- Phượng Cầu Hoàng.
Sau đó dứt khoát đi vào trong, không có ý định dây dưa câu chuyện thêm với anh nữa.
Đến khi Hoàng Anh hiểu ra lý do cô ngập ngừng thì cô đã đi khuất hẳn rồi. Hoàng Anh khẽ cười, thầm nghĩ: “Phượng Cầu Hoàng. Thật là có duyên…”
***
Hoàng Anh về tới nhà thì cũng đã hơn 10h. Vì việc liên quan tới Thạch Thảo, từ nay phải gọi là Phụng Anh, giải quyết xong rồi, anh cũng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Sau khi thả lỏng người trong bồn tắm nước nóng tới nửa tiếng, anh định đọc một cuốn sách về kinh doanh trước khi đi ngủ. Đọc sách trước khi ngủ là thói quen trước đây của Hoàng. Sau khi chia tay Linh Trang, giấc ngủ của anh thường bắt đầu sau những cơn say, nếu không say thì cũng ở bên một cô gái nào đó, thói quen đọc sách đã bị bỏ ngỏ rất lâu rồi. Khó khăn lắm Hoàng Anh mới nhớ ra được cuốn sách mình đang đọc dở là cuốn nào, lúc anh tìm được nó, ở trong sách vẫn còn kẹp một tờ giấy nhớ, nét chữ nghiêng nghiêng của Trang hiện lên trong đáy mắt anh: “Nhớ đi ngủ sớm anh yêu nhé!” Hoàng Anh khẽ bật cười, dường như Trang đã để nó vào đó vào lần cuối cùng cô tới đây. Ngày hôm sau đó, hai người có một cuộc cãi vã, rồi những ngày tiếp sau trôi qua trong lạnh lùng, xa cách, cuối cùng là một dấu chấm hết gọn gàng và đơn giản. Từ sau hôm ấy, anh không còn tâm trạng đọc sách nên không biết còn một tờ giấy nhớ thế này kẹp trong cuốn sách. Trang thường có thói quen để lại giấy nhớ cho anh. Ví dụ, ở trên tủ lạnh sẽ là: “Mùa đông rồi, đừng uống nước lạnh nữa đấy nhé!”, ở trên bàn làm việc sẽ là: “Không để tất và cà vạt ở đây, anh hãy nhớ bỏ vào máy giặt!”, ở phòng tắm sẽ là: “Đừng ngâm mình trong bồn tắm lâu quá đấy!”, ngay đầu giường ngủ sẽ là: “Đừng để nhiệt độ điều hòa thấp quá nhé!”,... Thỉnh thoảng, anh đột nhiên sẽ thấy một tờ giấy nhớ cô để ở những nơi không ngờ tới, bên trong là những lời nhắn nhủ rất nhẹ nhàng và đầy yêu thương. Sau này, khi không thể chịu đựng được cái căn phòng bốc mùi kinh dị của anh vì lâu không ai dọn dẹp, Hương đã quét dọn và thẳng tay tống tất cả vào thùng rác. Giờ đây, có lẽ mảnh giấy vô tình còn sót lại này chính là bằng chứng cuối cùng chứng minh rằng Linh Trang từng hiện hữu trong căn nhà này, từng chăm chút cho anh bằng những bữa cơm nóng hổi, hay dọn dẹp cho căn nhà luôn luôn gọn gàng.
