» »
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Những ngón tay đan - Hân NhưitemNhững ngón tay đan - Hân Như
icon/Người Đăng: Học Bổng Là Em
iconLượt Xem: 99
item Truyện Dài
iconChia sẻ: SMS Google Zing Facebook Twitter

Những ngón tay đan - Hân Như




Nhà của Hoàng Anh là một ngôi nhà mái bằng hai tầng khá mới, so với những ngôi nhà quanh đây thì cũng được coi là rất khang trang. Nhà nằm giữa một vườn cây nhỏ, trong vườn trồng đủ các loại rau và có hai gốc táo quả sai trĩu ở sát tường, gần đường đi. Bố Hoàng Anh cũng chơi cây cảnh, có vài chậu cây đặt ngay bờ gô trước sân, được chăm chút khá kỹ, một cọng cỏ dại mọc ở trên cũng không có. Sau nhà cũng có một cái sân nhỏ, có bể nước và nhà bếp và một nhà kho nhỏ chứa củi. Khi Phụng Anh xin phép bố mẹ anh được đứng dậy và đi ra phía sau thì Hương Anh đang lúi húi nhặt rau bên bể nước. Cô ngập ngừng một chút rồi tiến ra và hỏi:

- Cậu đang làm gì thế? Cho tớ làm với?

Hương Anh hơi bất ngờ và ngẩng đầu lên, sau khi đã nhìn rõ mặt người vừa hỏi mình thì mới mỉm cười đáp:

- À, tớ nhặt rau để ăn sống thôi. Cũng xong hết rồi mà. Cậu cứ đi lên nhà chơi cũng được.

- Anh Hoàng Anh bảo tớ xuống đây, chắc anh ấy đang nói chuyện với hai bác. Không còn gì làm nữa à?

- Tớ đang luộc gà, đợi chín và vớt ra nữa thôi. Hay cậu vào xem giúp tớ xem được chưa nhé, tớ đang dở tay tí. – Hương Anh đáp một cách thân thiện, cũng không tỏ ra khách sáo với cô bạn gái của anh trai mình.

Phụng Anh thầm thở phào trong lòng, bà cô em chồng “giả” này cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng của cô.

Được rồi, chỉ là vớt gà thôi, ai mà chẳng làm được.

Phụng Anh thầm khích lệ mình sau đó gật đầu một cái chắc nịch, hùng dũng tiến vào bếp.

Hương Anh nhìn theo bóng Phụng Anh đi khuất vào trong bếp, lại cắm cúi tiếp tục nhặt rau sống. Nhưng chỉ chưa đầy một phút sau, từ trong bếp truyền ra một tiếng la toáng lên, gần như là thất thanh, cùng với đó là tiếng vung nồi va vào nhau loảng xoảng, rồi tất cả lại im bặt. Hương Anh hoảng hồn, vội buông cây xà lách đang bóc dở lá xuống rổ, chạy xộc vào bếp, lo lắng hỏi:

- Sao thế?

- À, không sao, tại tớ vụng về quá! Vớt con gà gần ra khỏi nồi rồi nhưng nó nặng quá lại rơi xuống, giật mình nên tự nhiên kêu thôi. – Phụng Anh quay lại, cười đầy xấu hổ.

- Ừ, thôi để tớ vớt cho, con gà này to đấy. – Hương Anh cười và cầm lấy đôi đũa từ tay Phụng Anh, sau đó lại đưa cho cô cái rá tre, nói. – Cậu cầm giúp tớ cái rá để tớ đặt con gà vào trong đấy cho ráo nước, đợi nguội thì chặt.

Hai người cùng nhau vớt con gà luộc xong thì ra ngoài, quay trở về với rổ rau sống đang nhặt dở chừng của Hương Anh. Vì Hương Anh cũng làm xong rồi nên Phụng Anh không tiện động tay vào nữa. Hơn nữa, cô cũng không thể thừa nhận với Hương Anh rằng cô không biết nhặt rau vì cô chưa từng làm việc này bao giờ được.

Như thế thì quá mất mặt rồi!

- Cậu học trường gì thế? Tớ nghe anh Hoàng Anh nói chúng ta bằng tuổi nhau đấy.

