạn của tôi, đặc biệt là Uyên. Hình như anh quen cậu ấy?
- Ừ, Uyên là em gái của bạn anh. Không sao, tôi đồng ý tất. Mình đi thôi.
Thạch Thảo thấy anh nói thế thì cũng không kì kèo gì thêm nữa, một mạch dẫn anh đi về phía một nhóm những sinh viên tình nguyện mặc áo xanh đang ngồi tư vấn cái gì đó cho những sinh viên khác. Thạch Thảo tìm một cái ghế cho anh ngồi, sau đó đi về phía một cậu sinh viên cao to, trắng trẻo, mang kính cận đang hý hoáy ghi chép cái gì đó. Cậu sinh viên ngẩng đầu lên khi Thạch Thảo lên tiếng chào, ánh mắt cậu ta nhìn cô làm Hoàng Anh phải cau mày lại, anh thực sự không thích ánh mắt đó. Thạch Thảo nói gì đó với cậu ta, chỉ thấy cậu ta lại liếc nhìn về phía anh, sau đó vội vàng xô ghế, đứng dậy và đi về phía Hoàng Anh đang ngồi. Thạch Thảo cũng đi theo.
- Chào anh! - Cậu ta nở một nụ cười thật tươi, niềm nở đưa tay ra bắt lấy. - Em là Huân, chủ nhiệm câu lạc bộ sinh viên tình nguyện Sức Trẻ của trường. Em nghe nói anh là bạn của Uyên và muốn tài trợ cho chương trình thiện nguyện sắp tới của bọn em ở trên vùng cao phải không ạ?
- Đúng rồi. Công ty của chúng tôi thường trích ra một phần lợi nhuận để làm các công tác từ thiện. Hôm trước tôi có nghe Uyên nói qua về chương trình Áo ấm…
- Áo ấm mùa đông… - Huân nhắc anh.
- À, đúng, tôi có nghe Uyên nói và biết là các cậu cũng đang đi tìm tài trợ, và tôi nghĩ là tôi có thể giúp được…
- Vâng, nếu có được sự giúp đỡ của anh thì thật tốt quá! Đúng rồi, em chưa biết tên anh? Anh làm cho công ty nào thế ạ?
- Tôi tên là Hoàng Anh, nhân viên của một công ty về bất động sản nhỏ thôi… - Hoàng Anh cười. - Ở công ty tôi cũng có phòng thiết kế, và có không ít nhân viên tốt nghiệp từ trường này ra. Đó là lý do tôi muốn dành cơ hội này cho câu lạc bộ của các cậu.
- Dạ, vâng.
- Mặc dù vậy, chúng tôi vẫn muốn các cậu đưa cho chúng tôi một Hồ sơ xin tài trợ nghiêm túc, trong đó có nói một cách cụ thể, chi tiết về chuyến từ thiện này của các cậu, thời gian, địa điểm, thành phần tham gia, đơn vị báo chí bảo trợ nếu có. Ngoài ra, hãy cho chúng tôi biết chúng tôi có thể giúp được những gì cho các cậu, ước lượng tài chính là khoảng bao nhiêu? Con số chúng tôi đưa cho các cậu có thể thấp hơn số tiền các cậu muốn, nhưng chắc chắn vẫn làm các cậu thoả mãn. Cậu hiểu ý tôi chứ? - Hoàng Anh nói một mạch, một từ cũng không vấp, nét mặt tỏ ra một cách nghiêm túc như đang trong một cuộc làm ăn thực sự.
- Vâng, em hiểu. Em sẽ gửi cho anh Hồ sơ xin tài trợ của bọn em vào ngày mai. Anh có thể cho em xin số điện thoại hoặc email liên lạc được không? Hay em sẽ gửi hồ sơ qua Uyên?
Hoàng Anh lấy từ trong túi áo ra một cái card, đưa cho Huân, sau đó nói:
- Hãy tới công ty và gửi cho tôi theo địa chỉ trên card này.
Huân trịnh trọng nhận chiếc card, sau đó gật đầu cười:
- Vâng, vậy em sẽ gửi cho anh. Chỉ là có một vấn đề, bọn em làm thiện nguyện không phải vì danh tiếng, vì thế cũng không quá thân thiết với các báo chí. Em chỉ nghĩ rằng, với số tiền để nhờ báo chí lăng xê cho mình, em có thể giúp thêm được một vài người cần giúp đỡ nữa. Em sợ là bọn em sẽ không mời được đơn vị đơn vị báo chí nào bảo trợ cho chương trình này. - Huân tỏ ra khá ngập ngừng khi nói về vấn đề này, dường như rất sợ sẽ làm Hoàng Anh đổi ý.