Chẳng còn tâm trạng để đọc sách nữa, Hoàng Anh cầm điện thoại, nhắn một cái tin ngắn gọn “Anh nhớ em nhiều!”, rồi sau một hồi ngập ngừng anh cũng bấm gửi đi. Đặt điện thoại đã để ở chế độ yên lặng lên bàn, anh chui vào chăn, trằn trọc thêm một hồi rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Chương 8: Cùng ăn trưa
Sáng hôm sau, vừa tới công ty, nhờ vài cái radio công cộng của công ty mà Hoàng Anh biết được Linh Trang đã đi làm trở lại, nhưng vẻ mặt cô dường như không được tốt lắm, không giống một người mới trở về sau tuần trăng mật quý giá của mình. Hoàng Anh nhớ lại tin nhắn anh gửi đi vào đúng lúc tâm trạng rối bời đêm hôm qua, trong lòng khẽ thở dài, chẳng ngờ anh cũng có lúc làm những việc buồn cười và khó hiểu như thế. Có lẽ, cái mảnh giấy nhớ vô tình sót lại kia đã đánh thức hết những cảm xúc mà lâu nay anh cố chôn giấu trong lòng chăng? Anh nghĩ Trang đã đọc nó rồi, và cô đủ tế nhị để không trả lời cái tin nhắn đó của anh. Nhưng sáng nay, vừa book xong lịch họp với ban giám đốc thì anh nhận được tin nhắn của Trang qua Skype. Vì nhân viên trong công ty anh thường dùng mail nội bộ và skype để trao đổi nên tất nhiên, việc anh và Trang trước đây dù hai người hai phòng nhưng vẫn thường xuyên chat với nhau. Anh đã xóa tên cô ra khỏi danh sách bạn bè vì không muốn ngày nào cũng phải đọc 1 dòng trạng thái yêu thương của Trang dành cho 1 người đàn ông khác. Xóa không có nghĩa là quên....
- Trưa nay em mời anh đi ăn trưa nhé! - Lời đề nghị của Trang làm anh hơi sửng sốt. Còn có ngày cô đủ dũng cảm để mời anh đi ăn thế này sao? Trước đây, Trang chạy trốn khỏi anh còn không kịp, ai nghĩ lúc này cô còn chủ động mời anh đi ăn.
Được rồi, cô đã thế thì anh cũng không thể tỏ ra nhỏ nhen, chấp nhặt được. Nhân tiện anh sẽ giải thích với cô rằng tin nhắn kia là anh nhắn nhầm. Nhưng Hoàng Anh vẫn lạnh lùng hỏi lại:
- Có chuyện gì không? Nếu là chuyện công việc thì đặt phòng họp luôn đi, cần gì phải ra ngoài cho phiền toái.
- Là việc riêng thôi. Em có việc cần anh giúp đỡ.
- Nói luôn ở đây không được sao?
- Em nghĩ mời anh bữa trưa và nói về chuyện này sẽ hợp lý hơn.
- Vậy cũng được thôi. 12h15 cùng xuống quán cafe Topical dưới tầng 2, ở đó vừa có đồ ăn, vừa có cafe, tất cả đều rất ngon.
- Anh không ngại nếu bị người khác nhìn thấy chứ? - Trang ngập ngừng một hồi, cuối cùng cũng dám đề cập tới chuyện này.
- Cô là gái đã có chồng còn không sợ, tôi thì có gì phải sợ. - Hoàng Anh cảm thấy buồn cười, chẳng lẽ những gì cô đã gây ra trước giờ còn chưa đủ cho người ta cười nhạo anh sao, lúc này còn tỏ ra e ngại cho anh sẽ bị bàn tán nữa.
Bị Hoàng Anh nói thẳng như thế, dường như Linh Trang cảm thấy rất shock và có chút tổn thương. Dù chẳng ngồi đối mặt với nhau lúc này, nhưng bầu không khí giữa hai người, ở hai nơi đều có chút sượng trân. Hoàng Anh cũng cảm thấy mình lỡ lời, nhưng cũng chẳng sao, anh không phải là người sai trước. Anh chỉ thấy Linh Trang viết một chút rồi lại xóa đi, viết một chút rồi lại xóa đi, trên khung chat cũng chỉ mãi hiện lên khung chữ “Trang is typing message” mà thôi. Thấy cô mãi không nói gì, anh đành chữa cháy:
- Buổi trưa gặp sau. Tôi phải vào họp rồi.
Nhưng vừa cầm được cuốn sổ lên, định rời khỏi chỗ, anh lại nhận được một cuộc gọi qua điện thoại bàn. Đang cảm thấy không vui nên người ở đầu dây bên kia phải giới thiệu lại tới lần thứ ba, anh mới nhớ ra là ai.