- Thế à? Tớ học Ngân hàng, còn cậu?

- Tớ học Mỹ thuật công nghiệp.

- Ồ, chắc cậu vẽ đẹp lắm.

- Cũng bình thường thôi mà.

- Mà cậu quen ông Hoàng nhà tớ lâu chưa? Mấy lần tớ tới nhà ông ấy chơi chả thấy ông ấy khoe mẽ gì cả. Bình thường mà quen được gái xinh là ông ấy khoe toáng lên rồi.

- Ủa, vậy anh em cậu không ở với nhau à? – Phụng Anh ngạc nhiên.

Hương Anh ngẩng đầu nhìn cô, hơi bất ngờ vì hai người này mang tiếng là đang quen nhau mà Phụng Anh lại chưa từng tới nhà của ông anh cô, quả là kỳ lạ. Những cô gái Hoàng Anh quen trước đây, tức là sau khi chia tay Linh Trang, chỉ cần hẹn hò tới ngày thứ ba là họ đã tò tò theo Hoàng Anh về nhà rồi, và chẳng ngại ngần ngủ lại luôn ở đấy.

Không lẽ ông anh của cô già quá lên lú lẫn rồi, muốn quay trở lại cái thời yêu đương trong sáng tuổi học trò sao?

Hương Anh nghĩ vậy trong lòng, rồi thành thật trả lời Phụng Anh:

- Không, hồi trước có một thời gian tớ sống cùng ông ấy, nhưng sau đó tớ chuyển ra ở ngoài vì anh em tính không hợp nhau. Có thời gian lão cứ đi tới tận đêm, về tới nhà là say khướt, xong vật vã, nôn ọe khắp nơi, tớ dọn mệt lử. Tớ bực nên chuyển ra ngoài. Với lại ra ngoài thì mình hẹn hò bạn bè cũng tiện. Chứ lão anh mắt cú vọ của tớ gia trưởng lắm, mình ra ngoài lăng nhăng thì được, nhưng em gái đi chơi đến 10h chưa về đã gọi điện nhặng xị lên rồi.

- Thế à? Mà cậu tên là Hương Anh nhỉ? Tên tớ là Phụng Anh.

- Thật? – Hương Anh trố mắt, dừng hẳn động tác ngắt lá rau mà ngẩng đầu nhìn cô.

- Ừ. – Phụng Anh gật đầu.

- Trời ạ! Ha ha… - Hương cười váng lên. – Không ngờ cậu và ông Hoàng nhà tớ có duyên phết nhỉ. Một người Phụng, một người Hoàng, Phượng Hoàng được một đôi luôn nhé! Sau này nhà mình sẽ một đống con với cháu tên Anh cho xem. Vui nhỉ?

Phụng Anh cũng chỉ mỉm cưởi, cô em gái của Hoàng Anh thật sự dễ gần hơn cô tưởng tượng rất nhiều.

Tầm gần một tiếng sau, lúc hai cô gái ngồi ở sân sau trò chuyện một cách tâm đầu ý hợp thì Thắng – người yêu của Hương Anh đã chạy xe từ Hà Nội về đến nơi. Mọi người chào hỏi nhau, sau đó mâm cơm thịnh soạn nhanh chóng được dọn ra. Bà Bình, mẹ Hoàng Anh biết hôm nay các con đều về hết nên đã mua rất nhiều thức ăn. Trong bữa ăn, cả nhà nói chuyện cực kỳ vui vẻ, ông Thịnh uống rượu với hai chàng trai, còn bà Bình thì cứ liên tiếp gắp thức ăn đầy bát cho Phụng Anh, luôn miệng nhắc cô phải ăn cho béo thêm. Phụng Anh chẳng thể từ chối, được gắp cho bao nhiêu đều cố gắng ăn hết, đến cuối bữa thì bụng cô đã căng tròn, cố gắng lắm mới đứng lên được. Sau bữa cơm, hai cô gái dọn mâm bát ra sân sau rửa, còn bà Bình lại tất tả ra vườn bê về một rổ táo ngon cho cả nhà ăn. Không khí vui vẻ của cả gia đình làm Phụng Anh cũng cảm thấy thân quen lên rất nhiều, ít nhất cũng không còn cảm giác lo lắng và bỡ ngỡ như lúc đầu nữa.