- Cũng không quan trọng. - Hoàn Anh lắc đầu và chậm rãi đứng dậy. - Nếu cần danh tiếng, chúng tôi cũng không tìm tới các cậu. Tôi chỉ nói là nếu có mà thôi. Cứ vậy đi nhỉ?
- Vâng. Vậy em sẽ liên lạc với anh khi nào em chuẩn bị xong hồ sơ. - Như trút được gánh nặng, Huân cười thật tươi, sau đó bèn đứng dậy theo Hoàng Anh.
Bắt tay chào cậu sinh viên xong, Hoàng Anh cũng không rời đi ngay, nói:
- Tôi còn có hẹn với Uyên, chúng tôi sẽ đi tìm cô ấy. - Vừa nói, anh vừa liếc sang Thạch Thảo, ngụ ý muốn cho Huân biết người mà anh nói trong “chúng tôi” là ai.
- Vâng. Thế anh cứ đợi cô ấy ở đây đi, em phải quay lại với nhóm. Bọn em đang làm công tác kêu gọi quyên góp quần áo và sách báo cũ cho chương trình thiện nguyện lần này. - Huân chào anh, sau đó rời đi, để lại Hoàng Anh và Thạch Thảo đứng đó.
Huân trở về chỗ rồi, Hoàng Anh gỡ ngay bộ mặt nghiêm túc của mình ra, mỉm cười nhìn Thạch Thảo, nói:
- Đi nào người đẹp, giờ tới chuyện của hai ta.
Thạch Thảo chỉ cảm thấy, cái gương mặt tươi cười này còn đáng sợ hơn là vẻ mặt khi anh ta nghiêm túc, và đột nhiên cô muốn bỏ chạy, nhưng cuối cùng không hiểu sao vẫn ngoan ngoãn đi theo anh ta, cất bước về phía cổng trường.
Chương 7: Tên tôi là…
6h30 phút tối, sau khi lòng vòng một hồi, cuối cùng Hoàng Anh cũng nghĩ ra được một nơi thích hợp cho bữa tối, một nơi có không khí thật lãng mạn để ăn tối cùng Thạch Thảo.
Du thuyền hồ Tây Potomac.
Chọn ngồi ở một vị trí cạnh cửa sổ trên tầng 2 du thuyền, nơi có thể dễ dàng nhìn vào thành phố hoa lệ dưới ánh đèn, Hoàng Anh tin rằng Thạch Thảo sẽ bị chinh phục bởi lựa chọn tinh tế này. Nhưng sau đó Hoàng Anh lại cảm thấy hối hận, bởi suốt từ lúc lên tàu, Thạch Thảo chỉ chăm chú nhìn ra bên ngoài, một lần nhìn thẳng vào mắt anh cũng không có.
- Em đang nghĩ gì thế, người đẹp? - Anh lên tiếng, muốn kéo sự chú ý của cô về phía mình chứ không phải mấy thứ chết tiệt ngoài kia.
- Tôi đang nghĩ liệu có mang đủ tiền để trả cho bữa ăn này hay không?
- Đừng lo, anh sẽ trả tiền. - Hoàng Anh cười. - Chẳng lẽ em nghĩ món nợ giữa chúng ta có thể giải quyết dễ dàng bằng một bữa ăn thế này sao?
Anh lắc đầu, sau đó vẫy tay người phục vụ, gọi đồ ăn xong xuôi mới quay lại câu chuyện bỏ dở với cô:
- Thực ra, anh định tặng cho em cái váy đó, nhưng không ngờ nó lại bị rách mất, thật đáng tiếc.
Thạch Thảo nhíu mày, tỏ ý không hiểu những gì anh đang nói:
- Anh nghe nói em đã thôi việc ở chỗ đó? - Hoàng Anh khoanh tay lên bàn, chăm chú nhìn vào cô.
- Anh đã tới đó tìm tôi? - Cô nhíu mày.
- Ừ, anh đi tìm em, nên bất cứ chỗ nào có thể có cơ may tìm được em là anh đều tới. Trường học của em là một ví dụ. - Hoàng Anh nhún vai giải thích....