- Em Huân ở bên câu lạc bộ Sức Trẻ đây ạ! Bọn em đã chuẩn bị xong hồ sơ rồi, em muốn hỏi là chút nữa anh có rảnh không ạ, để em mang hồ sơ qua gửi anh?
- À, tôi đang chuẩn bị đi họp, hãy đem tới cho tôi vào giờ ăn trưa đi. Gửi ở chỗ bảo vệ là được.
- Vâng. Vậy chút nữa em sẽ mang tới đó anh nhé! Em chào anh!
- À, khoan đã… Khoan… - Hoàng Anh sực nghĩ tới điều gì đó, vội vàng gọi giật lại.
- Vâng? - Tiếng Huân đáp lại có vẻ ngạc nhiên.
- Hãy bảo Phụng Anh mang hồ sơ qua cho tôi, tôi sẽ xem trong giờ ăn trưa, nếu có gì cần bổ sung hay góp ý, tôi sẽ trực tiếp nói luôn với cô ấy.
- Phụng Anh ạ? Vâng, vậy em sẽ bảo cô bé đem qua cho anh. Khoảng mấy giờ anh nhỉ?
- Cô ấy tới cứ bảo cô ấy gọi điện cho tôi, tôi sẽ bảo trợ lý đưa cô ấy lên công ty.
Dặn dò đâu vào đấy rồi, Hoàng Anh mới cười một cái thật thỏa mãn và tự tin bước vào phòng họp. Anh cười vì nghĩ tới gương mặt đặc sắc của Trang khi anh đưa cô gái xinh đẹp kia tới ăn trưa cùng hai người. Như thế vừa có thể giúp Trang giảm bớt những lời đồn thổi không đáng có, nhưng một mặt anh lại có thể chọc tức được Trang. Anh biết, hẳn là cô còn một chút tình cảm với anh, nếu không lần trước khi anh đưa Phụng Anh dưới cái tên Thạch Thảo tới dự đám cưới của cô, gương mặt Trang đã không lúc trắng lúc xanh, lúc lại tỏ ra buồn bực như thế. Trong khi anh và Phụng Anh sắm vai một đôi tình nhân hoàn hảo nhất thì Trang lại bị xì xèo bởi người chồng già nhìn như hơn cô tới cả hai chục tuổi, lại còn lùn và xấu. Nhiều người nói rằng, Trang bỏ anh lấy chồng vì tiền chứ không phải vì tình yêu. Hoàng Anh không thích những lời bàn tán độc địa đầy sự moi móc đó, nhưng anh không thể không thừa nhận, ngoài lý do tiền bạc ra, chẳng còn có lý do gì để Trang phải cưới một người như thế cả.
Họp hành, sau khi nhận một đống các kiến nghị từ các trưởng phòng khác, phòng thì muốn có thêm nhân sự, phòng thì kêu ca muốn trả lại nhân sự vì năng lực kém, cuối cùng Hoàng Anh cũng được đứng lên. Nhìn đồng hồ, cũng đã tới giờ ăn trưa, vẫn không thấy Phụng Anh gọi gì? Chẳng lẽ cô nàng thực sự không tới kịp bữa trưa sao? Thật chán nếu chỉ có mình anh và Trang ngồi ăn với nhau, bởi anh có thể đoán được không khí bữa ăn nếu chỉ có hai người. Một người thứ ba, như Phụng Anh, sẽ giúp cho cái không khí như đông đặc ấy được giãn nở một cách nhịp nhàng, dù gượng gạo và giả dối thôi nhưng dù sao như vậy vẫn tốt hơn.