- Đây là phòng của Hương, em ngủ ở đây nhé! Anh với Thắng ngủ ở bên phòng anh. Chiều dậy chúng ta sẽ đi dạo chơi một lát.

- Vâng. – Phụng Anh gật đầu và cởi áo khoác ngoài ra.

Trong lúc cởi áo, tay áo len của cô sơ ý cũng bị vén lên theo, để lộ ra một vùng da rộp đỏ dài chừng mười phân, rộng khoảng hai ngón tay. Hoàng Anh sửng sốt, vội chộp lấy, nâng lên hỏi:

- Da em sao thế này? Bị bỏng lúc nào đây?

- Ái đau… - Phụng Anh la lên khe khẽ như sợ bố mẹ anh ở dưới nhà sẽ nghe thấy. – Lúc nãy em vớt con gà, không cẩn thận để nó rơi lại xuống nồi làm bắn nước lên tay thôi. Không sao đâu.

Trước bữa ăn, lúc được Hương Anh nhờ vớt gà, cô hùng dũng kéo cao tay áo và bước vào bếp, mở vung nồi để vớt con gà. Nhưng cái việc cô vẫn nghĩ là “ai mà chả làm được” này rõ ràng khó hơn cô nghĩ rất nhiều, ít nhất là với một người chưa lần nào vớt gà luộc như cô. Loay hoay một hồi, chọc chọc xiên xiên mãi, cuối cùng Phụng Anh cũng nhấc được con gà lên. Nhưng do cầm đũa không chắc nên cô để con gà rơi lại xuống nồi, trộm vía, cũng còn may không phải rơi ra ngoài bếp than đầy tro và trấu ấy. Bị nước bắn lên tay nhưng cô lại không muốn người nhà anh thấy độ lóng ngóng và vụng về của mình nên đành vội vàng kéo áo che đi. Bị tay áo chặt cọ xát suốt buổi trưa, đến lúc này thì phần da bị bỏng đã rộp nước ở mấy chỗ rồi.

- Bó tay em, vậy mà để yên, chịu đau tới giờ à? – Hoàng Anh cau mày trách cô. – Đợi anh một chút, anh đi lấy thuốc bôi cho em.

- Khoan đã… - Phụng Anh luống cuống gọi anh lại. – Đừng để bố mẹ anh biết nhé! Em không muốn bị nghĩ là lóng ngóng không làm được việc đâu. Bố anh đang cần phải lên viện phẫu thuật, ít ra thì cũng phải diễn cho ông thật hài lòng chứ.

Phụng Anh nghĩ nghĩ, cuối cùng quyết định nói ra câu cuối cùng kia, lấy đó làm lý do chính đáng cho việc mình không muốn cả gia đình anh biết mình là kẻ không biết làm việc gì.

- Ừ… - Hoàng Anh ra chiều suy nghĩ sau đó gật đầu, vội vàng đi xuống nhà để tìm thuốc bôi cho cô.

***

Buổi chiều, sau cả một buổi trưa vật vã, lăn lộn trên chiếc giường ấm áp và không ngủ được vì quá no, khoảng hai giờ thì Phụng Anh quyết định trở dậy.

Được rồi, dù chỉ là diễn thì cũng phải diễn cho đạt. Chẳng có cô gái nào lần đầu về ra mắt nhà người yêu lại ngủ tít mít tới tận chiều tối cả!

Dặn lòng mình như thế, cô lọ mọ bước xuống nhà. Căn nhà chìm trong yên ắng, chỉ có tiếng chim khướu hót lanh lảnh nơi đầu hè. Hoàng Anh nói, con khướu này là thú cưng của bố anh, ông chăm sóc nó từng li từng tí, thậm chí hôm nào nó quên không hót là ông lo lắng không thôi, sợ nó bị ốm. Cô đi ra đầu hiên nhà, một cơn gió lạnh làm cô co rúm người lại. Không khí ở miền quê lạnh hơn ở thành phố rất nhiều, nhất là lại gần biển nữa. Phụng Anh bước xuống những bậc thềm, đi ra sân, tiến về phía gốc đào già với những cành vươn dài nơi góc sân, đã bắt đầu xuất hiện những búp nụ, chồi non và còn có cả hoa nở nữa. Bông đào màu phớt hồng, không thắm như đào bích, cũng không nhạt như đào phai, từng cánh hoa rung nhẹ theo từng trận gió từ biển thổi vào.

Đang ngẩn ngơ dưới gốc hoa, chợt cô nghe thấy tiếng bước chân đi vào trong sân, quay đầu nhìn chỉ thấy Hoàng Anh đi từ phía cổng vào, trên tay là một xô màu đỏ, trong đựng gì đó. Thấy cô đang đứng ngắm đào ở góc sân, Hoàng Anh ngạc nhiên hỏi:

- Sao dậy sớm thế? Tay em thế nào rồi?

Phụng Anh kéo tay áo lên, nhìn vết bỏng đã được bôi thuốc trên cổ tay mình, cười đáp:

- Không còn đau rát như lúc trưa nữa, thuốc này tốt thật.

Cô mỉm cười, đứng đó với những cành đầy nụ và hoa nở trên đỉnh đầu, đôi môi màu anh đào và gò má hơi hồng của cô thật phù hợp với khung cảnh khiến cho Hoàng Anh không khỏi ngẩn ngơ.

Anh vội vàng xua đi tà niệm trong đầu, lại nói:

- Thế thì tốt rồi. Anh vừa đi sang chào hỏi mấy nhà cô bác hàng xóm, lại còn được cho mấy con mực tươi mang về. – Anh giơ cái xô về phía trước để cho cô xem.

Phụng Anh nhìn vào, đúng là có mấy con mực to còn tươi nguyên ở trong xô nhựa.

- Mực to quá! – Phụng Anh nói một câu nhạt toẹt, cô chẳng nghĩ ra cái gì để nói cả.

- Em có muốn ra biển dạo chơi một lúc không? Bố mẹ anh chắc còn chưa ngủ dậy, Hương với Thắng thì đèo nhau lên thị trấn mua đồ từ trưa rồi.

- Cũng được ạ! – Phụng Anh gật đầu, cô còn đang mải so sánh một Hoàng Anh đĩnh đạc và phong độ trong bộ đồ công sở với một Hoàng Anh có phần chân phương và mộc mạc khi về nhà này.

Hoàng Anh cười, cũng không nói gì nữa, anh mang xô mực tươi ra sau nhà, cất cẩn thận rồi rửa tay chân, sau đó mới cùng cô đi ra biển.

Biển xám xịt!

Phụng Anh thất vọng đến sững sờ khi thấy trải rộng vô biên trước mắt mình chỉ là một màu xám xịt, buồn thảm của biển cả. Vài con thuyền gỗ nằm nghiêng trên bờ cát, lại có vài con thuyền thấp thoáng xa xa, không khác gì một chiếc lá đơn côi trên mặt nước mênh mông. Sóng biển ào ào xô bờ, bọt nước trắng xóa. Bầu trời cũng một màu xám ảm đạm, thê lương.

Giờ cô mới biết, biển mùa đông thật ra rất lạnh lẽo, chẳng đầy sức sống như cô vẫn nghĩ, như cô đã một lần lên giọng “thuyết giảng” cho Hoàng Anh nghe về hội họa. Cái lạnh không chỉ bởi sóng, bởi nước, bởi gió, mà đó là một cảm giác lạnh vì cô đơn thấu tận tâm can. Thì ra, một bước họa có hồn không chỉ là một bức họa mà người nhìn có thể thấy mọi chuyển động trong đó, nó còn phải là tấm gương để người ta soi vào, nhìn thấy cõi lòng mình đang có gì.
...
« Trước1...192021222324Sau »
Bạn đang xem : Những ngón tay đan - Hân Như
Bạn Có Thể Chia Sẻ Bài Viết Này Lên facebook share
Bình luận bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» Để hôn em lần nữa - Trần Thu Trang
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
12»
Bài viết ngẫu nhiên
Những ngón tay đan - Hân Như Những ngón tay đan - Hân Như
Từ Khoá:
< alt
234567
tags:

Lamborghini Huracán LP 610-4 t