Đang cảm thấy buồn bực, vừa định về văn phòng sắp xếp lại ít tài liệu, sau đó sẽ đi xuống tầng 2 tòa nhà để gặp Trang, lúc đi ngang qua chỗ phòng chờ lễ tân, đột nhiên anh lại nhìn thấy Phụng Anh đang ngồi ở đấy. Cô mặc quần Jeans, áo len màu kem, trên cổ quàng hờ một chiếc khăn len màu ghi, ở trên tay vịn của ghế có vắt một chiếc áo khoác dầy. Cô không trang điểm, chỉ thoa một lớp son môi màu hồng nhạt, nhìn tương đối giản dị. Hoàng Anh nhận ra, dường như Phụng Anh mặc kiểu gì cũng đẹp, lúc thì kiêu sa, lúc thì sang trọng, lúc này lại rất dung dị, nhẹ nhàng. Anh không biết tại sao cô lại lên được đây, mà cũng không gọi cho anh.
- Này, sao em tới mà không gọi? - Anh lên tiếng hỏi.
Phụng Anh ngẩng đầu lên, thấy anh thì lập tức đứng dậy, vẻ mặt không mấy vui vẻ, có lẽ vì bị anh yêu cầu đích danh cô phải tới đây.
- Anh có biết…
Cô mở miệng định tức giận với anh lại bị Hoàng Anh túm lấy tay kéo đi, vừa đi anh vừa giải thích:
- Về phòng làm việc của anh rồi nói.
Đã đến giờ ăn trưa nên nhân viên các phòng ban bắt đầu lục tục kéo nhau đi ăn, cũng không ít người trong số đó đã biết mặt của Phụng Anh nên anh rất không muốn để sự xuất hiện của cô ở đây trở thành tâm điểm bàn tán của người khác được.
Sau khi kéo Phụng Anh đi qua hàng chục con mắt tò mò của đám nhân viên phòng nhân sự, cuối cùng, Hoàng Anh để cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện với ghế ngồi của mình, nhìn gương mặt đầy vẻ cau có của cô, muốn vươn tay ra bẹo má cô một cái lắm nhưng anh vẫn cố kiềm chế, chỉ cười hỏi:
- Sao em không gọi điện cho anh trước? Làm sao em lên được đây thế?
- Không phải nhờ phúc của bạn gái cũ của anh sao? - Phụng Anh bĩu môi nhìn anh, dường như vẫn chưa hết bực bội vì bị gọi tới đây một cách vô lý, sau đó còn phải đối mặt với một mớ rắc rối không đâu vào đâu nữa.
Nhìn vẻ mặt cáu kỉnh của cô, Hoàng Anh thật sự cảm thấy cô gái này đúng là có muôn vẻ mặt. Lúc thì nghiêm túc như một quý bà tứ tuần, lúc lại tỏ ra lạnh lùng và thanh cao như một quý cô đài các, lúc thì tươi cười hồn nhiên như một thiếu nữ chưa từng nếm trải vị đắng cuộc đời, lúc thì lại như một cô nàng đành hanh hay bực bội. Hoàng Anh tự hỏi, không biết cô gái này khi dịu dàng thì sẽ như thế nào, dù sao thì rất khó để anh có thể liên tưởng tới một cô nàng mặt lúc nào cũng lạnh như tiền với một cô nàng luôn e ấp và sẵn sàng đỏ mặt trong những trường hợp hơi nhạy cảm.
- Nếu em nghe theo lời anh, gọi anh khi anh tới thì em đã không phải rước bực mình vào người như thế, tại sao lại trút giận lên anh? - Anh nhún vai ra vẻ vô tội, trong lòng lại không ngừng thắc mắc tại sao lại có liên quan tới Linh Trang ở đây.
- Thế nếu anh không bắt tôi phải tới đây đúng lúc chúng tôi, có cả Uyên, đang họp nhóm, thì tôi đã không bị nó nhìn như thể tôi là tội đồ cướp mất anh người yêu đẹp giai của nó vậy. Tôi chỉ ước tôi không bao giờ phải nhìn thấy bộ mặt đó của nó như thế thêm một lần nào nữa. - Phụng Anh thở dài, cô đang tỏ ra hết sức bực bội, nguyên nhân khởi đầu cũng là vì như thế. ...